Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 54: Tân Hôn Bình Thản

Ngày cập nhật : 2025-12-14 09:55:11
Sáng sớm, Diệp Li thản nhiên ngồi trước gương đồng để Thanh Sương và Thanh Hà giúp nàng vấn tóc. Đôi bàn tay trắng nõn của Thanh Sương khéo léo búi mái tóc đen nhánh thành một búi tóc bách hợp tinh tế. Thanh Hà bưng ra một hộp đầy châu báu trang sức để chọn lựa. Diệp Li nhìn mình trong gương, hơi nhíu mày nói với Thanh Sương: "Không thể vấn một kiểu tóc đơn giản hơn sao?"
Thanh Sương khẽ cười: "Tiểu thư! Người biết rồi đấy, nữ tử ngày tân hôn đều phải chỉn chu. Thanh Sương đã chọn kiểu tóc đơn giản nhất rồi. Nếu là những kiểu tóc đang thịnh hành trong giới quý tộc kinh thành, người còn không chịu nổi nữa kia. Trước đây là tiểu thư còn chưa thành thân, giờ đã là phu nhân rồi, không thể dùng kiểu tóc cũ được nữa. Đồ trang sức Vương gia ban cho tiểu thư trước đây, tiểu thư còn chưa từng dùng qua đây."
Diệp Li gật đầu. Nàng vô cùng yêu thích bộ trang sức Thanh Ngọc Lan Hoa kia, nhìn thoáng qua đã thấy không quá màu mè phô trương.
Thanh Hà mỉm cười, mang đồ trang sức đến giúp Diệp Li đeo lên, vừa làm vừa gật đầu khen: "Vẫn là Thanh Sương hiểu ý tiểu thư nhất…"
"Gì mà tiểu thư?" Lâm ma ma và Ngụy ma ma trừng mắt mấy nha đầu một cái, quở trách: "Từ giờ trở đi phải gọi Vương phi. Không thể để người trong phủ cho rằng người bên cạnh Vương phi không biết quy củ."
"Vâng, Ma ma. Chúng nô tỳ bái kiến Vương phi." Bốn nha đầu xếp thành hàng, cung kính cúi chào Diệp Li.
Ngụy ma ma vội bước đến nắm tay Diệp Li, ân cần hỏi han. Tất nhiên hai vị ma ma đều biết chuyện tối qua Vương gia không nghỉ lại ở tân phòng. Ngụy ma ma không khỏi xót xa cho tiểu thư từ nhỏ đã do mình chăm sóc. Diệp Li vẫn mỉm cười an ủi hai vị. Thấy sắc mặt nàng không hề ủ rũ, hai ma ma mới yên tâm. Họ cho rằng tiểu thư mới đến Định Quốc Vương Phủ còn chưa quen, Vương gia chiều chuộng nên mới cho nàng thêm thời gian thích ứng. Nhưng họ vẫn nhẹ nhàng nhắc nhở Diệp Li nên sớm trở thành vợ chồng thật sự với Vương gia, dù sao cũng là người sẽ gắn bó cả đời. Khóe miệng Diệp Li khẽ giật, cuối cùng vẫn không nói gì, mặc cho các bà hiểu lầm.
"Vương gia đến rồi."
Mặc Tu Nghiêu xuất hiện ngoài cửa, khẽ hỏi: "A Li, ta có thể vào chứ?"
Diệp Li đồng ý, Mặc Tu Nghiêu mới để A Cẩn đứng ngoài cửa, tự mình đẩy xe lăn vào. Hắn nhìn Diệp Li hỏi: "A Li, tối qua ngủ ngon không?"
Diệp Li gật đầu cười đáp: "Rất tốt. Còn ngươi, sắc mặt trông không được tốt lắm?" Vừa thấy Mặc Tu Nghiêu bước vào, Lâm ma ma đã dẫn các nha đầu lui ra. Diệp Li tỉnh táo lại mới phát hiện ngay cả người pha trà cũng không có, đành bất đắc dĩ cười với Mặc Tu Nghiêu rồi đến ngồi cạnh bàn. Trong mắt Mặc Tu Nghiêu quả thực có chút mệt mỏi, hắn khoát tay nói: "Tối qua tiễn khách hơi muộn. Không sao đâu."
"Chúng ta có nên đi thỉnh an Đại trưởng công chúa và Đại tẩu trước không?" Định Quốc Vương Phủ hiện nay chỉ có Mặc Tu Nghiêu là huyết mạch chính thống, nhưng không phải không có người khác. Định Vương đã qua đời, đó là huynh trưởng của Mặc Tu Nghiêu. Vợ cả của Mặc Tu Văn là Ôn thị vẫn còn, nghe nói vì thủ tiết với chồng nên quanh năm ở Phật đường, ngay cả hôn lễ hôm qua cũng không tham dự. Phụ thân Mặc Tu Nghiêu là Mặc Lưu Danh còn một Trắc phi tại thế. Mặt khác, trước đây Diệp Li không để ý lắm, không biết bản thân Mặc Tu Nghiêu có bao nhiêu thiếp thất?

