Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 151: Nghe Tin Bất Ngờ

Ngày cập nhật : 2026-01-22 10:25:57
Đưa Nam Hầu đi, Thế tử Nam Hầu từ bên trong chạy vọt ra, nước mắt đã đầm đìa. Trác Tĩnh và Lâm Hàn đi theo phía sau hắn, trên mặt cũng là vẻ bất đắc dĩ. Nếu không phải họ kéo lại thì thế tử Nam Hầu đã lao ra từ lâu. Thấy thế tử Nam Hầu chạy ra phía ngoài cửa phòng, Diệp Li đứng dậy hỏi: "Ngươi định đi đâu?"
Thế tử Nam Hầu dừng bước, Trác Tĩnh và Lâm Hàn đã nhanh chóng chặn trước mặt hắn. Thế tử Nam Hầu quay đầu nói: "Làm con, làm chồng, lẽ nào ta có thể đứng nhìn cha mẹ vợ con bị hàm oan mà vào ngục? Huống chi chuyện này xảy ra là bởi vì ta."
Diệp Li bước tới trước mặt hắn, thản nhiên nói: "Ngươi xông ra lúc này có ích gì? Chẳng phải là để thêm người bị giải vào thiên lao rồi đưa lên pháp trường? Hay ngươi muốn tới trước mặt Hoàng thượng giải thích, ngươi nghĩ Hoàng thượng sẽ cho ngươi cơ hội đó sao?" Thế tử Nam Hầu đau khổ ôm mặt, những lời Diệp Li nói hắn sao không hiểu. Nhưng hiện tại ngoài việc theo cha hồi kinh, cùng người nhà đối diện những vấn đề này, hắn còn có thể làm được gì?
"Nam Hầu lần này đi, chưa hẳn đã không có đường sống." Nhìn bọn họ, Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt nhíu mày nói.
Thế tử Nam Hầu vui mừng nhìn về Mặc Tu Nghiêu, Mặc Tu Nghiêu chau mày nói: "Trong tay Hoa quốc công có Thiết quyển đan thư do Cao Tông hoàng đế ban cho Hoa gia, dù là tử tội cũng có thể thoát chết."
"Nhưng mà..." Thế tử Nam Hầu do dự, hắn từng nghe nói tới Thiết quyển đan thư, nhưng triều đại này chỉ có Hoa gia năm xưa vì có ân cứu mạng với Cao Tông nên được ban cho một bản. Ngay cả Định Quốc Vương phủ nhiều đời hộ quốc cũng không có vật như vậy. Nhưng vật quý giá như thế, Hoa Quốc Công phủ... Mặc Tu Nghiêu cúi mắt nói: "Hoa quốc công tất sẽ không keo kiệt tiếc của. Bổn vương chỉ sợ..." Chỉ sợ Mặc Cảnh Kỳ nhất quyết lấy mạng Nam Hầu, dù có Thiết quyển đan thư cứu mạng, sợ rằng cũng khó thoát chết.
Diệp Li rõ ràng cũng nghĩ tới nỗi băn khoăn của Mặc Tu Nghiêu, khẽ gật đầu nói với Lâm Hàn bên cạnh: "Truyền tin cho Mặc Hoa, hết sức bảo vệ Nam Hầu chu toàn."
Thế tử Nam Hầu dần tỉnh táo, cúi đầu về phía hai người: "Nam Tuấn Phi đa tạ Vương gia, Vương phi."
Diệp Li lắc đầu: "Thế tử không cần khách sáo." Thế tử Nam Hầu cười khổ: "Tại hạ tên Tuấn Phi, sau này Vương gia, Vương phi cứ gọi trực tiếp tên họ là được. Hôm nay ta còn là thế tử gì nữa."
"Bẩm Vương gia, Vương phi, vị Chu đại nhân vừa rồi có lưu lại một phong thư cho Vương phi."
Thị vệ ngoài cửa trình lên một phong thư kín. Diệp Li nhướng mày, hơi kỳ quái, nhận lấy thư xem xét không có vấn đề gì, "Chu đại nhân?"
Thị vệ gật đầu: "Vừa rồi trước khi đi, Chu đại nhân lén đưa phong thư cho thuộc hạ, nhờ chuyển giao Vương gia, Vương phi."
Mặc Tu Nghiêu chau mày: "A Li quen biết Chu Dục?" Lúc nãy Chu Dục vừa tiến vào, thần sắc Diệp Li thoáng hiện ngoài ý muốn, dù chỉ chớp nhoáng rồi biến mất, nhưng Mặc Tu Nghiêu luôn chú ý nàng nên đã thấy.
Diệp Li lắc đầu: "Chắc là vị tiến sĩ khoa này. Năm ngoái từng gặp một lần." Trí nhớ Diệp Li tuy không phải gặp một lần là không quên, nhưng cũng không kém xa, Chu Dục vừa mở miệng nàng đã nhớ ra, chính là người thư sinh bán tranh ở Thận Đức Hiên năm ngoái. Không ngờ hắn không những đỗ tiến sĩ, hôm nay còn trở thành chủ bộ của Đại Lý Tự. Tuy chức quan không cao, nhưng là chức vụ có thực quyền. Chỉ cần năng lực và vận khí không quá kém, tương lai ắt có tiền đồ.
Mở phong thư, Diệp Li vừa nhìn đã biến sắc. Nàng trầm mặc đưa thư cho Mặc Tu Nghiêu, Mặc Tu Nghiêu vừa nhìn, sắc mặt vốn không hòa nhã lại càng thêm âm trầm. Hắn vỗ bàn lạnh lùng: "Người đâu! Lập tức đuổi theo đòi lại Nam Hầu, ai dám ngăn cản, giết không tha!"
Trác Tĩnh, Lâm Hàn đồng thanh đáp, nhanh chóng bước ra. Nam Tuấn Phi biết đã xảy ra chuyện, mặt biến sắc, cũng theo Trác Tĩnh và Lâm Hàn vội vã chạy ra.
Trong đại sảnh chỉ còn Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li, không khí càng thêm trầm trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=151]

Nhìn sắc mặt âm trầm của Mặc Tu Nghiêu, Diệp Li không nói gì, lặng lẽ ngồi đó nhìn hắn. Một lúc lâu, dường như cuối cùng Mặc Tu Nghiêu cũng từ cơn thịnh nộ tỉnh táo lại, hai đầu lông mày thêm một tia mỏi mệt và bất đắc dĩ. Hắn lại cầm lấy thư đặt lên bàn, nhìn Diệp Li cười khổ: "A Li, ta mệt mỏi quá..."
Diệp Li không nói gì, tựa vào vai hắn, vỗ nhẹ lên bờ vai. Mặc Tu Nghiêu đưa tay ôm lấy người bên cạnh, hấp thu hơi ấm nhàn nhạt từ nàng, nhưng sao có thể xua tan đi hàn ý dâng lên từ đáy lòng. Nhìn phong thư viết bằng nét chữ quen thuộc, Định Quốc Vương phủ quả thật đã bị người ta hận đến mức này sao? Chỉ là Hoàng thượng... làm như vậy, chẳng lẽ không sợ giang sơn Đại Sở hủy diệt trong chốc lát?
Thư không phải do Chu Dục viết, mà là bút tích của Hoa lão quốc công. Không ai biết Hoa lão quốc công trong hoàn cảnh nào lại phải tìm Chu Dục, người mới vào triều chưa đầy nửa năm, để chuyển phong thư này. Tình hình trong thư mới thực sự khiến lòng người lạnh giá. Mặc Cảnh Kỳ đã đồng ý cắt ba châu mười một thành đất Tây Bắc cho Tây Lăng, đổi lại là cùng Tây Lăng trong ứng ngoài hợp tiêu diệt toàn bộ Mặc gia quân. Cùng tham gia còn có Mặc Cảnh Lê chiếm giữ phương Nam và nước Nam Chiếu. Nói cách khác, rất có thể lúc này... Nam Chiếu đã xuất binh tiến vào Toái Tuyết quan.
"Mặc Cảnh Kỳ điên rồi." Diệp Li nhẹ giọng nói. Tập hợp lực lượng ba nước đối phó Mặc gia quân, có lẽ làm được. Nhưng Mặc Cảnh Kỳ có nghĩ tới không, một khi Mặc gia quân bị tiêu diệt, Tây Lăng và Nam Chiếu có thật sự rút lui theo thỏa thuận? Điều này khác gì bảo người ta nhả miếng thịt vừa ăn vào? Mặc Tu Nghiêu trầm giọng: "Hắn đúng là điên rồi. A Li, dường như nàng đã gả cho một phu quân luôn gặp phiền phức không ngừng rồi."
Diệp Li bất đắc dĩ cười: "Bây giờ mới biết thì đã muộn."
Đám người Nam Hầu trở lại rất nhanh, lúc Trác Tĩnh và Lâm Hàn tới, họ vừa ra khỏi thành. Chỉ trong chốc lát đã trở lại phủ Thái thú. Sắc mặt Vương Kính Xuyên khó coi, trầm giọng: "Định vương điện hạ, ngài đây là ý gì?" Nam Hầu cũng nghi hoặc nhìn Mặc Tu Nghiêu, nhưng ông hiểu Định vương sẽ không vô cớ ngăn họ lại.
Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt nhìn Vương Kính Xuyên, nhàn nhạt hỏi: "Vương đại nhân còn có chuyện gì chưa nói với bổn vương sao?"
Nghe vậy, lòng Vương Kính Xuyên chợt lạnh. Không hiểu sao hắn đột nhiên cảm thấy thần sắc bình tĩnh lạnh nhạt của Định vương lúc này còn đáng sợ hơn uy áp hắn cố ý phát ra lúc nãy.
Hắn cười lớn: "Vương gia đây là ý gì? Xin thứ lỗi cho hạ quan bất tài."
Mặc Tu Nghiêu cười lạnh: "Thật là bất tài. Bổn vương không biết Hoàng thượng lại phái một kẻ đần độn tới Tây Bắc. Nếu Vương đại nhân không nhớ, bổn vương không ngại nhắc nhở đôi câu. Ví dụ như... chuyện âm thầm giết Nam Hầu trên đường hồi kinh. Nói vậy Vương đại nhân chắc không quên chứ?" Vương Kính Xuyên khiếp sợ trợn mắt, đạo mật chỉ này là trước khi xuất phát hắn mới trực tiếp nhận từ Hoàng thượng. Có thể nói trên đời ngoài hắn chỉ có Hoàng thượng biết. Sau khi tiếp chỉ, hắn còn thúc ngựa phi nước đại tới Tây Bắc, Vương Kính Xuyên thực sự không hiểu dù thám tử của Định Quốc Vương phủ có thông thiên, làm sao có thể nhận được tin tức tối mật như vậy? Nghe lời Mặc Tu Nghiêu... Nam Hầu sững sờ, sau đó cười khổ. Nam Tuấn Phi đứng sau cũng trợn mắt muốn vỡ, nếu không bị Lâm Hàn kéo lại, sợ đã xông tới xé xác Vương Kính Xuyên.
Vương Kính Xuyên biết mình không thể thoát khỏi tay Định vương. Hắn mềm nhũn quỳ rạp: "Vương gia thứ tội, hạ thần chỉ phụng chỉ hành sự. Cầu xin Vương gia tha mạng."
Mặc Tu Nghiêu lười nhìn hắn, Diệp Li phất tay: "Dẫn hắn đi."
Vương Kính Xuyên nhanh chóng bị hai thị vệ kéo đi. Diệp Li lúc này mới nhìn về Chu Dục đang trầm mặc đứng một bên, cười yếu ớt: "Chu đại nhân, ngươi không sợ sao?"
Thần sắc Chu Dục thong dong, chắp tay: "Hạ quan tin tưởng Vương phi không phải kẻ tàn sát vô tội."
Diệp Li nhàn nhạt mỉm cười, gật đầu: "Chuyện này còn phải đa tạ Chu đại nhân. Nhưng hành động lần này của Chu đại nhân... sau khi hồi kinh chỉ sợ khó giải thích." Tin tức Hoàng đế giao dịch với Tây Lăng là do Hoa quốc công nhờ Chu Dục chuyển tới, nhưng chuyện Nam Hầu là do Chu Dục tự mình suy đoán. Vương Kính Xuyên tưởng là tin tức bí mật, không ngờ Chu Dục đi theo hắn mấy ngày qua, chỉ từ thần thái và hành vi bình thường đã đoán ra Hoàng đế xử trí thế nào với nhà Nam Hầu. Chu Dục trầm mặc chốc lát: "Năm ngoái nhờ Vương phi giúp đỡ, hạ quan mới kịp xoay sở ngân lượng mời đại phu chữa bệnh cho mẫu thân. Trước vài hôm mẫu thân đã qua đời tại gia, hạ quan vốn muốn xin chỉ để tang mẫu thân, lại bị phái đi theo Vương đại nhân tới Tây Bắc. Có lẽ là cơ duyên muốn hạ quan báo đáp đại ân của Vương phi. Hạ quan hôm nay một thân một mình, cũng không có gì phải sợ."
Mặc Tu Nghiêu như có suy nghĩ, gật đầu: "Nếu vậy, Chu đại nhân có nguyện từ bỏ công danh, tạm thời ở lại Tây Bắc?"
Chu Dục sững sờ, dù hắn không sợ chết nhưng cũng không phải muốn tìm chết. Hành động của Định vương lần này rõ ràng là cố ý bảo vệ mình, liếc nhìn Diệp Li đang mỉm cười bên cạnh, Chu Dục nhanh chóng quyết định: "Đa tạ Vương gia thu nhận."
"Nam Hầu và Vương đại nhân nên làm sao? Vương gia có chủ ý gì không?" Diệp Li mỉm cười hỏi.
Mặc Tu Nghiêu cười: "A Li hỏi vậy, hẳn đã có chủ ý."
Diệp Li cười một tiếng: "Tây Bắc đang thời chiến loạn, người Tây Lăng tàn bạo khắp nơi, đoàn người Vương đại nhân không may gặp cường đạo, hoặc toàn quân bị quân Tây Lăng tiêu diệt cũng không lạ. Vương gia nghĩ sao?"
Mặc Tu Nghiêu khen: "A Li nói rất hay."
Nam Hầu bước tới bái tạ: "Đa tạ Vương gia, Vương phi."
Diệp Li lắc đầu: "Hầu gia cứ an tâm ở đây, chỉ là phải ủy khuất Hầu gia một thời gian. Nam Hầu phủ..."
Nam Hầu buồn bã cười: "Mặc cho số phận an bài, chỉ mong Hoàng thượng nghe tin hai cha con ta bỏ mạng, có thể giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho gia quyến."
Sắp xếp chỗ ở cho cha con Nam Hầu, Lâm Hàn nhận lệnh đi bố trí cảnh tượng nhóm Vương Kính Xuyên gặp nạn. Dù cha con Nam Hầu và Chu Dục là giả, nhưng ít nhất Vương Kính Xuyên phải là thật. Lâm Hàn cũng là cao thủ ngụy trang do Diệp Li tự tay huấn luyện, tự nhiên không để lộ sơ hở, chỉ là cha con Nam Hầu nhất thời phải ẩn danh. Những chuyện này giờ chỉ là chuyện nhỏ, sự chú ý của Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu hoàn toàn tập trung vào mật hàm Hoa quốc công gửi tới.
Nhận được tin, dù Phượng Chi Dao thường thờ ơ cũng không nhịn được, nhảy dựng lên định lãnh binh giết về kinh thành, lại bị Mặc Tu Nghiêu gọi lại. Phượng Chi Dao trầm mặt: "Đã tới mức này, Vương gia còn muốn bảo vệ Mặc Cảnh Kỳ? Còn muốn bảo vệ Đại Sở? Giang sơn này Mặc Cảnh Kỳ đều không để ý, chúng ta còn nhiều chuyện làm gì?" Mặc Tu Nghiêu hờ hững, trầm giọng: "Bản vương muốn bảo vệ từ trước tới nay không phải Mặc Cảnh Kỳ, Mặc gia quân muốn bảo vệ cũng không phải ngàn dặm giang sơn Đại Sở. Mà là... bá tánh sống trên mảnh đất này. Phượng Tam, lúc này cùng Mặc Cảnh Kỳ quyết liệt, chưa nói Tây Lăng, Nam Chiếu, Bắc Nhung, chỉ riêng Đại Sở đã nổi lên chiến loạn bốn phía, khói lửa nghi ngút."
Phượng Chi Dao lạnh lùng: "Vậy giờ phải làm sao? Dù chúng ta không nói gì, Mặc Cảnh Kỳ sẽ bỏ qua sao? Nếu chúng ta giao chiến với Tây Lăng phía trước, Vương gia có đảm bảo hắn không đâm sau lưng?"
Mặc Tu Nghiêu im lặng, hắn không thể đảm bảo. Mặc Cảnh Kỳ có thể ký hiệp nghị như vậy với Tây Lăng, chứng tỏ bản thân hắn đã chuẩn bị sẵn sàng đâm sau lưng Mặc gia quân bất cứ lúc nào. Nhưng hiện tại... Một bàn tay mềm mại, ấm áp nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn, Mặc Tu Nghiêu ngẩng đầu đối diện đôi mắt mỉm cười của Diệp Li.
Diệp Li nhìn Phượng Chi Dao đang giận dữ chưa từng thấy, nói: "Hiện tại không công khai là đúng, chúng ta không có chứng cớ. Những năm này Mặc Cảnh Kỳ nuôi dưỡng thế lực không ít. Mặc gia quân tổng cộng chỉ bảy mươi vạn, Phượng Tam còn nhớ Đại Sở tổng cộng bao nhiêu binh mã?"
Phượng Chi Dao sững sờ, dần bình tĩnh, suy nghĩ chốc lát: "Hơn hai trăm vạn. Hơn nữa... Mặc Cảnh Kỳ là hoàng đế, âm thầm có thể còn có quân đội chúng ta không biết."
Diệp Li gật đầu: "Một khi xé mặt, đa số bá tánh vẫn tin hoàng gia hơn. Dù bình thường bá tánh tin tưởng chúng ta... về lâu dài thì có lợi, nhưng trong thời gian ngắn không có lợi. Mà chúng ta, rất có thể phải đối mặt với hơn hai trăm vạn quân. Mặc gia quân... dù anh dũng thiện chiến đến đâu cũng không thể thắng nổi quân số áp đảo như vậy." Phượng Chi Dao không cam lòng: "Chẳng lẽ cứ nhịn?"
Diệp Li lắc đầu: "Không phải nhịn, mà chúng ta cần thời gian."
Phượng Chi Dao trầm mặc hồi lâu, cuối cùng thở dài: "Ta hiểu rồi, nhưng Vương gia, Vương phi, ta muốn về kinh một chuyến."
Mặc Tu Nghiêu chau mày: "Ngươi về kinh làm được gì?"
Phượng Chi Dao cười khổ: "Vương gia, tin tức này hiện giờ ngay cả ám vệ trong kinh cũng chưa nhận được. Nguồn gốc từ đâu, ngài và ta trong lòng đều rõ. Ta không yên tâm..."
Mặc Tu Nghiêu nói: "Ngươi trở về chỉ càng nguy hiểm cho nàng, Phượng Tam, ngươi từ trước tới nay không phải người biết ẩn nhẫn."
Phượng Chi Dao chán nản: "Không sai... những năm này nếu không phải Vương gia ngăn cản, ta..."
Mặc Tu Nghiêu nhìn hắn, nhướng mày: "Ngươi trách ta?" Phượng Chi Dao lắc đầu cười khổ: "Không, ta biết... dù ta làm gì nàng cũng không theo ta đi. Vương gia... đã cứu mạng cả hai chúng ta."
Mặc Tu Nghiêu nói: "Yên tâm đợi ở Tây Bắc. Bản vương đảm bảo dù mọi người ở Sở kinh chết hết, nàng ấy vẫn sống."
Phượng Chi Dao đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt trầm tĩnh nhìn Mặc Tu Nghiêu: "Vương gia đã sắp xếp người..."
Mặc Tu Nghiêu nói: "Chúng ta cùng nhau lớn lên, huống chi những năm này nàng ấy cũng giúp Định Quốc Vương phủ không ít. Sao bản vương có thể không quan tâm sống chết của nàng?"
Trong mắt Phượng Chi Dao hiện lên an tâm, lại ngồi xuống: "Đa tạ Vương gia."
Mặc Tu Nghiêu thản nhiên: "Bản vương không phải vì ngươi."
Phượng Chi Dao cười: "Ta biết, ta tự cảm ơn Vương gia."

Bình Luận

0 Thảo luận