Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 39: Hôn Lễ Xui Xẻo Nhất (1)

Ngày cập nhật : 2025-12-12 14:48:50
Thượng Thư phủ
Sáng sớm, khắp nơi trong phủ đã tấp nập người qua kẻ lại, không khí náo nhiệt khác thường. Diệp Li dẫn theo Diệp San và Diệp Lâm ngồi ở Vinh Nhạc Đường, cùng Diệp lão phu nhân trò chuyện. Bên kia, Diệp Oánh từ lúc trời còn chưa sáng đã vội vàng chuẩn bị. Vương thị lo rằng Diệp San và Diệp Lâm sẽ làm vướng tay vướng chân, lại sợ Diệp Li nhân cơ hội giở trò, nên không để ba người họ ở lại, mà từ nhà mẹ đẻ mời hai cháu gái đến hầu hạ Diệp Oánh.
Diệp Li tự nhiên thấy thoải mái. Nàng chỉ cần sáng sớm tới thỉnh an lão phu nhân, rồi ở lại trò chuyện, cũng xem như chu toàn. Dù sao hôm nay là ngày đại hỉ của Diệp phủ, nếu nàng cứ ở mãi trong Thanh Dật Hiên, e rằng sẽ bị người ta bàn tán là thờ ơ, vô lễ.
Diệp lão phu nhân hôm nay sắc mặt rạng rỡ, tâm tình cũng tốt hơn thường ngày. Diệp Lâm và Diệp San nhân cơ hội đó, không ngừng nịnh nọt, chọc cười khiến người già vui lòng. Diệp Li ngồi một bên, bình thản uống trà, trong đầu thầm tính toán: vài ngày tới có nên đi xem náo nhiệt, xem một vở kịch hay không.
Đến gần giờ Ngọ, Diệp lão phu nhân thấy thời gian trôi qua đã lâu, liền nhíu mày, sai người ra ngoài dò hỏi: “Các ngươi đi xem, đội đón dâu đã tới chưa?”
Một lát sau, người được sai quay lại, vừa lau mồ hôi vừa bẩm: “Bẩm lão phu nhân… đội đón dâu vẫn chưa tới ạ.”
Sắc mặt Diệp lão phu nhân lập tức sa sầm. Gần đến chính Ngọ mà nhà trai còn chưa đến, buổi chiều mới đón dâu thì chẳng là điềm lành gì.
“Lê Vương… chẳng lẽ thật sự muốn bỏ tứ tỷ?” - Diệp San buột miệng nói.
“San Nhi!” - Mẫu thân nàng hoảng hốt, mặt cắt không còn giọt máu.
“Vô lễ! Hôm nay là ngày đại hỉ của tứ muội, ngươi dám nói năng xằng bậy! Mau lui xuống!” - Giọng Diệp Li lạnh như băng, nàng nhân lúc lão phu nhân chưa nổi giận, quét Diệp San một ánh mắt cảnh cáo.
Diệp San còn muốn biện bạch, nhưng Diệp Lâm đã nhanh tay kéo nàng cùng mẫu thân lui ra ngoài.
“San Nhi tuổi nhỏ, nói năng không lựa lời, là do cháu dạy dỗ chưa nghiêm. Mong tổ mẫu bớt giận.” - Diệp Li nhẹ giọng nói.
Triệu di nương, vốn đang mang thai nên được đặc cách ngồi gần, cũng vội vàng đứng dậy phụ họa: “Tam tiểu thư nói phải, Lục tiểu thư chỉ là nữ hài còn non dạ, mong lão phu nhân nể hôm nay là ngày vui của Tứ tiểu thư, đừng để trong lòng.”
Diệp lão phu nhân tuy tức giận, nhưng cũng hiểu không nên làm lớn chuyện, chỉ phất tay nói: “Đi mời lão gia lại đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=39]

Còn nữa, phái người ra ngoài dò thêm tin tức.”
Không ai dám trái lời, tất cả vội vàng lui ra. Không khí trong Vinh Nhạc Đường bỗng trở nên nặng nề. Diệp Li vẫn bình thản ngồi uống trà, thần sắc ung dung như thể chuyện chẳng liên quan. Triệu di nương thỉnh thoảng liếc nhìn nàng, thấy trên mặt Diệp Li không gợn chút cảm xúc nào, lại càng cảm thấy khó đoán. Nàng thoáng rùng mình, cúi đầu không dám nhìn thêm.
Thời gian trôi qua, bóng chiều đã ngả, người được sai đi thăm dò vẫn chưa quay lại. Rõ ràng hôm nay Lê Vương đến muộn đã là chuyện không thể chối cãi.
Không lâu sau, Diệp Thượng Thư cùng Vương thị vội vã bước vào. Diệp lão phu nhân nhìn hai người, giọng lạnh lùng: “Rốt cuộc là thế nào? Các ngươi đã hỏi rõ chưa?”
Diệp Thượng Thư mặt mày u ám, đáp: “Mẫu thân bớt giận, người được sai đi đã trở về. Lê Vương phủ bên kia nói… đoàn đón dâu đã khởi hành.”
“Đã khởi hành?” - Diệp lão phu nhân giận đến bật cười, liên tiếp nói mấy tiếng “hảo!”, chỉ thẳng vào con trai mà trách: “Có nhà nào gả nữ nhi mà nhà trai lại quên cả giờ lành? Đến muộn như vậy, chẳng phải khiến Diệp gia chúng ta thành trò cười cho thiên hạ sao! Rốt cuộc Lê Vương phủ có ý gì đây? Tân nương còn chưa bước qua cửa mà đã giáng mặt nhà mẹ đẻ thế này?”
Diệp Thượng Thư chau mày, đáp khẽ:“Có lẽ… thật sự xảy ra chuyện gì đột xuất.”
“Có chuyện gì còn quan trọng hơn việc đón dâu?” - Lão phu nhân hừ lạnh, giọng chứa đầy bất mãn.
Diệp Thượng Thư á khẩu không đáp, chỉ đành im lặng. Dẫu giận thế nào, lễ cưới cũng không thể hoãn. Nếu hôm nay không đưa Diệp Oánh xuất môn, danh dự của nàng e rằng chẳng còn gì để giữ.
Lão phu nhân nghiêm mặt nói: “Còn ngẩn ra đó làm gì? Mau sang xem Oánh Nhi đã chuẩn bị xong chưa. Khi đội đón dâu tới, lập tức đưa nàng ra cửa.”
Vương thị không dám cãi, vội vàng đáp: “Đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ chờ tới bái biệt lão phu nhân liền xuất giá.”
Lão phu nhân chỉ hừ khẽ, không nói thêm.
Mãi đến cuối giờ Mùi, đội đón dâu mới tới cửa Diệp phủ. Diệp Oánh được các ma ma dìu vào Vinh Nhạc Đường bái biệt lão phu nhân. Dù khuôn mặt nàng được trang điểm tinh xảo, Diệp Li vẫn nhận ra sắc mặt tái nhợt, đôi mắt sưng đỏ - hẳn đã khóc rất lâu. Nhưng như vậy cũng chẳng sao, tân nương ra cửa thường phải khóc để tỏ lòng hiếu thuận.
Lão phu nhân tự tay đỡ cháu dậy, dặn dò mấy lời, rồi để nàng đến bái biệt Diệp Thượng Thư và Vương thị. Sau đó, Diệp Oánh phủ khăn voan đỏ, được người dìu đi ra đại sảnh. Diệp Li cũng theo sau cha mẹ mà bước đi.
Đại đường Diệp phủ
Mặc Cảnh Lê mặc hỷ phục màu đỏ thêu kim long bốn trảo. Dung mạo vốn tuấn mỹ, nay càng toát ra khí thế lạnh lùng uy nghiêm. Nhưng Diệp Li chỉ cần liếc qua đã nhận ra vẻ cứng đờ trong nụ cười của hắn, sắc mặt trắng bệch, trong mắt vẫn còn ẩn hiện một tia mệt mỏi.
Nàng nhấp môi, tâm tình sáng nay bất ngờ trở nên tốt hơn hẳn. Dám chắc rằng đêm qua Mặc Cảnh Lê đã “nếm” đủ mùi khổ cực trong hồ nước tử.
Vừa trông thấy Diệp Li đứng bên cạnh Diệp Thượng Thư trong bộ y phục tím nhạt, ánh mắt Mặc Cảnh Lê liền lóe lên lửa giận, nhìn nàng chằm chằm, đến mức quên cả tân nương đang đứng cạnh.
Diệp Thượng Thư không vui, khẽ ho một tiếng nhắc nhở. Mặc Cảnh Lê lúc này mới gượng quay đầu, hành lễ nói: “Bổn vương đến muộn, mong nhạc phụ đại nhân thứ lỗi.”
Nếu không nhắc thì thôi, càng nói Diệp Thượng Thư càng bực, chỉ lạnh giọng đáp: “Không dám, chỉ mong Vương gia sau này đối xử tốt với Oánh Nhi là đủ.”
Biết mình có lỗi, Mặc Cảnh Lê vội vàng gật đầu hứa hẹn. Nhưng khi ngẩng lên, hắn lại bắt gặp nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi Diệp Li - nụ cười khiến hắn nghiến răng ken két.
Nghĩ tới cảnh mình bị trói trong hồ nước tử lạnh buốt, kêu khản cả giọng đến tận hừng đông mới được cứu, hắn chỉ hận không thể xé nát nụ cười đó. Đêm qua, hắn tỉnh dậy trong tình trạng bị trói chặt, toàn thân đông cứng. Đến khi được kéo lên, uống canh gừng và phục thuốc đuổi hàn, vẫn phải vội vàng về thành, thân thể rã rời, lại còn bị trễ giờ lành.
So với hắn, Diệp Li lúc này lại an nhiên, thong dong như chẳng hề dính dáng gì. Cảnh tượng ấy càng khiến lửa giận trong lòng hắn bốc cao.
Bổn vương tuyệt đối sẽ không bỏ qua ngươi! - Mặc Cảnh Lê siết chặt nắm tay, ánh mắt tối tăm lạnh lẽo.
Diệp Li mỉm cười nhạt, đáp lại hắn bằng một ánh mắt: Mỏi mắt mong chờ.
Không ai biết rằng, khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, trong lòng người khác lại dấy lên sóng ngầm. Đứng bên Diệp Oánh, Vương thị trông thấy tất cả, ánh mắt thoáng tối lại, trong đáy mắt lóe lên một tia tàn nhẫn khó lường.

Bình Luận

0 Thảo luận