Sáng / Tối
“Nhi tử sẽ không để phụ vương thất vọng.”
Lôi Chấn Đình vui mừng nhìn nhi tử trước mắt. Tuy Lôi Đằng Phong đã ngoài ba mươi, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, dáng vẻ thật sự mất hết hình tượng, nhưng chính lúc này, hắn mới lộ ra chân tình nhất trước mặt lão.
Lôi Chấn Đình bước tới, đưa tay vỗ vỗ vai hắn, gật đầu: “Phụ vương tin con sẽ không làm ta thất vọng. Ngồi xuống đi, nói một chút về Mặc Tu Nghiêu.”
Trước đây lão vì Lôi Đằng Phong tự phí hoài bản thân mà nổi giận, còn chưa kịp bàn luận kỹ về đám người Mặc Tu Nghiêu đột nhiên xuất hiện. Lôi Chấn Đình không dám chắc những năm qua bảo bọc nhi tử có phải chuyện tốt hay không, nhưng làm phụ thân, lão tuyệt đối không thể vì mong con vượt người mà ép hắn chịu những tai nạn mà người thường khó lòng chịu nổi. Lôi Chấn Đình có chấp niệm muốn thắng Định Vương phủ, thắng Mặc Lưu Danh, song chưa từng nghĩ áp đặt chấp niệm ấy lên nhi tử.
Lôi Đằng Phong gật đầu, qua bên ngồi xuống, cẩn thận kể lại những gì đã thấy về Mặc Tu Nghiêu trên chiến trường. Nghe xong, Lôi Chấn Đình khẽ thở dài: “Đằng Phong, con bị Mặc Tu Nghiêu lừa rồi. Hắn không hề kịp dẫn binh trở về.”
Lôi Đằng Phong nhíu mày, hiện rõ vẻ ảo não. Quả nhiên hắn còn kém Định Vương quá xa.
Lôi Chấn Đình mỉm cười nhìn hắn: “Nhưng con cũng không cần ủ rũ như đưa đám. Bản vương còn thấy may vì con không nhất thời lỗ mãng dẫn quân giết qua.” Dù tiêu diệt được mười mấy vạn Mặc gia quân của Nam Hầu cùng Mộ Dung Thận, cũng chỉ là tiểu thắng. Thậm chí có thể nói, tiểu thắng ấy chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục, lại càng không làm tổn thương nổi Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu nổi giận, chỉ một cái trở tay đã có thể giết chết Lôi Đằng Phong. Đổi lại như vậy, Tây Lăng cùng Trấn Nam Vương phủ cái được chẳng bù nổi cái mất.
Lôi Đằng Phong nghi hoặc nhìn phụ vương, rất nhanh đã hiểu ra. Với võ công của Mặc Tu Nghiêu, giết hắn quả thực dễ như trở bàn tay. Nhìn nụ cười của phụ vương, hắn có chút áy náy cúi đầu: “Nhi tử để phụ vương lo lắng.”
Lôi Chấn Đình vui mừng gật đầu. Lôi Đằng Phong đã biết suy nghĩ cẩn thận, sau này sẽ không hành động vọng động nữa. Chỉ cần hắn giữ được tỉnh táo, bằng năng lực của hắn, bảo vệ tính mạng tuyệt không thành vấn đề.
“Tốt lắm, con không sao là tốt rồi. Quân ta đánh hạ Vệ thành, công lao đều thuộc về con. Hiện giờ Đại Sở và Tây Lăng ta đều điều đại quân kéo đến, quân ta lại liên tiếp chiếm được Thụy Xương cùng Vệ thành, ưu thế vẫn thuộc về chúng ta.” Lôi Chấn Đình nói.
Lôi Đằng Phong gật đầu: “Phụ vương lo lắng cho bên Mặc Cảnh Lê? Nếu quân ta có thể kiềm chế Định Vương cùng phần lớn tướng lĩnh Mặc gia quân, bên Mặc Cảnh Lê mới đủ sức ứng phó.”
Mặc gia quân quả nhiên danh bất hư truyền, nhưng nơi họ đóng quân lại quá nhiều. Trong ba vị đại tướng quân, Trương Khởi Lan vẫn trấn thủ Hoàng thành Tây Lăng, trợ giúp Từ Tứ công tử cai quản Tây Lăng, căn bản không thể trở về tham chiến. Lãnh Hoài trấn thủ Sở kinh, uy hiếp Đông Bắc phòng người Bắc Cảnh lật lọng. Nguyên Bùi tướng quân tuổi cao, thủ thành thì được, còn lên ngựa hành quân chinh chiến e rằng tinh lực không đủ. Như vậy, Mặc gia quân chỉ còn lại Nam Hầu, Lữ Cận Hiền, Mộ Dung Thận. Còn Vân Đình, Chu Mẫn, Hà Túc mấy nhân tài mới nổi, tương lai có lẽ sáng lạn, nhưng hiện tại e rằng vẫn chưa thể địch nổi lão tướng Tây Lăng. Dù sao, kỳ tài như Mặc Tu Nghiêu, mười mấy tuổi đã quét ngang các nước, cho dù ở Định Vương phủ cũng chỉ là dị số.
Lôi Chấn Đình nhíu mày: “Con chớ quên, còn có Diệp Li.”
Lôi Đằng Phong khẽ nhướng mày. Hắn quả thật đã quên Diệp Li, mà nữ tử này hết lần này tới lần khác không thể khiến người ta quên được. Bình thường phảng phất không lộ sơn không lộ thủy, nhưng tinh tế tính lại, chiến tích của nàng tuyệt không thua kém bất kỳ danh tướng đương thời nào. Nếu nàng đối đầu Mặc Cảnh Lê, thắng bại của Mặc Cảnh Lê thật sự khiến người ta lo lắng.
“Khởi bẩm Vương gia, mật thư phương bắc đến!”
Ngoài cửa, thị vệ trầm giọng bẩm báo. Ánh mắt Lôi Chấn Đình trầm xuống, lạnh nhạt nói: “Trình lên.”
Nếu Mặc Tu Nghiêu đã trở lại, thế cục phương bắc sẽ không còn là bí mật. Thị vệ đẩy cửa vào, trình thư rồi lui ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=385]
Lôi Chấn Đình mở thư nhìn một lần, sắc mặt biến đổi liên tục, cuối cùng thở dài đưa cho Lôi Đằng Phong.
Lôi Đằng Phong nghi hoặc nhận lấy, vừa nhìn đã kinh hãi biến sắc: “Mặc Tu Nghiêu đã tiêu diệt toàn bộ đại quân Bắc Nhung! Gia Luật Dã cùng Hách Liên Chân đều chết cả!”
Nhìn tình hình trận cuối cùng giữa Mặc gia quân và Bắc Nhung được ghi trong mật thư, dù đã giải khai khúc mắc, tâm tình Lôi Đằng Phong vẫn phức tạp vô cùng.
Thành thật mà nói, trong mắt hắn, trận chiến này chẳng thấy tinh diệu ở chỗ nào. Có thể nói cuộc đánh lén đêm khuya cực kỳ không hợp lẽ thường, vậy mà lại một lần quét sạch đại quân Bắc Nhung vài năm trước còn quét ngang phương bắc Đại Sở. Ngẩng đầu nhìn Lôi Chấn Đình, lão đứng trước bản đồ địa hình, nhíu mày suy tư một lúc, rồi chỉ một chỗ trên bản đồ hỏi: “Con biết đây là nơi nào không?”
“Hồi Phong cốc?”
Lôi Chấn Đình nói: “Đây chính là nơi mười chín năm trước Mặc gia quân đại bại. Cách nơi này không xa, chính là nơi Mặc Tu Văn bệnh chết.”
Lôi Đằng Phong ngẩn ra, rất nhanh hít sâu một hơi: “Ý phụ vương là Định Vương cố ý dẫn đại quân Bắc Nhung tới Hồi Phong cốc để nhất cử tiêu diệt? Trên thực tế… trước đó hắn đã có năng lực diệt sạch đại quân Bắc Nhung?”
Lôi Chấn Đình lạnh nhạt: “Cũng chưa hẳn. Nếu không phải nửa năm qua Mặc gia quân vẫn cố ý nhường nhịn, làm sao Gia Luật Dã tin chiến lực Mặc gia quân chỉ ngang Bắc Nhung? Làm sao buông lỏng cảnh giác, dám đêm khuya đánh lén đại doanh Mặc gia quân?”
Lôi Đằng Phong gật đầu, phụ vương phân tích không sai. Nhưng Mặc Tu Nghiêu có thể mắt nhìn Thụy Xương, Vệ thành lần lượt thất thủ, vẫn nhẫn nại trì hoãn, đợi đến khi ở Hồi Phong cốc mới nhất cử tiêu diệt toàn bộ đại quân Bắc Nhung, sự quyết đoán ấy quả thực khiến người ta bái phục. Sau trận này truyền ra thiên hạ, uy tín Mặc gia quân cùng Định Vương phủ lại thêm một lần lên cao. Sĩ khí Mặc gia quân cũng sẽ đạt đến đỉnh điểm, đối mặt liên quân Tây Lăng - Đại Sở tuyệt không còn nghi ngại hay sợ hãi.
Lôi Chấn Đình thở dài: “Đằng Phong, con lập tức lên đường đi gặp Mặc Cảnh Lê. Tuyệt đối không thể để tên ngu xuẩn ấy thua trong tay Diệp Li khi hai quân hội hợp.” Ý tứ rõ ràng, Lôi Chấn Đình đã khẳng định Diệp Li nhất định sẽ dẫn quân đến ngăn chặn binh mã Đại Sở trước.
Lôi Đằng Phong nhíu mày: “Mặc Cảnh Lê rất ngoan cố, chỉ sợ không nghe lời con.”
Lôi Chấn Đình suy nghĩ một chút rồi gật đầu: “Bản vương sẽ viết một phong thư cho con mang theo. Về phần hắn… nếu chịu nghe thì thôi, nếu cố tình không nghe… kệ hắn. Con dẫn một đội binh mã khác âm thầm đi theo, nếu Mặc Cảnh Lê thua trận…”
Lôi Đằng Phong hiểu ý, gật đầu: “Nhi tử hiểu.”
Lôi Chấn Đình thoải mái gật đầu: “Nhớ kỹ, nếu giao thủ với Diệp Li, ngàn vạn lần không được hành động thiếu suy nghĩ. Tuy nàng là nữ nhi nhưng quỷ kế đa đoan, am hiểu nhất là kế dụ địch.”
“Dạ, nhi tử ghi nhớ lời phụ thân.”
Hồng Nhạn quan
Do Vệ thành thất thủ, Mặc gia quân lui giữ Hồng Nhạn quan và núi Linh Thứu. Nguyên Bùi lão tướng quân đóng ở Hồng Nhạn quan thấy Định Vương cùng Vương phi giá lâm, mừng rỡ khôn xiết. Tuy lão không sợ chết trận sa trường, nhưng biết mình tuổi cao sức yếu, muốn thắng Trấn Nam Vương Tây Lăng càng thêm khó khăn. Nay Định Vương cùng Vương phi trở về, giải trừ tai ương chiến loạn cho hàng ngàn vạn dân chúng trong Hồng Nhạn quan, lão tướng quân vui mừng vô cùng.
Đón đoàn người Diệp Li vào quan, an tọa xong, Nam Hầu cùng Mộ Dung Thận đồng loạt quỳ xuống: “Mời Vương gia trừng trị thuộc hạ tội mất thành!”
Mặc Tu Nghiêu mỉm cười đỡ hai người dậy: “Hai vị cần gì phải thế. Trận chiến này không phải lỗi của hai vị tướng quân. Nếu không phải bản vương cố ý trì hoãn thời gian, Vệ thành há dễ bị chiếm? Nói vậy chẳng lẽ phải trị tội bản vương trước?”
Nam Hầu vội nói: “Vương gia trì hoãn thời gian, tự nhiên có đạo lý của Vương gia. Mất Thụy Xương và Vệ thành, đều do mạt tướng vô năng.”
Mặc Tu Nghiêu lắc đầu: “Nam Hầu cùng Mộ Dung tướng quân không cần tự trách. Chuyện này không phải lỗi các vị. Nếu không có hai vị dốc sức ngăn trở Lôi Chấn Đình, bản vương làm sao có đủ thời gian toàn diệt đại quân Bắc Nhung? Nếu các vị cứ nhất quyết nhận tội, chẳng phải khiến người ta nói bản vương thưởng phạt không phân minh?”
Thấy Mặc Tu Nghiêu quả thật không trách tội, hai người mới vội vàng tạ ơn. Mặc Tu Nghiêu cười: “Mấy ngày nay hai vị cũng vất vả rồi, ngồi đi.”
Nguyên Bùi lão tướng quân ngồi bên cạnh không kìm được, vội hỏi: “Vương gia, ngài quả thật đã toàn diệt đại quân Bắc Nhung?”
Mặc Tu Nghiêu gật đầu cười: “Đúng vậy.”
Phượng Chi Dao ngồi dưới lập tức kể lại chi tiết trận chiến với Bắc Nhung. Nguyên Bùi lão tướng quân nghe được đại quân Bắc Nhung bị tiêu diệt không còn một mống, Hách Liên Chân đền tội, nước mắt lão tràn mi, liên miệng khen tốt. Nam Hầu cũng gật đầu cười: “Tin tức vừa truyền ra, sĩ khí Mặc gia quân ta tất nhiên đại chấn. Vương gia cùng Vương phi đã trở lại, còn sợ gì đại quân Tây Lăng?”
Mặc Tu Nghiêu hài lòng gật đầu: “Như vậy rất tốt. Nhưng hiện tại Mặc Cảnh Lê dẫn tám mươi vạn binh mã Đại Sở đã đến phương bắc. Không biết vị tướng quân nào nên đi trước nghênh địch?”
Trong đại sảnh chợt im lặng. Trên mặt Mộ Dung Thận và Nam Hầu thoáng hiện do dự. Dù đã quy hàng Mặc gia quân, họ vẫn là thần tử Đại Sở. Huống chi binh sĩ Mặc gia quân hay Đại Sở đều là con dân Đại Sở một thời, tự chém giết lẫn nhau, làm sao sảng khoái bằng giao chiến với ngoại địch.
Mặc Tu Nghiêu liếc nhìn sắc mặt hai người, trong lòng đã hiểu. Hắn cũng không miễn cưỡng, nếu hai vị này thật sự không chút do dự với binh mã Đại Sở, hắn mới lo lắng. Hắn nhìn Diệp Li hỏi: “A Li cảm thấy nên an bài thế nào?”
Diệp Li trầm ngâm một lát: “Chi bằng để Lữ Cận Hiền tướng quân dẫn bốn mươi vạn đại quân đi trước, thế nào?”
Lữ Cận Hiền cùng Trương Khởi Lan được xưng song bích Mặc gia quân, năng lực uy vọng đều đủ để làm thống soái nhất phương. Nếu chỉ để hắn làm mãnh tướng như trước, ngược lại là đại tài tiểu dụng. Dù lúc này Lữ Cận Hiền không có mặt, nhưng với mệnh lệnh của Mặc Tu Nghiêu, hắn tuyệt không có dị nghị.
Nguyên Bùi hơi lo: “Bốn mươi vạn có ít quá không?”
Diệp Li lắc đầu cười: “Tuy Lữ tướng quân chỉ có bốn mươi vạn, nhưng Sở kinh còn gần hai mươi vạn đại quân do Lãnh Hoài tướng quân thống lĩnh. Tuy tổng số chưa bằng binh mã Đại Sở, nhưng luận riêng chiến lực, Mặc gia quân tuyệt đối mạnh hơn. Lữ tướng quân dụng binh lão luyện, quyết không thể thua.”
Nghe Diệp Li nói vậy, Mặc Tu Nghiêu suy tư chốc lát rồi gật đầu: “Cứ theo lời A Li.”
Nghị sự xong, Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li mới dẫn Mặc Tiểu Bảo đã buồn ngủ trở về gian phòng nghỉ ngơi. Nhìn hài tử ngủ say, Mặc Tu Nghiêu mới kéo Diệp Li ngồi xuống một bên, mỉm cười: “A Li có lời muốn nói?”
Diệp Li do dự một chút rồi gật đầu: “Thiếp định theo Lữ tướng quân cùng đi tiền tuyến Đại Sở.”
Bản tưởng Mặc Tu Nghiêu sẽ cự tuyệt, không ngờ hắn chỉ trầm tư một lát rồi gật đầu: “Như vậy cũng tốt. Nhưng A Li nhất định phải chú ý an toàn.”
Thấy nàng lộ vẻ kinh ngạc, Mặc Tu Nghiêu cười nhạt, cúi đầu nhẹ nhàng điểm lên mi tâm nàng: “A Li tưởng bản vương sẽ không đáp ứng sao?”
Diệp Li nhướng mày. Trước đây mỗi lần nàng ra ngoài đều phải cò kè mặc cả hồi lâu, còn chưa đủ rõ ràng ư?
Mặc Tu Nghiêu tâm tình rất tốt, kéo nàng vào lòng cười: “Vì bản vương có dự cảm, sau lần này A Li sẽ không rời bản vương một bước nữa. Cho nên… lần này A Li muốn đi thì cứ đi.”
Trong lòng Mặc Tu Nghiêu sáng tỏ, sau lần này, ít nhất hai mươi năm tới thiên hạ sẽ không còn biến động lớn. Còn hai mươi năm sau… đã không phải chuyện của hắn.
Diệp Li gật đầu, nhẹ cười: “Đã vậy, đa tạ Vương gia.”
Mặc Tu Nghiêu nhẹ nhàng xoa mái tóc đen nhánh của nàng, cười: “Sau lần này, chúng ta không cần đánh giặc nữa. A Li cũng không còn lý do rời bản vương, một mình chạy khắp nơi. Có điều không cần lo, A Li muốn đi đâu, bản vương đều phụng bồi cùng đi.”
Diệp Li nhẹ nhàng tựa vào ngực hắn, chỉ cảm thấy lòng mềm mại như nước. Thoáng cái đã hơn mười một, mười hai năm. Từ thuở ban đầu chỉ bầu bạn chung sống, dần dần cứu giúp nhau trong hoạn nạn, hai trái tim hướng về nhau, họ đã đi cùng nhau hơn mười năm. Họ đã có ba đứa con, lại thực sự thực hiện được một đời một thế một đôi người. Ngày đầu, Diệp Li chưa từng nghĩ tới.
“Tu Nghiêu, đợi Tâm nhi và Lân nhi trưởng thành, chúng ta cùng đi du sơn ngoạn thủy được không?”
Tựa trong lòng Mặc Tu Nghiêu, Diệp Li nhẹ giọng hỏi.
Mặc Tu Nghiêu gật đầu cười: “Chuyện A Li thích, bản vương đều cùng nàng làm.” Nhưng trong lòng lại chẳng thèm để ý đến việc Tâm nhi và Lân nhi trưởng thành. Đợi Mặc Tiểu Bảo lớn là được rồi. Ca ca không phải để chăm sóc đệ muội sao? Nếu không sinh chúng ra để làm gì?
Vì thế, Mặc Tiểu Bảo đáng thương, trong mắt phụ vương nó không chỉ là người được chọn để dọn dẹp cục diện sau này, mà còn là bảo mẫu cho các đệ muội tương lai.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Li lặng lẽ rời Hồng Nhạn quan, đi đến chỗ Lữ Cận Hiền. Trong Hồng Nhạn quan, sau khi chúng tướng phát hiện Vương phi không thấy, cũng chẳng lấy làm lạ. Họ đã quen với việc Vương phi thỉnh thoảng biến mất để làm những chuyện trọng yếu. Chỉ có Mặc Tiểu Bảo rầu rĩ không vui, vì mẫu thân đi rồi, phụ vương lại bắt đầu “tẩm bổ” thêm cho nó.
————Bắc Nhung————
Trên thảo nguyên băng thiên tuyết địa, Vương đình Bắc Nhung nghiêm nghị nằm sâu trong cánh đồng tuyết. Khác với Sở kinh xanh vàng rực rỡ cùng Hoàng thành Tây Lăng điêu khắc tinh xảo, vương thành Bắc Nhung lộ ra vẻ mộc mạc thô cuồng, phảng phất được đẽo từ một tảng đá lớn. Dù đây là nơi phồn vinh nhất Bắc Nhung về kinh tế chính trị, song người thực sự ở trong thành chỉ có Vương tộc, quý tộc bình thường vẫn sống trong lều trại riêng. Vì thế, cả Vương đình Bắc Nhung trông còn không bằng hoàng cung Sở kinh.
Khí hậu thảo nguyên Bắc Nhung khắc nghiệt, mỗi năm có ba bốn tháng bão tuyết ngập trời, người ngựa khó đi. Cũng khó trách người Bắc Nhung đặc biệt thèm khát đất đai phì nhiêu của Đại Sở.
Trong vương cung, Bắc Nhung Vương ngồi trên vương tọa lót da hổ, giận dữ nhìn đám người phía dưới. Lửa than sưởi ấm cả gian phòng, nhưng lúc này lại khiến nhiều người thêm nóng ran. Bắc Nhung Vương năm nay đã sáu mươi, thuở trẻ cũng là đại anh hùng nhất đẳng trên thảo nguyên. Nhưng tuổi cao, hoặc do đồ vật Trung Nguyên truyền vào, hoặc do thói xấu lâu năm, lão dần trở nên ngu ngốc háo sắc, dễ nghe lời xu nịnh. Song khi nghe tin Gia Luật Dã binh bại bỏ mạng, lão vẫn giận dữ vô cùng.
Thái tử Gia Luật Hoằng ngồi phía dưới thầm kêu khổ. Hắn không ngờ Mặc Tu Nghiêu ra tay nhanh như vậy, một lưới bắt sạch mấy chục vạn đại quân Bắc Nhung còn lại. Ba năm nay Bắc Nhung vì chinh phạt Đại Sở đã bỏ ra gần hai trăm vạn mạng chiến sĩ, cuối cùng chỉ đổi lại chút vàng bạc châu báu cùng tranh chữ cổ không đáng giá. Thảo nguyên vốn nhiều mỏ vàng bạc, người Bắc Nhung không thiếu vàng bạc; tranh chữ cổ thì họ càng không biết thưởng thức. Huống chi không đánh hạ được Sở kinh, trân bảo hiếm có cũng chẳng cướp được gì. Với người Bắc Nhung, những thứ ấy còn không bằng tơ lụa, lá trà và lương thực.
Gia Luật Hoằng chọn hợp tác với Mặc Tu Nghiêu chỉ vì muốn Gia Luật Dã suy sụp, không ngờ lại chôn vùi luôn mấy chục vạn đại quân cuối cùng của Bắc Nhung. Nhìn phong thư trong tay, Gia Luật Hoằng chỉ thấy lạnh lẽo từng cơn. Nhưng hắn không thể nói gì, cũng không thể trách Mặc Tu Nghiêu đánh giỏi, chỉ có thể trách Gia Luật Dã quá vô dụng!
“Thái tử!”
Bắc Nhung Vương thở hổn hển gọi.
Gia Luật Hoằng vội tỉnh lại, bước lên trầm giọng: “Nhi thần có mặt.”
Bắc Nhung Vương: “Mang nữ nhân Đại Sở kia đến cho Bản vương!”
Gia Luật Hoằng khựng lại, có chút do dự. Công chúa Dung Hoa làm bạn với hắn mười mấy năm, sinh cho hắn mấy đứa con. Dù là người Đại Sở, song cũng có tình cảm. Huống chi công chúa Dung Hoa quan hệ tốt với Định Vương phi, lần này tuy bị Mặc Tu Nghiêu tính kế, nhưng hắn không làm gì quá đáng, lại tránh được nguy cơ bị phụ vương phát hiện. Hơn nữa Mặc Tu Nghiêu đã giúp hắn trừ khử Gia Luật Dã. Nếu để phụ vương giết công chúa Dung Hoa, chỉ sợ khó ăn nói với Định Vương phủ.
“Phụ vương, chuyện này không liên quan đến Dung Hoa.”
Bắc Nhung Vương hừ lạnh: “Bản vương bất kể nàng có liên quan hay không! Bản vương chỉ biết Mặc Tu Nghiêu giết nhi tử của Bản vương, giết trăm vạn đại quân của Bản vương! Bản vương muốn dùng nữ nhân Đại Sở kia tế cờ, phát binh báo thù cho Dã nhi!” Nói xong, không để ý Gia Luật Hoằng không muốn, vung tay sai người đi bắt công chúa Dung Hoa.
Gia Luật Hoằng nhíu mày: “Phụ vương, Dung Hoa là mẫu thân của mấy vị vương tử, nếu giết nàng, mấy hài tử ấy…”
Bắc Nhung Vương chẳng quan tâm, phất tay: “Mấy hài tử ấy biết cái gì! Giao cho Vương phi của ngươi nuôi là được. Nuôi không nổi thì giết. Bắc Nhung ta không thiếu tiểu vương tử.” Lão quả có tư cách nói vậy, đến nay đã có mười ba hoàng tử, bảy công chúa, vương tôn không dưới ba mươi, đương nhiên không để ý đến con của một nữ nhân Đại Sở huyết thống không thuần.
Chốc lát sau, công chúa Dung Hoa bị ép giải đến cửa điện. Hai thị vệ không chút thương tiếc đẩy nàng vào. Nàng hơi lảo đảo ngã xuống, ngẩng lên thấy mọi người ngồi đó nhìn mình chằm chằm đầy ác ý, lại nhìn Gia Luật Hoằng lộ vẻ khó xử, công chúa Dung Hoa chỉ nhạt cười. Là công chúa hòa thân, nàng sớm hiểu sinh tử vinh nhục của mình đều dựa vào quan hệ hai nước. Khi Tây Lăng động binh với Đại Sở, Bắc Nhung không giết nàng cũng chỉ vì muốn nàng giúp người Định Vương phủ phái tới bày mưu. Nay mấy chục vạn đại quân Bắc Nhung bị Mặc gia quân tiêu diệt, Bắc Nhung Vương không tìm được người trút giận, đương nhiên nghĩ đến nàng đầu tiên.
“Dung Hoa bái kiến Vương thượng, bái kiến Thái tử.”
Công chúa Dung Hoa khẽ khom người, dùng lễ nghi Bắc Nhung hành lễ với Bắc Nhung Vương. Dù vậy, vẫn toát ra vẻ cao quý ưu nhã chỉ có ở nữ nhi hoàng tộc được giáo dưỡng kỹ càng, hoàn toàn khác với nữ tử Bắc Nhung thô bạo.
Bắc Nhung Vương cười lạnh: “Công chúa Đại Sở, ngươi đã biết chuyện gì xảy ra chưa?”
Công chúa Dung Hoa nhíu mày, nhẹ cười: “Dung Hoa không biết, xin Vương thượng chỉ giáo.”
Sắc mặt Bắc Nhung Vương dữ tợn: “Hay cho một câu không biết! Ngươi không biết Thất hoàng tử của Bản vương bị Mặc Tu Nghiêu giết chết sao?” Kỳ thực thân là nữ quyến dị tộc, nàng không biết mới là bình thường, chỉ là Bắc Nhung Vương cố ý gây sự mà thôi.
Công chúa Dung Hoa nhắm mắt không đáp. Nàng đã hiểu Bắc Nhung Vương nổi sát tâm với mình, nói gì cũng vô ích. Dù ở Bắc Nhung mười mấy năm, dù Đại Sở chỉ còn nửa giang sơn, nàng vẫn không quỳ xin tha thứ, không vô cớ bôi nhọ tôn nghiêm công chúa Đại Sở.
“Xem ra ngươi đã biết mình đáng chết! Bản vương sẽ cho ngươi lưu toàn thây, đuổi về Đại Sở!”
Công chúa Dung Hoa nhàn nhạt nhìn Gia Luật Hoằng. Gia Luật Hoằng khó xử nhìn nàng, cuối cùng không nói gì. Thấy vậy, nàng chỉ cười khổ. Bao năm qua, dù nàng từng có dị tâm, nhưng đối với Gia Luật Hoằng là chân tình. Nàng biết trong lòng hắn có nàng, song rốt cuộc không quan trọng bằng địa vị Thái tử và Bắc Nhung Vương. Hắn ngay cả một câu cũng không nói gi
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận