Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 86: Mật Thư Vân Châu

Ngày cập nhật : 2025-12-16 14:19:52
“Vương gia, mật thư từ Vân Châu!”
Trong thư phòng, Mặc tổng quản cầm một phong thư có dấu ngọn lửa đen được niêm phong kín, bước nhanh vào. Mặc Tu Nghiêu đang ngồi đọc sách trong thư phòng ngẩng đầu lên, nhận lấy phong thư từ tay Mặc tổng quản, cúi đầu nhanh chóng đọc qua, sắc mặt dần trở nên ngưng trọng. Không khí trong thư phường dường như cũng ngưng đọng theo. Mặc tổng quản lo lắng hỏi: “Vương gia?”
Mặc Tu Nghiêu cúi đầu hơi sững sờ, thì ra phong thư trong tay đã bị hắn vô ý vò nhàu. Khẽ nhắm mắt bình ổn chút chấn động trong lòng, Mặc Tu Nghiêu lại mở tờ giấy trong tay ra, vuốt phẳng, trầm giọng nói: “Gọi Phượng Chi Dao tới đây, và... mời cả Trầm tiên sinh cùng tới. Chuẩn bị một chút, lát nữa chúng ta vào cung.”
Mặc tổng quản nhíu mày. Kể từ sau khi Vương Phi gặp nạn, Vương gia chưa từng vào cung. Xem ra tin tức từ Vân Châu quả là đại sự. Dù lo lắng, nhưng với mệnh lệnh của Vương gia, Mặc tổng quản chỉ có thể thấp giọng đáp: “Thuộc hạ đi làm ngay.”
Không lâu sau, Phượng Chi Dao và Trầm Dương đã xuất hiện ở cửa thư phòng. Phượng Chi Dao nhướng mày cười hỏi: “Vương gia lại có gì phân phó?”
Mặc Tu Nghiêu đưa tay đưa phong thư còn hơi nhàu nát kia ra, trầm giọng: “Ngươi xem đi.” Lông mày Phượng Chi Dao khẽ nhúc nhích, hắn hiểu Mặc Tu Nghiêu, tự nhiên biết nét mặt và giọng nói lúc này của hắn có hàm ý gì. Không nói thêm gì, nhận lấy phong thư đi đến ngồi xuống. “Từ Vân Châu tới? Là bút tích của Thanh Vân lão tiên sinh?” Mặc Tu Nghiêu trầm mặc gật đầu. Thần sắc Phượng Chi Dao cũng trở nên ngưng trọng. Vốn chỉ hi vọng Từ gia có người bác học hỗ trợ dịch thứ đồ Diệp Li gửi về, không ngờ lại kinh động đến Thanh Vân tiên sinh. Có thể khiến vị lão tiên sinh này chú ý, nhất định không phải chuyện nhỏ. Phượng Chi Dao ngồi xem thư. Trầm Dương hơi kỳ quái nhìn Mặc Tu Nghiêu hỏi: “Vương gia có chuyện gì sao? Hay chỗ nào không thoải mái?” Trầm Dương là thầy thuốc, vốn không thích hỏi mấy chuyện này lắm.
Mặc Tu Nghiêu lắc đầu: “Vốn là mấy ngày nữa Trầm tiên sinh nên lên đường đi Tây Lăng trước rồi, nhưng hiện tại e rằng phải xin tiên sinh tạm hoãn.”
Trầm Dương cau mày: “Kế hoạch của Vương gia có biến?”
Mặc Tu Nghiêu thở dài: “Không còn kịp rồi. Trầm tiên sinh, ta muốn đi Nam Cương một chuyến.”
“Cái gì?!” Trầm Dương cao giọng. Phượng Chi Dao đang ngồi một bên cũng sững sờ, lo lắng nhíu mày. Trầm Dương hoàn toàn không cho Mặc Tu Nghiêu cơ hội nói, tức giận quát: “Vương gia, ngài đang nói đùa gì vậy? Giờ thân thể ngài tốt hơn nhiều so với mùa đông, nhưng ngài đừng quên đó chỉ là so với mùa đông thôi! Khí hậu Nam Cương ẩm ướt nhiều mưa, căn bản không thích hợp với thân thể ngài. Hơn nữa... chính ngài cũng biết, mùa đông năm ngoái hàn độc trong người đã không kiểm soát được, dù tìm cách trấn áp, nhưng thân thể ngài hiện nay chỉ càng ngày càng yếu, tùy tiện đổi chỗ, hàn độc thậm chí có thể hoàn toàn mất khống chế lần nữa!”
Phượng Chi Dao không hiểu: “Khí hậu phương Nam ấm áp, không phải thích hợp hơn với thân thể Vương gia sao?”
Trầm Dương tức giận liếc hắn: “Nếu được, chúng ta hành hạ nhiều năm như vậy làm gì? Trực tiếp để Vương gia đến phương Nam dưỡng bệnh không được sao?”
“Trầm tiên sinh.” Mặc Tu Nghiêu cau mày, chăm chú nhìn Trầm Dương trầm giọng: “Ta phải đi.” Giọng nói trầm thấp mà kiên định tuyên bố ý định của người nói không thể thay đổi.
“Lý do!” Trầm Dương giận dữ: “Xin Vương gia cho ta một lý do vì sao ngài không coi mạng mình ra gì! Là thầy thuốc, ít nhất ta có tư cách biết bệnh nhân của ta vì cái gì mà đi chịu chết.”

Mặc Tu Nghiêu thở dài. Đối với vị trưởng giả những năm gần đây liên tục kéo mình trở về từ cõi chết, hắn tràn đầy kính ý, đáng tiếc lại không thể không làm trái ý ông. “Bởi vì... nếu ta không đi..., tương lai chúng ta đều chỉ có thể lấy cái chết để chuộc tội.”
Trầm Dương chấn động. Chuyện có thể khiến Mặc Tu Nghiêu nói như vậy, tất nhiên không phải hắn có thể ngăn cản, hoặc căn bản không cách nào ngăn cản. Trong nháy mắt, Trầm Dương như già đi mười tuổi, chán nản nói: “Vương gia, dù ngài đến Nam Cương, với thân thể hiện nay, ngài căn bản không thể làm gì.” Thân thể trúng hàn độc cực kỳ nhạy cảm với biến hóa khí hậu bên ngoài. Khí hậu phương Bắc khô ráo, đúng mùa mà những ngày mưa, thân thể Mặc Tu Nghiêu cũng vô cùng suy yếu, đau đớn mơ hồ, huống chi là phương Nam nhiều mưa. Mặc Tu Nghiêu đến đó sẽ không khá hơn mùa đông là bao.
Mặc Tu Nghiêu rủ mắt: “Ta biết ngươi có biện pháp. Trầm tiên sinh, ta không thể đến Nam Cương như vậy. Ta muốn đứng lên, hoàn hảo vô khuyết xuất hiện ở Nam Cương. Ngươi hiểu chứ?”
“Ngài điên rồi!” Trầm Dương thất thanh. Phượng Chi Dao cũng đứng phắt dậy: “Vương gia, chuyện còn chưa đến bước đó, không bằng chúng ta lên đường đến Nam Cương trước, đến lúc đó... đến lúc đó rồi hãy tính?”
Mặc Tu Nghiêu bình tĩnh nhìn hắn: “Ngươi nên biết, nếu ta không thể đến Nam Cương, chuyện thật sự sẽ trễ đến mức đó.”
Phượng Chi Dao cúi đầu, nắm chặt phong thư trong tay, á khẩu.
Trầm Dương hừ lạnh: “Ta bất kể chuyện thế nào, không có biện pháp chính là không có biện pháp! Ta là đại phu, không phải sát thủ, ta tuyệt đối sẽ không làm vậy!” Mặc Tu Nghiêu không để ý đến ông, nhàn nhạt nói với Phượng Chi Dao: “Đi chuẩn bị đi, ta muốn vào cung một chuyến.”
Phượng Chi Dao nhìn hắn, hồi lâu không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể thấp giọng: “Dạ, Vương gia.” Mặc Tu Nghiêu vừa chuyển bánh xe dưới tay, xe lăn đi ra phía ngoài cửa. Khi đi ngang qua Trầm Dương, hắn để lại âm thanh nhàn nhạt: “Trầm tiên sinh, khi ta trở lại muốn nhìn thấy thuốc.”
“Ta sẽ không đưa cho ngài!” Trầm Dương rốt cuộc vứt bỏ vẻ ôn hòa của thầy thuốc, cao giọng quát, đáng tiếc đối tượng ông gầm lên đã đi xa. Phượng Chi Dao nhìn Trầm Dương tức đỏ mặt tía tai một chút, nắm chặt phong thư trong tay, đi theo ra ngoài. Trầm Dương chỉ có thể đứng ngẩn người trong thư phòng, một lúc lâu sau mới thốt ra một câu giận dữ: “Nam nhân Mặc gia các ngươi có bệnh hết rồi hay sao? Thiên hạ này không có các ngươi thì không tồn tại được hả?!”
Phượng Chi Dao quay đầu nhìn thoáng thư phòng, bước nhanh đuổi theo Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt hỏi: “Ngươi muốn nói gì?”
Phượng Chi Dao sững sờ chốc lát, rốt cuộc chỉ có thể lắc đầu: “Ta không có gì muốn nói. Xin Vương gia cho phép Phượng tam đi theo.”
Mặc Tu Nghiêu cau mày: “Chuyện kinh thành cần ngươi lưu lại xử lý.”
Phượng Chi Dao nhướng mày, hai đầu lông mày thêm mấy phần hào khí vốn không có: “Vương gia, Phượng tam là quân nhân. Bình sinh chí hướng là tung hoành sa trường, không phải nắm ám vệ trong tay thu thập tình báo.”
Mặc Tu Nghiêu sững sờ, quay đầu nhìn Phượng Chi Dao một cái. Thời gian trôi qua quá lâu, hắn đã hơi quên. Khi bọn họ còn là những đứa trẻ ngang ngạnh, Phượng Chi Dao một thân áo đỏ đứng trước mặt hắn nói tương lai muốn trở thành danh tướng tuyệt thế trăm trận trăm thắng. Sau đó, Phượng Chi Dao mười ba tuổi buông bỏ cuộc sống cẩm y ngọc thực ở Phượng gia, đi theo hắn vào sinh ra tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=86]

Có lẽ nếu không vì sự kiện năm đó, Phượng Chi Dao đã trở thành một đời danh tướng như hắn mong muốn, chứ không phải như bây giờ, đành phải ở lại kinh thành, dùng hình tượng công tử phong lưu không kềm chế xuất hiện trước mắt người đời, chỉ để che giấu thân phận thống lĩnh ám vệ.
Hồi lâu, Mặc Tu Nghiêu thấp giọng: “Được rồi. Nếu bọn họ thật... vậy bọn họ cũng nên biết quan hệ giữa ngươi và Định Quốc Vương Phủ. Chuyện ám vệ ta sẽ có an bài khác.” Ban đầu Phượng Chi Dao giấu tên đi theo hắn chinh chiến sa trường, rất ít người biết nhưng không phải không có. Phượng Chi Dao mừng rỡ: “Đa tạ Vương gia!”
Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt cười đáp: “Là ta nên tạ ơn ngươi. Còn nữa, phái người dùng ngựa nhanh đưa tin cho A Li, cẩn thận Thư Mạn Lâm!”
**Đô Thành Nam Chiếu**
Diệp Li bất đắc dĩ nhìn Hàn Minh Tích đang tỏ vẻ địch ý với Từ Thanh Trần lạnh nhạt tự nhiên. “Hàn công tử...”
Hàn Minh Tích hừ lạnh, nghiêng mặt cười với Diệp Li: “Lưu Vân muội muội, không cần khách khí như vậy. Nếu ngươi cũng biết Quân Duy, gọi ta một tiếng Minh Tích ca ca là được.”
Diệp Li im lặng nhìn hắn một cái, nuốt lời khuyên can. Hàn Minh Tích thấy tiểu mỹ nhân không để ý mình, hơi tiếc nuối nhún vai, đánh giá Diệp Li: “Lại nữa, Lưu Vân muội muội và Quân Duy thật có hai phần giống nhau. Thật ra thì Quân Duy không phải là em trai của Thanh Trần công tử, mà là huynh muội với Lưu Vân muội muội sao? Vừa hay các ngươi đều họ Sở?”
Diệp Li âm thầm lau mồ hôi, “Thanh Trần ca ca thật sự là đại ca của Quân Duy.”
Mắt Hàn Minh Tích chuyển động, nháy mắt nhìn Diệp Li vô hại: “Vậy tên Quân Duy nhất định không phải tên thật rồi? Lưu Vân muội muội, nói cho ca ca được không? Quân Duy rốt cuộc tên gì?”
Trong lòng Diệp Li khổ không nói nên lời, âm thầm hối hận ban đầu sao lại nhất thời mất não để Hàn Minh Tích hỗ trợ. Nàng cầu cứu nhìn Từ Thanh Trần đang khoan thai uống trà. Từ Thanh Trần chớp mắt lạnh nhạt: “Từ Thanh Lưu.”
“Thanh Lưu? Tên rất hay... rất xứng với Quân Duy. Không giống một số người... thật làm hỏng hết cái tên hay. Không đúng... Ngũ công tử Từ gia căn bản không có Từ Thanh Lưu!” Hàn Minh Tích lẩm bẩm, rất nhanh phản ứng kịp, hung hăng nhìn chằm chằm Từ Thanh Trần. Từ Thanh Trần nhướng mày: “Ai nói với ngươi hắn là một trong năm con trai Từ gia?” Hàn Minh Tích cúi đầu nghĩ, đúng là không có. Trầm tư chốc lát, hắn lộ vẻ hiểu rõ, ngẩng đầu nhìn Từ Thanh Trần với vẻ mặt cổ quái, nếu nhìn kỹ còn có thể thấy một chút khinh bỉ. Diệp Li bất đắc dĩ nhìn Hàn Minh Tích: Ngươi lại nghĩ cái gì nữa vậy?
Hàn Minh Tích hừ lạnh, đánh giá Từ Thanh Trần một lượt rồi gật đầu: “Bổn công tử hiểu rồi. Khó trách chưa nghe tên Từ Thanh Lưu, khó trách ra ngoài hắn còn phải đổi tên. Hừ hừ, sau này các ngươi đừng hòng bắt nạt Thanh Lưu... Không đúng, gọi tên này hắn nhất định khó chịu, sau này Từ gia các ngươi mơ tưởng bắt nạt Quân Duy! Hắn do bổn công tử che chở.”
Vẻ mặt Diệp Li túng quẫn. Lông mày Từ Thanh Trần chau lại: “Trí tưởng tượng của Hàn công tử không tệ.” Hàn Minh Tích xì mũi coi thường: “Năng lực đánh người của bổn công tử càng không tệ. Nếu không nể mặt Quân Duy, xem bổn công tử có đánh ngươi nhừ tử không!”
“Hàn công tử...” Diệp Li bất đắc dĩ kêu lên, trong lòng vừa cảm động vì sự chân thành của Hàn Minh Tích với Sở Quân Duy, vừa thêm áy náy vì đã giấu diếm hắn.
Hàn Minh Tích liếc nàng: “Lưu Vân muội muội, muội vẫn nên sớm đổi vị hôn phu đi. Có ít người bề ngoài nhẹ nhàng quân tử, ai biết trong lòng là thứ gì. Hừ... Quân Duy lâu vậy chưa về cũng không thấy hắn lo lắng, ta đi tìm xem!” Nói xong, Hàn Minh Tích như gió nhanh chóng đi ra ngoài.
Từ Thanh Trần đặt chén trà xuống, như có điều suy nghĩ: “Hàn Minh Tích thật sự đối với muội khá tốt.”
Diệp Li cười khổ: “Giờ ta cũng hơi hối hận vì đã lừa gạt hắn.”
Từ Thanh Trần thản nhiên: “Ra ngoài cẩn thận là đúng, sớm nói rõ với hắn, hắn hẳn sẽ hiểu.”
Diệp Li bất đắc dĩ liếc hắn: “Đại ca vừa rồi còn nói Từ Thanh Lưu gì đó. Sau này lộ ra, ta không phải lại lừa gạt hắn thêm một lần sao?”
Từ Thanh Trần lạnh nhạt cười: “Về sau, ta xin tổ phụ ghi tên đó vào gia phả, không coi là lừa gạt hắn. Ngược lại muội......”
Diệp Li nghi ngờ nhìn Từ Thanh Trần. Từ Thanh Trần lắc đầu không nói thêm.
“Từ Thanh Trần!” Ngoài cửa vang lên tiếng gọi the thé, cửa lớn bịch một tiếng bị đá văng ra từ bên ngoài, một bóng xanh ngọc bước nhanh vọt vào. Diệp Li nhìn nữ tử hung hăng xông tới không khỏi run lên, quay đầu nhìn Từ Thanh Trần, lại thấy hắn vẫn an nhiên khoan thai, phảng phất nữ tử nộ khí xung thiên kia không phải tìm hắn. Chỉ thấy nàng kia vọt đến cửa đại sảnh đã thu bước, kinh ngạc nhìn Từ Thanh Trần. Diệp Li mở to mắt, ho nhẹ kêu: “Công chúa tỷ tỷ.”
Công chúa An Khê hình như lúc này mới hoàn hồn, bước vào đại sảnh ân cần hỏi: “Thanh Trần, ngươi có sao không?”
Từ Thanh Trần cười nhạt: “Nhìn tư thế công chúa vừa rồi, còn tưởng công chúa tới tính sổ với ta.”
Mặt công chúa An Khê ửng hồng, hung hăng trừng hắn: “Ta không nên tìm ngươi tính sổ sao? Ngươi đã làm chuyện tốt gì trong cung?”
Từ Thanh Trần vô tội cười: “Ta thật không làm gì cả.” Hắn thật không làm gì, có làm cũng là ám vệ và người Thiên Nhất các làm. Công chúa An Khê đi đến ngồi xuống, bất mãn nhìn chằm chằm Từ Thanh Trần: “Ngươi thật không làm gì mà khiến hoàng cung ầm ĩ, người ngã ngựa đổ xe? Phụ vương vừa gọi ta vào cung hỏi, nghi là ta làm.” Dù nàng vốn cũng định làm vậy, nhưng không phải bị người khác giành trước sao? Tại sao phụ vương vẫn nghi ngờ nàng?
Từ Thanh Trần nhướng mày: “Biết Nam Chiếu Vương nghi ngờ ngươi, ngươi còn chạy tới đây?”
Công chúa An Khê khinh thường nhướng mày: “Mấy tên phế vật, bổn công chúa muốn để bọn họ theo thì bọn họ mới theo được, bổn công chúa không muốn, dù bọn họ chạy gãy chân cũng không theo được.”
“Công chúa vội vã tới đây có việc gì?” Từ Thanh Trần hỏi.
Diệp Li ở một bên thầm than. Công chúa An Khê vội vã chạy tới như vậy, chẳng phải lo lắng cho an nguy của đại ca sao? Kết quả hắn lại nhàn nhạt hỏi một câu "công chúa tới đây có việc gì"? Chẳng lẽ muốn con gái nhà người ta nói thẳng "ta lo lắng cho ngươi nên mới tới" sao?
Công chúa An Khê ngơ ngác một chút, liếc nhìn Diệp Li bên cạnh rồi nhướng mày: “Không có chuyện gì thì không thể tới? Bổn công chúa cuối cùng cũng phải xem bằng hữu kiêm quân sư của ta còn sống hay không.”
Từ Thanh Trần lắc đầu: “Vừa hay ta cũng có chuyện muốn nói với công chúa. Công chúa tới, ta cũng không cần cho người đến phủ công chúa tìm ngươi nữa.”
Công chúa An Khê cau mày, nhìn Từ Thanh Trần: “Ngươi không về phủ công chúa sao?
” Do dự nhìn Diệp Li: “Sở tiểu thư hiện cũng ở phủ ta, ngươi cùng về cũng dễ chiếu cố lẫn nhau, chúng ta muốn thương lượng gì cũng dễ hơn không phải sao?”
Diệp Li suy nghĩ một chút, vẫn kịp lúc trước khi Từ Thanh Trần mở miệng nói: “Công chúa, thật xin lỗi lúc trước ta đã lừa ngươi...”
Công chúa An Khê không hiểu cau mày. Diệp Li thấp giọng: “Cái kia... ta thật ra......”
“Thật ra Lưu Vân không phải nữ tử yếu đuối, hôm nay chính nàng và Lâm Hàn vào cung cứu ta ra. Lúc trước chỉ sợ ngươi nghi ngờ nên mới giả vờ không biết gì.” Từ Thanh Trần nhàn nhạt tiếp lời. Diệp Li nhíu mày, mờ mịt trợn mắt nhìn Từ Thanh Trần. Từ Thanh Trần bình tĩnh bất động.q
Công chúa An Khê kỳ quái nhìn hắn, nhìn Diệp Li rồi cười: “Vậy thì có gì? Hiếm thấy nữ tử Trung Nguyên như Sở tiểu thư văn võ song toàn. Sở tiểu thư cũng vì an nguy của Thanh Trần, ta đâu phải người hẹp hòi.”
Diệp Li cười: “Vậy thì cám ơn công chúa.”

Bình Luận

0 Thảo luận