Mặc Tu Nghiêu lắc đầu: "Chúng ta dùng bữa sáng trước đã. Đại trưởng công chúa tuổi đã cao, hôm qua lại vất vả, sẽ không dậy sớm thế này. Còn Đại tẩu…"
Hắn hơi nhíu mày: "Từ khi Đại ca qua đời, Đại tẩu đã dẫn các tiểu thiếp vào Phật đường. Ngay cả ta cũng ít khi gặp. Mấy hôm trước, tẩu ấy cho người truyền lời, đợi nàng tĩnh tâm xong sẽ đến thăm."
Diệp Li gật đầu. Vị tiền Định Vương phi kia nàng cũng từng nghe Tam ca nhắc đến, cũng là một người đáng thương. Ôn Vương phi xuất thân không phải đại tộc hào phú, chỉ từ một thư hương thế gia bình thường. Mười sáu tuổi gả cho Mặc Tu Văn, mười tám tuổi đã tang chồng. Vừa mới thành thân, Mặc Tu Văn đã chinh chiến bên ngoài, hai người thậm chí không có lấy một đứa con.
"Vậy… ta cần phải làm gì?" Diệp Li hỏi.
Mặc Tu Nghiêu nhìn nàng, khẽ cười: "Ngoài việc quản lý sự vụ trong vương phủ, coi sóc một chút sổ sách, thời gian còn lại nàng thích làm gì cũng được. Nếu cảm thấy nhàm chán, có thể mời bằng hữu đến chơi hoặc ra ngoài dạo bước. A Li, từ nay về sau nơi này là nhà của nàng, không cần phải quá câu thúc."
Diệp Li gật đầu: "Ta hiểu rồi, chỉ là hơi chưa quen. Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?"
"Đi dùng bữa trước. Sau đó ta sẽ đưa nàng đi gặp mọi người trong phủ."
Bữa sáng được bày trong nội viện của Diệp Li. Đồ ăn sáng của Định Vương phủ rất hợp khẩu vị nàng. Vừa dùng bữa xong, tổng quản đã vào bẩm báo: "Vương gia, các quản sự đã đến, đang đợi Vương gia và Vương phi triệu kiến."
Mặc Tu Nghiêu gật đầu, quay sang nói với Diệp Li: "Đây là tổng quản phủ Mặc Tín, cũng là thúc thúc của A Cẩn. Về sau nàng có việc gì cứ trực tiếp phân phó ông ấy."
Tổng quản bước lên chào: "Lão nô bái kiến Vương phi."
Diệp Li mỉm cười: "Tổng quản không cần đa lễ, về sau phiền tổng quản nhiều rồi." Có thể thấy Mặc Tu Nghiêu rất coi trọng vị tổng quản này, hơn nữo ông ta lại là thúc thúc ruột của A Cẩn.
A Cẩn ngày ngày theo sát Mặc Tu Nghiêu, tuyệt đối là tâm phúc. Được Vương phi đối đãi lễ độ như vậy, Mặc tổng quản cũng cảm thấy vinh dự, nhưng không tỏ ra kiêu ngạo, vẫn cung kính đáp lễ: "Lão nô không dám. Về sau Vương phi có gì phân phó, cứ cho người bảo lão nô là được."

Một đoàn người tiến vào phòng khách, nơi đã tụ tập khá đông người. Thấy Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li bước vào, mọi người lập tức đứng chỉnh tề, đồng thanh: "Bái kiến Vương gia, bái kiến Vương phi."
Mặc Tu Nghiêu dắt Diệp Li vào phòng khách, chỉ vào chủ vị mời nàng ngồi, rồi quay lại nói: "Mọi người đứng dậy cả đi. Đây là Vương phi mới tiến môn. Về sau, Vương phi nói gì chính là ý của bổn vương, chư vị hiểu chứ?"
"Cẩn tuân Vương phi chi mệnh."
"Tốt. A Li, đây là Tôn ma ma, nội quản sự của Vương phủ. Mọi sự vụ trong phủ đều do bà ấy quản lý. Nếu nàng có gì không rõ, có thể hỏi bà ta." Đứng ở hàng đầu là một vị ma ma từng đến Diệp phủ đưa lễ một lần - Tôn ma ma, cũng là người đầu tiên Mặc Tu Nghiêu giới thiệu cho Diệp Li.
Suy nghĩ một chút, hắn lại thêm: "Tôn ma ma trước đây là người bên cạnh mẫu phi."
"Lão nô bái kiến Vương phi."
"Ma ma hữu lễ." Diệp Li gật đầu đáp.
"Đây là quản sự đối ngoại của Vương phủ, Dương Lăng. Mọi giao thiệp đối ngoại của Vương phủ đều do ông ta phụ trách." Đứng ngang hàng với Tôn ma ma là một nam tử trung niên khoảng bốn mươi tuổi, trong mắt ánh lên vẻ tinh anh, có thể nhận ra đây là người có chút mưu trí.
"Dương Lăng bái kiến Vương phi."
Diệp Li hơi nhíu mày. Nàng không có ý kiến gì về cách người khác tự xưng, nhưng thường thông qua đó có thể thấy được thái độ của họ đối với mình. Rõ ràng, vị ngoại quản sự này không có sự tôn kính như Mặc tổng quản và Tôn ma ma dành cho Diệp Li. "Dương quản sự không cần đa lễ."
Sau đó, Mặc Tu Nghiêu lần lượt giới thiệu với Diệp Li mấy vị quản sự phụ trách các sản nghiệp của Vương phủ và một số quản sự quan trọng khác. Diệp Li cũng cho các quản sự và hạ nhân trong phủ lễ gặp mặt và ban thưởng. Tôn ma ma và Mặc tổng quản càng tỏ ra hài lòng với vị tân Vương phi này. Dù Diệp gia không mấy tương đồng, nhưng rõ ràng tân Vương phi đã thừa hưởng khí chất ưu tú của Diệp Phu nhân, cư xử đúng mực, làm việc có chuẩn mực. Ngay cả việc ban thưởng cho các quản sự và hạ nhân cũng vô cùng chu đáo, chuẩn bị rất thỏa đáng.
"Vương gia, Vương phi." A Cẩn xuất hiện ở cửa, nhìn mọi người trong khách sảnh, do dự một chút rồi lên tiếng.
"A Cẩn, có chuyện gì?" Mặc Tu Nghiêu hỏi.
Trong tay A Cẩn bưng một cuộn họa trục và một chiếc hộp, thưa: "Vừa có người đưa đến vật này, nói là lễ mừng tân hôn của Vương phi."
Diệp Li nhướng mày: "Người đưa đâu?"
"Đã đi rồi ạ."
Hai người liếc nhìn nhau. Mặc Tu Nghiêu bảo A Cẩn: "Đem lên đây."
Mặc Tu Nghiêu cầm lấy hộp, mở ra xem, bên trong chỉ có một cuộn họa trục. Thấy không có gì nguy hiểm, hắn mới đưa cho Diệp Li. Diệp Li cúi đầu mở bức họa ra, không khỏi kinh ngạc thốt lên một tiếng.
Đó là một bức "Cung nữ đồ", người chưa từng xem qua khó lòng tưởng tượng trên đời lại có mỹ nhân như vậy. Lông mày không tô mà đậm, môi anh đào không son mà đỏ, dung nhan tinh xảo thoát tục, dùng bất cứ ngôn từ nào để ca ngợi đều khiến người ta cảm thấy phàm tục. Dù chỉ là bức vẽ, vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt trong veo như nước của thiếu nữ đang đảo quanh. Trong tranh, thiếu nữ mặc áo lụa trắng, tay ôm Tố Cầm, thản nhiên cười giữa đám hoa cỏ, khiến trăm hoa dường như ảm đạm thất sắc. "Tựa như thái dương buổi sớm, tựa sóng nước lung linh... quả là một mỹ nhân tuyệt sắc..." Diệp Li khẽ thở dài.
Đó là hai câu thơ trích từ bài "Lạc Thần phú" của Tào Thực. Bài phú này được Tào Thực viết sau cái chết của Nhân thị, vợ của Tào Phi, người mà ông thầm thương trộm nhớ. Đưa mắt nhìn dòng chữ bên cạnh bức họa, trên đó viết: "Sở Kinh quốc sắc Túy Điệp". Lạc khoản là Hàn Minh Nguyệt.
Mặc Tu Nghiêu cũng sững sờ, ánh mắt hắn chợt rung động khi nhìn người thiếu nữ tuyệt sắc trong tranh, nhưng rất nhanh lại đảo sang Diệp Li.
Diệp Li trầm mặc một lát, ngẩng đầu cười nói với Mặc Tu Nghiêu: "Hàn Minh Nguyệt - 'Sở Kinh quốc sắc' nghe nói giá trị ngàn vàng. Chỉ là, đúng vào ngày tân hôn lại đưa một bức cho ta, khiến ta cảm thấy hơi hổ thẹn."
Mặc Tu Nghiêu khẽ cười, nhìn nàng nói: "Nàng rất tốt."
Cuối cùng, Diệp Li liếc nhìn người thiếu nữ trong tranh, cuộn bức họa lại, hơi khó xử hỏi: "Vật này…?" Dù bức họa rất đẹp và đắt giá, nhưng giữ bên mình không phải là ý hay. Dù nàng không ghen nhưng cũng không cảm thấy mình nên giữ bức chân dung vị hôn thê cũ của phu quân.
Mặc Tu Nghiêu nói: "Đã tặng cho nàng, A Li tự xử lý là được." Diệp Li nhướng mày, chẳng lẽ hắn cho rằng nàng sẽ bắt hắn xử lý bức chân dung vị hôn thê cũ? Nàng chỉ muốn hỏi xem hắn có muốn giữ lại không, nếu hắn muốn thì đưa cho hắn thôi.

"Ta không hứng thú với thi họa. Hơn nữa, ngày nào cũng nhìn một thiếu nữ xinh đẹp hơn mình quả thực là đả kích."
Mặc Tu Nghiêu suy nghĩ một chút, bảo Tôn ma ma: "Đổi một cái hộp, mang bức họa này đến phủ Tô lão."
Tôn ma ma cung kính đáp: "Lão nô tuân mệnh." Bà tiến lên nhận bức họa từ tay Diệp Li, cuộn lại rồi giao cho nha đầu bên cạnh mang đi chuẩn bị.
Mặc Tu Nghiêu đưa tay về phía Diệp Li, cười nói: "Đi thôi, có lẽ Đại trưởng công chúa đã dậy rồi." Diệp Li gật đầu, đứng dậy nắm tay Mặc Tu Nghiêu cùng rời đi, không thấy vẻ mặt hân hoan của Tôn ma ma và Mặc tổng quản sau lưng.
"Ngươi nói bức họa kia là ai gửi đến?" Trên đường đến tiểu viện tạm trú của Đại trưởng công chúa, Diệp Li tò mò hỏi.
Mặc Tu Nghiêu lắc đầu: "Bức họa kia vốn được sưu tầm trong vương phủ, định đưa cho Tô lão. Nhưng chuyện năm đó quá nhiều, lúc sự việc qua đi lại không biết tung tích."
Diệp Li cười nói: "Bức họa của Hàn Minh Nguyệt này giá trị liên thành, ngươi không sai người đi tìm sao? Hơn nữa… đây đích thị là một mỹ nhân tuyệt sắc. Khó trách Hàn Minh Nguyệt dám đề 'Sở Kinh Quốc Sắc'."
Mặc Tu Nghiêu ngẩng đầu nhìn nàng một cái, trầm ngâm lát rồi nói: "Nếu nhất định phải vẽ, ta vẽ cũng không kém Hàn Minh Nguyệt. Hay là lúc rảnh ta vẽ cho nàng một bức?"
Diệp Li hơi ngẩn ra, không nhịn được cười: "Được, vậy cảm ơn ngươi."
Đại trưởng công chúa quả nhiên đã thức dậy. Vừa đến cửa, thị nữ bên cạnh trưởng công chúa đã mời hai người vào. Đại trưởng công chúa đang ngồi trên giường uống trà, thấy hai người bước vào, mặt lập tức nở nụ cười, bảo Mặc Tu Nghiêu: "Tu Nghiêu, mau lại đây cho cô cô nhìn. Còn thê tử của Tu Nghiêu, lại đây, mau lại đây."
Mặc Tu Nghiêu dắt Diệp Li tiến lên hành lễ: "Bái kiến Hoàng cô mẫu."
Đại trưởng công chúa nắm tay Diệp Li kéo ngồi xuống bên cạnh, ân cần ngắm nghía một lúc mới hài lòng gật đầu liên tục: "Tốt, tốt, tốt, đây mới là người thê tử tốt của Định Quốc Vương Phủ. Bổn cung nhìn rất thích. Hoàng đế lần này rốt cuộc cũng làm được một việc tốt. Tu Nghiêu phải đối xử thật tốt với Li nhi. Dám làm Li nhi tức giận, bổn cung sẽ trị tội ngươi."
Mặc Tu Nghiêu có chút bất lực, cười khổ: "Hoàng cô mẫu…"
Diệp Li hả hê nhìn vẻ khó xử của hắn, khẽ che miệng cười. Đại trưởng công chúa thân mật nắm tay Diệp Li: "Li nhi! Cháu không biết đâu, thằng nhóc này hồi nhỏ không chịu ngồi yên một chút nào, suốt ngày trèo cao nghịch ngợm, suýt nữa làm phụ vương nó tức điên. Mấy năm nay đỡ hơn nhiều, trưởng thành và hiểu chuyện hơn một chút. Hai vợ chồng các cháu phải sống thật hòa thuận, có gì ủy khuất cứ tìm bổn cung, bổn cung sẽ làm chủ cho cháu."
Đại trưởng công chúa dễ gần ngoài dự đoán. Có lẽ do tuổi cao thích trẻ con, bà không còn vẻ cứng rắn, mạnh mẽ như trong truyền thuyết, ngược lại còn dễ gần hơn cả lão phu nhân Diệp gia, giống như một người bà hiền hậu. Diệp Li mỉm cười: "Li nhi tạ ơn Hoàng cô mẫu. Tu Nghiêu sẽ không bắt nạt cháu đâu." Nghe cách xưng hô của Diệp Li, mắt Đại trưởng công chúa sáng rõ, rõ ràng càng hài lòng hơn. Bà kéo Diệp Li nói chuyện liên miên về chuyện Mặc Tu Nghiêu thuở nhỏ.
Mặc Tu Nghiêu ngồi đó, khóe miệng hơi run, ngăn cũng không được, đi cũng không xong, đành ngồi đó nghe Hoàng cô mẫu 'bán đứng' chuyện tuổi thơ của mình, đồng thời đón nhận ánh mắt trêu chọc của Diệp Li.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=54]

Đại trưởng công chúa rõ ràng không để ý đến cảm xúc của Mặc Tu Nghiêu hay tâm trạng của Diệp Li, thậm chí còn nhắc đến chuyện Mặc Tu Nghiêu thời thiếu niên từng có ý với Tô Túy Điệp.
Diệp Li cảm thấy hơi ngại ngùng, nhưng thấy Mặc Tu Nghiêu không có ý ngăn Đại trưởng công chúa, nàng đành ngồi yên lắng nghe. Đại trưởng công chúa dường như không thấy thần sắc của hai người trẻ, cười tủm tỉm nắm tay Diệp Li, nói với Mặc Tu Nghiêu: "Trước đây bổn cung từng nói, cô nương nhà họ Tô kia không hợp với ngươi. Giờ nhìn thấy Li nhi, ngươi cũng phải thừa nhận ánh mắt của bổn cung tốt hơn ngươi nhiều, đúng không?"
"Hoàng cô mẫu…" Mặc Tu Nghiêu cười khổ, "Hoàng cô mẫu, cháu còn phải đưa A Li đi bái tế phụ vương và mẫu phi. Người… có rảnh thì nói chuyện với A Li sau cũng được?"
Đại trưởng công chúa suy nghĩ một chút, gật đầu: "Nói cũng phải, đi dâng trà cho phụ vương và mẫu phi trước đã. Đưa Li nhi vào gia phả mới là chính sự. Bổn cung sắp phải về rồi, sau này Li Nhi nhớ đến thăm bổn cung."
Diệp Li mỉm cười: "Hoàng cô mẫu không ở thêm vài ngày nữa sao?"
Đại trưởng công chúa thở dài: "Người già rồi, ra ngoài luôn thấy không quen. Đợi hai cháu qua thời gian tân hôn, đến chỗ bổn cung chơi nhiều hơn là được." Đại trưởng công chúa đã nói vậy, hai người không thể giữ lại. Mặc Tu Nghiêu đưa Diệp Li đi dâng hương tổ tiên, cùng Đại trưởng công chúa dùng bữa trưa, rồi tự mình tiễn bà rời Định Quốc Vương Phủ.
Buổi chiều, Mặc Tu Nghiêu đến thư phòng, Diệp Li cũng có việc cần xử lý nên trở về nội viện của mình. Nhìn cảnh Định Quốc Vương Phủ đã trở lại yên tĩnh, Diệp Li chợt cảm thấy ngỡ ngàng. Chỉ trong một ngày, nàng đã từ Diệp phủ bước sang Định Quốc Vương Phủ, trở thành Định Quốc Vương phi, và dường như đã hoàn toàn quen thuộc?
Vì mới thành thân, các quản sự Định Quốc Vương Phủ tất nhiên sẽ không lập tức mang đống sổ sách đến làm phiền nàng. Vì vậy, Diệp Li chỉ cần quản lý tiểu viện của mình và số đồ cưới mang theo. Trở về tiểu viện, Tôn ma ma đang đợi ở đó cùng Lâm ma ma và Ngụy ma ma trò chuyện. Thấy Diệp Li đến, mọi người đồng loạt tiến lên chào: "Vương phi."
Diệp Li cười nói: "Tôn ma ma là lão nhân bên cạnh mẫu phi, lại được Vương gia tín nhiệm, không cần quá đa lễ như vậy."
Tôn ma ma có chút câu nệ: "Đa tạ Vương phi ưu ái, lão nô không dám vượt quá bổn phận. Lão nô tuân lệnh Vương gia, chọn một số người đến hầu hạ Vương phi. Vương phi xem thấy nha đầu nào vừa mắt thì cứ giữ lại bên người sai khiến." Nói xong, bà lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy trình lên, trên đó ghi rõ thân phận những người được đưa đến viện cho Diệp Li lựa chọn.
Tôn ma ma tiếp tục: "Đại a đầu hầu hạ bên cạnh Vương phi có bốn người. Ngoài ra còn có người quản lý ăn mặc, ẩm thực của Vương phi, mỗi loại hai người. Thêu thùa may vá có bốn người. Nha đầu nhị đẳng hầu hạ trong sân có tám người, cùng mười sáu tiểu nha đầu làm việc thô. Mấy nha đầu nhị đẳng và tiểu nha đầu giao cho hai vị ma ma bên cạnh Vương phi xử lý. Chỉ có nha đầu quản lý ăn mặc và ẩm thực cần Vương phi tự mình xem qua."
Vừa nói, mấy cô gái trẻ tuổi lần lượt bước vào, cung kính hướng Diệp Li hành lễ: "Bái kiến Vương phi."
Diệp Li cúi đầu xem tờ giấy Tôn ma ma đưa, trên đó không chỉ ghi tên tuổi những cô gái này, mà còn cả gia thế bối cảnh, trong nhà có những ai đều được ghi chép rõ ràng. Hơn nữa, đều là những người sinh sống trong Định Quốc Vương Phủ.
Diệp Li gật đầu, đưa một phần cho Lâm ma ma và Ngụy ma ma để họ quản lý việc nha đầu nhị đẳng, rồi quay sang Tôn ma ma cười nói: "Người Tôn ma ma chọn, ta tất nhiên yên tâm." Nàng tùy ý chọn ra mấy người từ danh sách. Những cô gái được gọi tên vội bước ra khỏi hàng tạ ơn. Diệp Li lệnh cho Thanh Sương lấy ra một ít trang sức bỏ vào hầu bao thưởng cho mỗi người.
Xử lý xong việc lựa chọn nha đầu, Diệp Li mới mời Tôn ma ma ngồi xuống nói chuyện. Quả nhiên như lời Mặc Tu Nghiêu. Do dự một lúc, Diệp Li mới hỏi: "Tôn ma ma, trong vương phủ ngoài Đại tẩu, còn có nữ quyến nào khác không?" Tôn ma ma hơi giật mình, nhanh chóng hiểu ý Diệp Li, cười đáp: "Hồi Vương phi, ngoài Đại phu nhân bên cạnh có hai vị trắc phu nhân hầu hạ, trong phủ không có nữ quyến nào khác."
Diệp Li hơi bối rối trước ánh mắt hơi kỳ lạ của Tôn ma ma, khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu. Mặc Tu Nghiêu không có thiếp thất nào khác, điều này thật tốt, ít nhất đại diện cho những phiền phức nàng phải đối mặt sẽ giảm đi rất nhiều. Không nghĩ đến những rắc rối có thể gặp phải trong tương lai, Diệp Li phát hiện cuộc sống ở Định Quốc Vương Phủ quả thực hoàn hảo như những gì nàng từng nghĩ. Vợ chồng hòa thuận, không can thiệp vào chuyện riêng của nhau. Không có trưởng bối phải thỉnh an sớm tối, không có chị em dâu cần xã giao, ngay cả thiếp thất để ghen tuông cũng không có. Nếu cuộc sống có thể bình lặng trôi qua như vậy, nàng thật sự muốn cảm ơn Mặc Cảnh Lê đã hủy hôn cùng sự nhiều chuyện của Hoàng đế.
"Vương gia."
A Cẩn có chút kỳ quái nhìn Mặc Tu Nghiêu đang đọc sách mà thẫn thờ. Từ nhỏ theo hầu Vương gia, dù A Cẩn hơi đần độn nhưng vẫn nhận ra khi nào Vương gia đang suy nghĩ, khi nào đang thẫn thờ. Mặc Tu Nghiêu chớp mắt, ngẩng đầu nhìn hắn: "Có việc gì?"
A Cẩn bối rối gãi gãi đầu, nói: "Vương gia… Nếu không có việc gì, hay là đến thăm Vương phi đi?"
Mặc Tu Nghiêu buông cuốn sách trên bàn, nhìn bộ dạng lúng túng của A Cẩn, khẽ cười: "Mặc tổng quản bảo ngươi hỏi, hay là Tôn ma ma?"
A Cẩn tròn mắt. Thúc thúc và Tôn ma ma đều nhắc hắn nên nói nhiều về Vương phi trước mặt Vương gia, tìm cơ hội để Vương gia và Vương phi có thêm thời gian bên nhau. Nhưng hắn không biết làm sao tìm cơ hội, nên thấy Vương gia hiếm khi thẫn thờ, lại không có việc gì, mới dám hỏi xem Vương gia có muốn đi gặp Vương phi không. Nhìn vẻ ngơ ngác của A Cẩn, Mặc Tu Nghiêu lắc đầu cười: "Thôi được rồi, đừng nghĩ nữa. A Li hiện giờ đang làm gì?"
"Đang kiểm kê, sắp xếp đồ đạc mang từ Diệp phủ đến."
"Vậy tạm thời không qua nữa, đợi nàng bớt bận rồi hãy nói. Tên thích khách tối hôm qua giờ ở đâu?"
A Cẩn trong mắt thoáng nét ảo não: "Vẫn còn trong địa lao."
"Đi xem."
Trong địa lao âm u, ánh lửa chập chờn in bóng người lên tường, theo ngọn lửa đung đưa, càng tăng thêm vẻ quỷ dị. Phượng Chi Dao vẫn mặc bộ cẩm y đỏ tươi lộng lẫy như cũ, lười biếng ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong địa lao, thỏa mãn nghe tiếng kêu rên không dứt bên tai. So với những năm gần đây nhàn rỗi, mấy ngày bận rộn này thực sự khiến hắn hài lòng.
"Nói đi, đêm hôm xông vào vương phủ định làm gì?"
Giữa gian phòng, một nam tử áo đen bị trói trên giá bằng xích sắt, người đầy thương tích, hung hãn trừng mắt nhìn hắn: "Phượng Chi Dao, ngươi là người của Định Vương!"
"Ồ, nhận ra bổn công tử? Xem ra ngươi là người Đại Sở rồi?" Phượng Chi Dao chớp chớp mắt phượng, bỗng hứng thú ngồi thẳng dậy nhìn người trước mặt, "Xuất thân từ đâu? Trong nội cung, từ bệ hạ chúng ta hay vị Chương Đức Cung kia? Hay từ phủ đệ nào đó?"
"Hừ!" Những tử sĩ phần nhiều đều cứng đầu, tra tấn khốc liệt không khiến hắn khai miệng, mấy câu nói của Phượng Chi Dao tất nhiên cũng vô dụng.
Phượng Chi Dao không vẻ híp mắt: "Bổn công tử muốn xem xương cốt của ngươi cứng hơn hay hình cụ của bổn công tử cứng hơn! Tiếp tục!"
Vù!
Chiếc roi có móc câu lại tiếp tục tạo thêm những vết thương trên người nam nhân. Ánh mắt Phượng Chi Dao âm trầm nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mắt.
Âm thanh xe lăn chuyển động từ xa vọng lại. Phượng Chi Dao quay đầu, thấy Mặc Tu Nghiêu đến trước mặt, đứng dậy cười nói: "Không ở bên tân nương, lại đến nơi này làm gì?"
Mặc Tu Nghiêu không trả lời, nhướng mày nhìn hắn: "Đã khai chưa?"
Phượng Chi Dao bất đắc dĩ lấy ra một tập hồ sơ để sang một bên: "Tối hôm qua bắt được bốn trăm tám mươi bảy người. Trong đó, một người Bắc Nhung, một người Nam Chiếu, hai kẻ nhân cháy nhà hôi của, còn ba tên chết không chịu khai. Người Bắc Nhung định cướp tân nương để làm nhục Định Quốc Vương Phủ. Người Nam Chiếu chỉ muốn dò la địa hình, tìm cơ hội lấy kiếm Lãm Vân. Hai tên kia muốn nhân cơ hội trộm đồ. Còn tên này…"
Hắn chỉ người áo đen, "Hắn là kẻ bị bắt sớm nhất, cũng là kẻ cứng đầu nhất. Ta nghi hắn đến để hành thích, nhưng mục tiêu không rõ. Chắc chắn không phải là giết ngươi."
Tên này bị ám vệ bắt được khi Mặc Tu Nghiêu và tân nương trở về phòng tân hôn, nên mục tiêu ám sát chắc chắn là một vị khách nào đó trong yến tiệc.
"Người Đại Sở?" Mặc Tu Nghiêu quay sang hỏi về người áo đen bị trói.
Phượng Chi Dao vuốt cằm: "Hắn biết ta, tất nhiên là người Đại Sở." Phượng Tam công tử tuy nổi danh, nhưng chỉ giới hạn trong Đại Sở, hơn nữa chủ yếu trong kinh thành. Dù sao, một công tử bị Phượng gia trục xuất, không có quyền thừa kế, cũng không khiến người ngoài quan tâm lắm.
"Tiếp tục, thật sự không khai được thì giết." Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói, "Gia Luật Bình ở đâu?" Phượng Chi Dao chỉ về phía gian phòng bên cạnh, không để ý đến Mặc Tu Nghiêu nữa, lại hứng thú nhìn chằm chằm người áo đen trước mặt, cười ha hả. Người áo đen cảm thấy toàn thân lạnh giá. Đương nhiên hắn biết một khi bị bắt thì khó thoát chết. Nhưng nghe Định Vương thản nhiên nói 'hỏi không ra thì giết' như thể nói chuyện thời tiết, khiến lòng hắn run lên. Định Vương tuyệt đối không phải kẻ tàn phế vô dụng như thiên hạ đồn thổi!
Phượng Chi Dao chân thành nhìn hắn cười: "Thực ra với bổn công tử, ngươi nói hay không cũng không khác biệt lắm, dù sao cũng phải chết mà? Nói đi, bổn công tử cho ngươi một cái chết thoải mái. Không nói cũng được, vừa hay để bổn công tử thử mấy món đồ chơi mới, hai năm nay buồn chết đi được."
Nam nhân trong mắt thoáng nét sợ hãi, nhưng vẫn cố chấp không chịu mở miệng. Phượng Chi Dao không để ý, phất tay ra lệnh cho người bên cạnh động thủ, rồi nghênh ngang bước đến gian phòng Mặc Tu Nghiêu vừa đi vào.
Một gian phòng khác rõ ràng thoáng đãng hơn nhiều so với gian trước, ít nhất là không có mùi máu tanh khác thường. Chỉ có những song sắt tinh xảo chia căn phòng làm đôi. Gia Luật Bình, vị Vương tử Bắc Nhung tối qua còn ngang ngược, giờ đang nắm chặt song sắt trừng mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu: "Mặc Tu Nghiêu, tên tàn phế kia, ngươi to gan lắm, dám sai người bắt bổn Vương tử!"
"Ồ? Ta tưởng Vương tử Bắc Nhung tự ý xông vào nơi không nên đến nên mới bị người của bổn vương bắt chứ?" Mặc Tu Nghiêu nhìn hắn, cười lạnh lùng, "Nhưng Vương tử Bắc Nhung yên tâm, xét tình giao bang hai nước, bổn vương tuyệt đối sẽ không làm tổn hại một sợi tóc của Vương tử."
Đối mặt với ánh mắt lãnh đạm đó, Gia Luật Bình không khỏi run lên, càng tức giận lắc song sắt gào thét: "Không làm tổn hại? Vậy ngươi giam bổn vương ở đây là ý gì? Bổn vương nhất định sẽ tâu lên hoàng đế các ngươi! Chém đầu ngươi!"
Mặc Tu Nghiêu khóe môi khẽ nhếch: "Trong nước Bắc Nhung có biến cấp, sáng sớm nay, đặc sứ Bắc Nhung đã từ biệt bệ hạ, rời kinh trước buổi trưa rồi."
Gia Luật Bình sững sờ: "Làm sao có thể? Bổn Vương tử còn ở đây, ai dám đi!"
"Vương tử Bắc Nhung không cần lo không về được nước. Sau đó, bổn vương sẽ đích thân phái người đưa ngươi về Bắc Nhung, giao cho Thái tử điện hạ."
Nghe vậy, sắc mặt Gia Luật Bình lập tức khó coi. Hắn tuy hơi đần nhưng không ngu, Thái tử và huynh trưởng Gia Luật Dã đều không ưa hắn, hai bên tranh đoạt kịch liệt nhiều năm. Nếu hắn rơi vào tay Thái tử, vậy… Thất ca nhất định sẽ giết hắn!
"Mặc Tu Nghiêu, tên tiểu nhân hèn hạ! Thất ca ta sẽ không tha cho ngươi đâu!"
Mặc Tu Nghiêu cười lạnh, ngẩng đầu nhìn hắn lạnh nhạt: "Gia Luật Dã dám để ngươi đến khiêu khích bổn vương, hẳn đã chuẩn bị tâm lý cho việc ngươi có đi không về. Hoặc giả, chuyện hôm qua là ý của Bắc Nhung Vương? Vậy xem ra ông ta cũng không quá yêu thương đứa con trai này?"
Hình như Gia Luật Bình chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt trắng bệch. Hắn trừng mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu: "Ngươi nói bậy! Thất ca sẽ không làm vậy…" Nhưng giọng điệu rõ ràng thiếu tự tin. Hắn đần nhưng không ngu, từ nhỏ bị chê cười, ngay cả Thất ca cũng thường mắng hắn đần độn, phụ vương cũng không thích hắn. Chẳng lẽ thật sự…
Nhìn vẻ mặt biến đổi của người trước mặt, không còn dáng vẻ ngạo mạn như hôm qua, trong mắt Mặc Tu Nghiêu thoáng nét u ám. Nếu có thể, hắn tuyệt đối sẽ khiến tên Vương tử Bắc Nhung này chết không toàn thây, nghiền nát thành tro cũng không nguôi cơn hận. Đáng tiếc, tên ngu ngốc này là Vương tử Bắc Nhung, tạm thời không thể chết. Cũng giống như những người bên ngoài kia, dù hắn chán ghét, căm hận đến đâu, vẫn phải tạm thời để họ sống.
Không muốn nhìn người trước mặt thêm nữa, Mặc Tu Nghiêu quay đầu rời khỏi địa lao. Phượng Chi Dao tựa vào vách tường cười hì hì nhìn hắn: "Ngươi thật định giao tên ngu này cho Thái tử Bắc Nhung?"
Mặc Tu Nghiêu nhướng mày: "Chỉ mỗi tên ngu này đương nhiên không đủ. Trong mười ngày, bất kể ngươi dùng biện pháp gì, bắt hắn khai ra tất cả những gì hắn biết. Xem có gì hữu dụng thì giao cho Gia Luật Hoằng."
"Bất kể biện pháp gì?"
"Đúng, bất kể biện pháp gì. Ta chỉ muốn đáp án. Dù hắn có ngu, cũng là em ruột của Gia Luật Dã, bổn vương không tin hắn không biết gì." Mặc Tu Nghiêu trầm giọng, "Xong việc, ngươi biết nên xử lý thế nào."
Phượng Chi Dao gật đầu, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ: "Rõ rồi. Hắn vốn đã ngu, cho dù có ngu hơn cũng không ngoài dự đoán, phải không? Để Gia Luật Bình và Gia Luật Dã chó cắn chó? Ta thích ý tưởng này."
Mặc Tu Nghiêu hài lòng gật đầu: "Giao cho ngươi vậy."
"Vương gia đi thong thả, hưởng thụ những ngày tân hôn của ngươi đi."
Nhìn bóng lưng Mặc Tu Nghiêu và A Cẩn khuất sau cửa địa lao, Phượng Chi Dao nheo mắt thỏa mãn ngắm nhìn cảnh tượng quỷ dị âm u trước mắt, cùng tiếng kêu rên văng vẳng bên tai, nụ cười trên mặt càng thêm tươi. Đúng là một lũ ngu ngốc, không chọc ai lại chọc Mặc Tu Nghiêu? Tên Mặc Tu Nghiêu này từ lúc ba tuổi đã không còn lương thiện. Từ sau khi xảy ra chuyện, ngay cả tim gan cũng đen kịt rồi.

Bình Luận

0 Thảo luận