Cuối tháng tư, Diệp phủ phái người đến đón Diệp Li hồi phủ. Hôn kỳ của Diệp Oánh được định vào ngày hoàng đạo cuối cùng của tháng tư - cũng là ngày lành duy nhất trong tháng. Khi người của Diệp gia đến Từ phủ, Từ Hồng Vũ điềm tĩnh đuổi hết bọn họ đi, chỉ nói đến trước đại hôn một ngày, sẽ để Từ Thanh Bách và Từ Thanh Viêm tự mình đưa Diệp Li về phủ. Diệp thượng thư dù không vui, nhưng bởi bản tính e dè kỳ lạ trước đại cữu tử, nên đành im lặng, chỉ sai người chuẩn bị để Diệp Li về Thanh Dật Hiên nghỉ ngơi.
Ngày rời Từ phủ, Diệp Li chỉ mang theo hai nha đầu thân cận là Thanh Sương và Thanh Hà. Thế nhưng khi trở về, nàng lại đem theo cả nhà Lâm ma ma, Ngụy ma ma, tổng cộng hơn mười miệng ăn, lại còn được ông ngoại chọn riêng cho hai đại nha hoàn là Thanh Loan và Thanh Ngọc. Thanh Dật Hiên vốn không lớn, nay chốc chốc đã trở nên chật chội.
Ngụy ma ma nhìn quanh một lượt, thấy phòng ốc đơn sơ liền đau lòng đến mức nước mắt rưng rưng, liên tục than: Nơi này đâu giống chỗ ở của thiên kim tiểu thư chứ?
Diệp Li chỉ cười, dịu giọng khuyên: Sửa sang hoa lệ rồi, đợi ta đi thì chẳng phải để người khác hưởng lợi sao?
Nhưng Ngụy ma ma vẫn không yên lòng, một mực cho rằng tiểu thư bị ủy khuất, nên lập tức chỉ huy bọn nha hoàn bày biện lại toàn bộ phòng ốc. Diệp Li chỉ đành thuận theo, mặc cho các bà sắp đặt. Cả cữu mẫu nàng cũng tới xem, vừa thấy liền lắc đầu cảm thán vài lượt.
Tiểu thư, đại tiểu thư đến: Nha đầu ngoài cửa vào bẩm báo.
Diệp Li buông kim chỉ trong tay, khẽ cười nói: Thỉnh thế tử trắc phi tiến vào.
Chẳng bao lâu, một mỹ nhân vận cung trang bước vào, nhìn thấy Diệp Li đang ngồi bên bàn liền mỉm cười: Tam muội.
Diệp Li lập tức đứng dậy nghênh đón: Gặp qua thế tử trắc phi.
Người tới chính là Diệp Trân, đại tiểu thư Diệp phủ, hiện là trắc phi của Nam Hầu thế tử.
Diệp Trân kéo tay nàng, tươi cười nói: Này sao dám nhận. Đợi đến khi tam muội đại hôn, ta còn phải hành lễ với muội đấy. Nay trong phòng chỉ có tỷ muội ta, cứ nói chuyện tự nhiên thôi.
Diệp Li gật đầu mỉm cười: Đại tỷ mời ngồi.
Diệp Trân từ nhỏ được dưỡng bên người Từ phu nhân, tình cảm với Diệp Li cũng coi như thân thiết. Khi còn ở nhà, nàng vẫn thường chăm sóc Diệp Li vài phần. Có điều, năm mười lăm tuổi, nàng bị Vương thị gả làm trắc phi Nam Hầu thế tử, cuộc sống không mấy êm ấm, lại chưa có con, nên hiếm khi trở về Diệp phủ. Hai tỷ muội đã gần hai năm chưa gặp, lần này trở lại hẳn là vì chuyện hồi môn của Diệp Oánh.
Ánh mắt Diệp Trân dừng lại trên tấm gấm đỏ thẫm trải trên bàn, khẽ động: Đây là… Phượng hoàng cẩm?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=36]
Tam muội đang làm áo cưới sao?
Diệp Li gật đầu. Nàng vốn không quá câu nệ trong việc may áo cưới, nên trước đó cũng chưa gấp rút làm. Phượng hoàng cẩm này là do đại cữu cữu mang đến, nếu không dùng thì quả thật cũng không biết giữ lại làm gì. Theo tục lệ Đại Sở, mỗi nữ tử chỉ có thể may một bộ áo cưới, thêm nữa là điều không may.
Diệp Trân đưa tay vuốt nhẹ tấm gấm mềm mịn, ánh mắt thoáng qua tia ngưỡng mộ: Này chẳng phải do phu nhân chuẩn bị sao? Ta nghe nói tứ muội dùng uyên ương cẩm, là gấm do Thái hậu ban thưởng trong cung.
Diệp Li khẽ nhíu mày. Nếu nàng dùng phượng hoàng cẩm quý giá hơn, e rằng sẽ khiến Thái hậu không vui.
Thấy vậy, Diệp Trân mỉm cười, thong thả nói: Phượng hoàng cẩm vốn là vật cống của Đông Lăng quốc, từng là hàng ngự dụng, dân gian không được phép dệt hay buôn bán. Trước kia, Đông Lăng mỗi năm đều dâng cống lên Đại Sở, nhưng nghe nói kỹ nghệ đã thất truyền từ thời tiên hoàng. Phượng hoàng cẩm này hẳn là hai tấm năm đó tiên hoàng ban cho Từ gia, khi mẫu thân tam muội chào đời phải không?
Diệp Li gật đầu: Đại tỷ thật tinh mắt. Quả đúng là ông ngoại nhờ đại cữu mang vào kinh thành.
Phượng hoàng cẩm từng là ước mơ của mọi khuê tú kinh thành. Khác với uyên ương cẩm rực rỡ, phượng hoàng cẩm thoạt nhìn chỉ như tơ đỏ bình thường, song dưới ánh sáng lại hiện ra phượng hoàng sống động như thật. Khi mặc lên người, từng cử động đều khiến người ta có cảm giác phượng hoàng bay múa.
Nếu trên nền phượng hoàng thêu thêm hoa phù dung, mẫu đơn, thì khi tĩnh lại sẽ thấy đó là áo cưới hoa khai phú quý, còn khi ánh sáng chiếu vào, liền hiện phượng xuyên mẫu đơn, tuyệt diễm vô song. Ngay cả Diệp Li - người vốn từng kiến thức rộng rãi - cũng không khỏi thán phục sự tinh diệu ấy.
Diệp Trân khẽ mỉm cười: Nếu là vật tiên hoàng ban tặng, nay lại mặc khi được đương kim hoàng thượng tứ hôn, thật là chuyện đẹp càng thêm đẹp. Khi đó, e rằng kinh thành sẽ phải chấn động vì tam muội mất thôi.
Trong đáy mắt nàng thoáng hiện một tia khoái ý. Nàng có thể tưởng tượng rõ ràng sắc mặt của Vương thị và Diệp Oánh khi thấy Diệp Li mặc bộ phượng hoàng cẩm này xuất giá.
Diệp Li khẽ gật đầu, đưa áo cưới cho Thanh Loan cất giữ, rồi quay sang Diệp Trân, mỉm cười hỏi: Đã lâu không gặp, đại tỷ gần đây vẫn khỏe chứ?
Diệp Trân thu lại tươi cười, giọng trầm thấp: Ta có gì mà không tốt, vẫn như thế thôi.
Nam Hầu thế tử vốn là người Diệp Li từng nghe danh, nhưng việc trong khuê phòng, nàng cũng không tiện hỏi tới.
Chỉ nhẹ giọng nói: “Dù sao cũng nên nghĩ cho bản thân. Nếu chính mình còn không thương mình, còn có thể trông cậy ai thương xót?”
Nghe vậy, Diệp Trân khẽ ngẩn ra, rồi gật đầu: Tam muội nói đúng. Nhiều năm nay… muội cũng không dễ dàng gì. Có Từ gia chống lưng, muội chắc chắn sẽ không thiệt thòi như ở nhà.
Diệp Li cười nhạt, đứng dậy hỏi: “Đại tỷ đã đi gặp tứ muội chưa?”
Diệp Trân lắc đầu: “Vừa mới thỉnh an tổ mẫu, nghe nói tứ muội đang bận chọn trang sức mới đưa tới, ta không tiện quấy rầy.”
Diệp Li cười: “Vậy chúng ta cùng đi. Thanh Hà, lấy bộ “Đan phượng ánh nhật” trang sức ra, mang cùng qua tặng tứ muội.”
Thanh Sương sửng sốt: “Tiểu thư, đó là lão phu nhân ban cho ngài mà? Lại là thứ quý nhất, tứ tiểu thư trước kia xin cũng không được.”
Diệp Li khoát tay, thản nhiên nói: “Ta dùng cũng không hợp, tứ muội thích thì tặng nàng đi.”
Bộ trang sức ấy tuy quý giá, nhưng nặng nề đến mức đội lên chắc chắn cổ sẽ đau. Diệp Oánh vốn thích vẻ nhu nhược thoát tục, chỉ e cũng chẳng thật sự mang. Cái nàng muốn, chẳng qua là thứ lão phu nhân không cho mà thôi.
Diệp Trân nhìn dáng vẻ điềm đạm của Diệp Li, khẽ thở dài: “Trong các tỷ muội, vẫn là tam muội tâm tính tốt nhất.”
Diệp Li mỉm cười: “Không phải ta tính khí tốt, chỉ là ai rồi cũng phải rời nhau. Chuyện trong phủ, bất quá hơn một tháng nữa, tranh chấp cũng chẳng để làm gì.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận