Sáng / Tối
Trong đại sảnh Diệp phủ, Mặc Cảnh Lê ngồi uống trà với sắc mặt âm trầm. Chỉ có nắm tay siết chặt mới bộc lộ sự lo lắng và phẫn nộ trong lòng hắn lúc này. Suy nghĩ một đêm, hắn vẫn không yên tâm. Vốn định đến Diệp phủ xem có thể lấy thứ quan trọng trong tay Diệp Nguyệt trước, rồi sau đó nghĩ cách đưa nàng ra khỏi thành hay không? Không ngờ vẫn tới chậm một bước, để Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li đoạt trước. Dù Mặc Cảnh Lê có một tay che trời ở Giang Nam thế nào, ở Li thành này cũng chỉ có thể nhường nhịn Mặc Tu Nghiêu mọi đường. Đúng là ứng với câu: cường long không áp được địa đầu xà. Trong vùng lãnh thổ Tây Bắc này, dù có thực lực mạnh đến đâu, cũng như hổ phải nằm, rồng phải cuộn.
Liếc nhìn thị vệ áo trắng đứng cung kính chấp tay sẵn sàng ở cửa, sắc mặt Mặc Cảnh Lê càng âm trầm, nhưng cuối cùng vẫn phải nén lo lắng trong lòng.
"Mới sáng sớm sao Lê Vương lại tới Diệp phủ vậy?" Giọng Mặc Tu Nghiêu mang theo tiếng cười bị kìm nén vang lên từ cửa. Khóe mắt Mặc Cảnh Lê giật giật, ngẩng đầu nhìn hai bóng người nắm tay đi vào. Ánh mắt rơi vào bàn tay đan nhau của hai người, sắc mặt hắn càng khó coi.
Nhìn Mặc Tu Nghiêu, hắn cười mà không phải cười: "Chẳng phải Định Vương và Định Vương phi còn tới sớm hơn Bản vương sao?"
Mặc Tu Nghiêu dắt tay Diệp Li đến chủ vị phía trên ngồi xuống, cười nói: "Chuyện này... Ngày hôm qua có người bẩm báo phát hiện trong Diệp phủ có một tội phạm bị Định Vương phủ truy nã nhiều năm, Bản vương và A Li lo lắng cho an nguy của mọi người trong Diệp gia, nên sáng sớm tới xem. Chẳng lẽ Lê Vương cũng nhận được tin?"
Mặc Cảnh Lê hờ hững: "Định Vương nói đùa, Bản vương chưa từng nghe thấy." Trong lòng Mặc Cảnh Lê cười lạnh, chẳng lẽ hắn không hiểu rõ Mặc Tu Nghiêu? Chỉ sợ người Diệp gia chết hết trước mặt hắn ta, hắn ta cũng chưa chắc chớp mắt. Kéo ra lời nói dối này, rõ ràng chỉ đang trả lời cho có lệ.
"Lê Vương còn chưa trả lời Bản vương, sớm vậy tới đây làm gì?" Mặc Tu Nghiêu hỏi với tâm trạng rất tốt.
Giọng Mặc Cảnh Lê lạnh lùng: "Chẳng lẽ Bản vương không thể tới Diệp phủ?"
Mặc Tu Nghiêu nhún vai, "Lê Vương cũng là con rể Diệp gia, tất nhiên có thể tới. Thôi, Lê Vương là khách, nếu Bản vương cứ truy hỏi tường tận thì lại khiến người ngoài cảm thấy Định Vương phủ không biết tiếp đãi khách. Vậy Lê Vương cứ ngồi chơi, Bản vương vừa lấy được một thứ rất thú vị trong phủ, đang định về nghiên cứu." Trong mắt Mặc Cảnh Lê lóe lên tia sáng kỳ lạ, vốn hắn không kỳ vọng Diệp Nguyệt có thể chống đỡ dưới tay Mặc Tu Nghiêu, nhưng nghe hắn nói vậy, vẫn không khỏi thầm hận. Nếu biết trước, dù có bị Mặc Tu Nghiêu phát hiện, hắn cũng phải bắt Diệp Nguyệt về Dịch Quán trước. Nữ nhân Diệp gia, trừ Diệp Li, quả nhiên đều thành sự bất túc, bại sự hữu dư!
Nói xong, Mặc Tu Nghiêu không nóng vội, dựa vào ghế vừa vuốt tóc Diệp Li, vừa nhàn nhã chờ phản ứng của Mặc Cảnh Lê. Dù sao lợi thế trong tay hắn, muốn ra giá nào đều do hắn quyết. Xem ra, Diệp Nguyệt thật đã tặng hắn một lễ vật lớn.
Một lúc lâu sau, Mặc Cảnh Lê mới chằm chằm Mặc Tu Nghiêu trầm giọng: "Ngươi muốn thế nào?"
Mặc Tu Nghiêu nhướng mày khó hiểu, dường như không hiểu ý hắn, "Lê Vương có ý gì, Bản vương nghe không hiểu." Lửa giận bùng lên trong mắt Mặc Cảnh Lê, trừng mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu: "Thứ ngươi vừa lấy từ tay Diệp Nguyệt, phải làm sao ngươi mới chịu đưa cho ta?" Hôm qua hắn chỉ lấy được một phần cực nhỏ từ Diệp Nguyệt. Sau khi được đại phu kiểm tra xác định đúng là thuốc giải thật và duy nhất của loại độc Mặc Cảnh Kỳ cho hắn uống. Vì vậy, tầm quan trọng của nó gần như không cần tính cũng biết.
"Chuyện này..." Mặc Tu Nghiêu nhìn bộ dạng phẫn nộ xao động như mèo bị lửa thiêu của Mặc Cảnh Lê đầy hứng thú, trong nháy mắt thấy tâm trạng thật tốt. Mang tâm trạng sung sướng cọ vào tóc Diệp Li, ôn nhu hỏi: "A Li, có muốn gì thì yêu cầu Lê Vương nhanh lên. Lê Vương hùng cứ Giang Nam, chắc chắn không như Tây Bắc cằn cỗi của chúng ta, hiếm khi Lê Vương hào phóng vậy."
Diệp Li buồn cười nhìn bộ dạng bị Mặc Tu Nghiêu chọc giận của Mặc Cảnh Lê, cũng chẳng trách lửa giận hắn cao ngút trời, bất kỳ nam nhân nào bị người khác nắm nhược điểm như vậy đều sẽ giận tím mặt. Đương nhiên Diệp Li không biết, Mặc Cảnh Lê phẫn nộ như vậy, một phần lớn là vì Diệp Li đang ngồi đây nghe bọn họ nói. Dù bị Mặc Cảnh Kỳ hạ độc, nhưng nam nhân có vấn đề phương diện này luôn tự thấy xấu hổ, không ngóc đầu lên được. Đặc biệt là trước mặt người phụ nữ hắn luôn muốn có.
Mặc Cảnh Lê ngồi trên ghế, tức giận thở hổn hển, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Mặc Tu Nghiêu. Nếu không phải võ lực kém xa, Diệp Li chắc chắn Mặc Cảnh Lê sẽ nhào lên xé xác Mặc Tu Nghiêu không chút do dự.
Suy nghĩ kỹ, Diệp Li khẽ lắc đầu: "Hình như cũng không muốn thứ gì." Trong chốc lát, Diệp Li không xác định mình muốn yêu cầu Mặc Cảnh Lê thứ gì có giá trị mà hắn lại chịu đưa. Mặc Tu Nghiêu ôn nhu cười: "Nếu A Li chưa nghĩ ra, thì để Bản vương nghĩ." Diệp Li nhìn hắn từ chối cho ý kiến, ý định nguyên bản của hắn không phải là bắt nạt Mặc Cảnh Lê sao?
Mặc Tu Nghiêu sờ cằm suy nghĩ nghiêm túc một lát rồi nói: "Nếu Lê Vương hào phóng vậy, Bản vương không khách khí. Thiên Ti Tuyết Lũ Y, Bạch Ngọc Phượng Hoàng Cầm, Ấn Trấn Quốc Cửu Long, còn có kiếm Phần Diệt của Thái Hoàng. Mặt khác, hai cháu trai gái của ngươi vừa đầy tháng, Lê Vương chưa kịp tặng quà. Bản vương nhớ có một cửa hàng giày tên Trầm Hương Phường cũng khá tốt, có thể đi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=335]
Còn có..."
"Mặc, Tu, Nghiêu!" Mắt Mặc Cảnh Lê gần như sung huyết, ánh mắt trừng Mặc Tu Nghiêu không thể dùng từ thống hận để hình dung. Không phải Mặc Cảnh Lê quá keo kiệt, mà Mặc Tu Nghiêu thật sự quá biết công phu sư tử ngoạm. Không nói cái Trầm Hương Phường nhỏ nhỏ kia là sản nghiệp thu lợi nhiều nhất trong tài sản riêng của Mặc Cảnh Lê, chỉ nói bốn món đồ hắn yêu cầu, đúng là chỉ bốn món, nhưng giá trị của chúng đáng đến mức bán hết tàng bảo khố hoàng cung Đại Sở chưa chắc đủ.
Thiên Ti Tuyết Lũ Y, được dệt từ tơ tằm sinh ra trên đỉnh Tuyết Vực. Nghe nói số lượng Tằm Tuyết cực ít, không chỉ vậy, một năm nhả tơ đến chết cũng chỉ một chút, muốn thu đủ để dệt thành một bộ quần áo phải cần hơn trăm năm. Quần áo làm bằng lụa Tuyết: đông ấm hè mát, thủy hỏa bất xâm, đao thương bất nhập, có thể nói là chí bảo phòng thân số một thế gian. Quan trọng nhất, kỹ thuật dệt loại tơ này đã thất truyền, bộ được hoàng thất Đại Sở cất giữ là bộ Thiên Ti Tuyết Lũ Y duy nhất thế gian. Nếu không phải luôn được cất trong hoàng cung, chỉ sợ đã dẫn đến gió tanh mưa máu. Giá trị ba món kia cũng không kém, trong đó, nghe nói kiếm Phần Diệt được sử sách ghi là bội kiếm của quân vương Thái Hoàng đệ nhất thời cổ. Không nói bảo kiếm trải ngàn năm sao còn sắc bén, chỉ nói bản thân thanh kiếm đã là dấu hiệu đại biểu cho hoàng thất chính thống.
Mặc Tu Nghiêu mới mở miệng đã muốn món này, có thể nói đã dọn hơn nửa bảo khố hoàng thất Đại Sở. Điều này không chỉ khiến Mặc Cảnh Lê đau lòng, mà cõi lòng hắn sắp tan nát. Huống chi, hắn còn dám nói còn có...!
Nhìn bộ dáng tức muốn hộc máu của Mặc Cảnh Lê, Mặc Tu Nghiêu lại càng vui, bình tĩnh nói tiếp: "Còn có, Lê Vương để lại không ít thứ ở phương Bắc, đặc biệt Sở Kinh. Lê Vương muốn tự đi lấy hay tặng luôn cho Bản vương?" Đồng tử Mặc Cảnh Lê co rút, đương nhiên hắn hiểu Mặc Tu Nghiêu đang nói gì. Dù triều đình Đại Sở đã dời về Nam, nhưng dù ở Sở Kinh hay Tây Bắc, Mặc Cảnh Lê vẫn sắp xếp không ít gián điệp. Ý Mặc Tu Nghiêu là muốn hắn rút hết toàn bộ những người này?
"Ngươi nằm mơ." Mặc Cảnh Lê nghiến răng.
Mặc Tu Nghiêu nhướng mày cười: "Lê Vương không cần tức giận. Tặng lễ luôn chú ý ngươi tình ta nguyện. Nếu Lê Vương không nỡ, Bản vương không ép. Dù hơi tiếc, nhưng chỉ cần những thứ đó còn, sớm muộn cũng nhìn thấy, phải không?" Dù Mặc Cảnh Lê không đưa, chẳng lẽ ta không lấy được? Mặc Tu Nghiêu biểu đạt ý mình với Mặc Cảnh Lê không chút kiêng kỵ. Mặc Cảnh Lê tức đến mặt trắng bệch, nhưng bất đắc dĩ từ đầu trận giao phong này đã định sẵn hắn ở thế yếu.
Mặc Tu Nghiêu không nóng vội, cười híp mắt: "Lê Vương có thể về suy nghĩ kỹ rồi cho Bản vương trả lời chính xác. À, vị Diệp nhị tiểu thư kia, nếu Lê Vương có hứng thú cũng có thể mang về, xem như quà đáp lễ của Bản vương." Sắc mặt Mặc Cảnh Lê âm trầm, tức giận trừng Mặc Tu Nghiêu rồi xoay người đi ra cửa. So với tổn thất của hắn, dù có trăm Diệp Nguyệt cũng không đủ bồi thường. Hắn còn muốn Diệp Nguyệt làm gì? Giờ để hắn thấy Diệp Nguyệt, hắn sẽ bóp chết nàng.
Nhìn Mặc Cảnh Lê rời đi, Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li cũng không ở lại, cùng đi ra khỏi Diệp phủ. Nhìn khuôn mặt luôn mỉm cười hiếm có của Mặc Tu Nghiêu trên đường, đám Tần Phong đi sau bị dọa không khống chế được mà cách thật xa. Diệp Li hỏi bất đắc dĩ: "Tính kế Mặc Cảnh Lê có thật vui vậy sao?" Mặc Tu Nghiêu bĩu môi khinh thường: "Ai vui vì cái này? Với cái đầu óc kia của Mặc Cảnh Lê, Bản vương tính kế hắn còn dễ."
"Thế vì bảo vật ư?" Chỉ nhìn thần sắc Mặc Cảnh Lê, Diệp Li đã biết những món Mặc Tu Nghiêu yêu cầu chắc chắn không phải thứ bình thường. Mặc Tu Nghiêu gật đầu sung sướng: "Nhiều năm qua, Bản vương luôn tìm tung tích Thiên Ti Tuyết Lũ Y. Đáng tiếc Mặc Cảnh Kỳ giấu quá kỹ. Ngay cả ám vệ Định Vương phủ tìm khắp hoàng cung cũng không thấy. Còn có Phượng Hoàng Cầm, ha ha... Có nó, ít nhất có thể khiến công tử Thanh Trần bán mạng cho chúng ta hai mươi năm." Mặc Tu Nghiêu nắm tay Diệp Li vừa đi vừa bắt đầu thảo luận với nàng công dụng của các bảo bối sau khi đến tay một cách cực kỳ vui sướng, Thiên Ti Tuyết Lũ Y đao thương bất nhập thì đương nhiên dành cho Diệp Li, Phượng Hoàng Cầm thì lấy ra tính kế công tử Thanh Trần tiếp tục bán mạng cho Định Vương phủ, Ấn Trấn Quốc ngược lại không có tác dụng thực tế, nhưng nghe nói bên trong cất giấu một bộ kỳ thư truyền thế, nên có thể giao cho Thanh Vân tiên sinh nghiên cứu. Còn kiếm Phần Diệt... Dù Định Vương phủ cất giữ không ít bảo kiếm, trong đó tuy kiếm Lãm Vân do đích thân Định Vương khai quốc Mặc Lãm Vân chế tạo vì niên đại ngắn không tính là danh kiếm truyền thế, nhưng cũng là thần binh lợi khí sắc bén hiếm có. Chỉ là tất cả, nếu so với thanh kiếm đệ nhất thiên hạ trong truyền thuyết, hiển nhiên không đáng kể.
Vẻ mặt đám Tần Phong đi sau đều hắc tuyến. Vương gia, Lê Vương còn chưa đồng ý đưa những thứ đó cho ngài đâu.
Tâm trạng Mặc Tu Nghiêu đang tốt vô cùng nên mặc kệ những thứ này chưa phải của hắn, thứ hắn nhìn trúng thì sớm muộn cũng thành của hắn. Cúi đầu nhìn cô gái u nhã thanh lệ bên người, khóe môi hắn nhếch lên nụ cười hài lòng. Đợi có Thiên Ti Tuyết Lũ Y, sau này hắn sẽ càng yên tâm về an toàn của A Li, "A Li, chúng ta đi dạo phố đi."
"Dạo phố?" Diệp Li giương mắt, hơi nghi ngờ. Chuyện khác còn đáng nói, nhưng mấy năm nay bọn họ thật sự rất ít dạo phố. Dù rảnh cũng ra khỏi thành, nguyên nhân quan trọng nhất đương nhiên là mái tóc trắng của Mặc Tu Nghiêu quá gây chú ý. Dù người chưa từng gặp bọn họ, khi thấy một nam thanh niên tóc trắng trong Li thành cũng sẽ tự nhiên đoán ra thân phận bọn họ. Đi đâu cũng bị vây xem, còn không thanh nhàn bằng ra khỏi thành đến nơi ít người.
Mặc Tu Nghiêu cười: "Mấy ngày nay, Li thành nhộn nhịp hơn trước. A Li và Bản vương vất vả thống trị Li thành, chẳng lẽ không nên chung vui cùng dân chúng? Đi thôi." Cũng mặc kệ Diệp Li có đồng ý hay không, liền kéo nàng hòa vào dòng người đông đúc. Đám thị vệ cùng đi nhìn Vương gia kéo Vương phi hòa vào đám đông nhanh như gió, liền hai mặt nhìn nhau, "Tần Thống lĩnh, chúng ta làm gì bây giờ?"
Tần Phong sờ cằm: "Mấy người theo sát từ xa, những người khác giải tán về phủ. Đừng đi gần quá làm Vương gia và Vương phi phát hiện." Rõ ràng Vương gia muốn có thế giới riêng với Vương phi, nếu quấy rầy niềm vui của Vương gia thì không may lại là bọn họ.
Thị vệ sau lưng cười khổ, muốn theo Vương gia và Vương phi mà không bị phát hiện là một nhiệm vụ gian khổ đến cỡ nào?
Hai người nắm tay đi trong đám đông, quả nhiên hấp dẫn vô số người quay đầu nhìn. Không nói mái tóc trắng đã tỏ rõ thân phận của Mặc Tu Nghiêu, chỉ nói dung mạo và khí chất của hai người cũng đủ hấp dẫn phần lớn ánh mắt. Tuy bị người khác vây xem, nhưng may các dân chúng Li thành đều biết giữ lễ, không đến quấy rầy. Chỉ có điều, dân chúng Li thành biết, dân chúng Đại Sở biết, có lẽ khách nhân Tây Lăng, Nam Chiếu cũng biết, nhưng thật sự vẫn còn mấy người không hiểu, không biết thân phận bọn họ. Nên khi hai người đứng trong cửa hàng chuyên bán hàng Tây Vực mới mở, nghe ông chủ Tây Vực cao lớn khác hẳn người Trung Nguyên dùng giọng Trung Nguyên lai tiếng nước ngoài nịnh nọt Diệp Li, thì ngay lập tức, mặt Mặc Tu Nghiêu biến thành xanh lục.
Đây là cửa hàng chuyên bán trang sức tinh xảo Tây Vực. Dù kỹ thuật chế tác đồ sứ, vàng bạc của Trung Nguyên đã đạt đỉnh cao, nhưng trên lĩnh vực đồ vàng bạc và đá quý của các nước Tây Vực, đặc biệt đá quý, ngược lại có ý tưởng độc đáo, mang cảm giác phong tình khác. Thương nhân Tây Vực trẻ tuổi vượt ngàn dặm vào Li thành mở cửa tiệm, hiển nhiên trên người mang gen chủ nghĩa lãng mạn, thấy Diệp Li đi vào liền không để ý đến Mặc Tu Nghiêu mang cảm giác tồn tại siêu mạnh đang đứng bên, lấy hết trang sức tinh mỹ nhất trong tiệm vừa giới thiệu vừa không ngừng khen Diệp Li, cũng biểu lộ nếu Diệp Li thích, hắn hoàn toàn có thể tặng miễn phí, đương nhiên nếu có thể hân hạnh mời tiểu thư Phương Đông xinh đẹp cùng uống tách trà chiều thì càng hoàn mỹ.
Ở kiếp này, lần đầu bị người khác bắt chuyện như thế. Đương nhiên điều này cũng bởi trên đời, người nhiệt tình không câu nệ như vậy thật sự chỉ có một loại, dù có hai loại thì cũng bị phân loại là đăng đồ tử. Hơi dở khóc dở cười nhìn người Tây Vực cao lớn anh tuấn lại cực kỳ không có ánh mắt trước mặt, Diệp Li lắc đầu vội kéo Mặc Tu Nghiêu sắp bạo phát ra khỏi cửa hàng.
Thương nhân Tây Vực sau lưng cầm trang sức tinh xảo nhất buồn rầu ảm đạm, vì sao tiểu thư Phương Đông xinh đẹp lại kéo nam nhân tóc trắng kia đi? Chẳng lẽ tóc trắng thật hấp dẫn hơn mái tóc vàng của hắn?
Tiểu nhị người bản địa Li thành trốn một bên im lặng nhìn hành vi đi tìm đường chết của ông chủ, cân nhắc liên tục rồi quyết định nói với ông chủ. Dù sao lúc mới tới ông chủ Tây Vực này hơi cằn nhằn, nhưng cách làm người vẫn tốt. Nếu vì chọc phải người không nên dây vào mà chết nơi đất khách, cũng quá bi thảm. Bước lên nói rõ thân phận Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li với ông, hơn nữa còn nhấn mạnh Vương gia và Vương phi là kiêm điệp tình thâm, tình cảm cực tốt.
Người trẻ tuổi tóc vàng vừa nghe liền kêu to: "Ngươi nói... Vị tiểu thư xinh đẹp kia là một Vương phi?"
Tiểu nhị gật đầu, ngay lập tức người trẻ tuổi tóc vàng nổi điên: "Nhưng vị tiểu thư kia nhìn như mới mười lăm mười sáu tuổi. Nghe nói vị Vương phi lợi hại kia đã là mẹ của ba đứa con rồi."
Tiểu nhị im lặng liếc mắt, ngài cũng nhìn như không giống vừa hai mươi tuổi. Người Tây Vực luôn trông có vẻ già... "Tóm lại, ông chủ, Vương phi lớn tuổi hơn ngài. Li thành chúng ta còn nhiều tiểu thư xinh đẹp, ngài..." Đừng trêu chọc Vương phi nữa, sẽ chết người đó! Dù Vương gia không giết ngài, các dân chúng Li thành cũng sẽ đánh chết ngài.
Tình yêu tuyệt vời vừa sinh ra đã bị tiểu nhị vô danh luôn im lặng bóp chết tàn nhẫn ngay từ lúc nhú. Ngược lại vẫn không hổ là dân tộc trời sinh nhiệt tình không câu nệ, người trẻ tuổi tóc vàng chỉ chán nản một lát đã tràn đầy sức sống bắt đầu..., "Lý thân yêu, ta vừa gặp người thống trị cao nhất nơi này. Ông trời... ơ... i, ta lại không chào ngài ấy, thật quá thất lễ. Nhanh đi chuẩn bị lễ vật, ta muốn đích thân đến nhà chào... Nghe nói Vương của các ngươi là người rất tài đức sáng suốt, tuy lúc nãy ta không chú ý ngài ấy, nhưng người xứng đôi với Vương phi xinh đẹp chắc cũng là Vương giả xuất sắc. Chắc ngài ấy không để ý kinh doanh với ta."
Hắn là thứ tử của một phú thương Tây Vực, theo quy định gia tộc, con trai trưởng kế thừa gần như toàn bộ tài sản, những đứa con còn lại chỉ nhận được số tài sản không đặc biệt nhiều nhưng vẫn không lo cơm áo cả đời hoặc xây dựng sự nghiệp. Thứ tử trẻ tuổi cầm số tiền đó vượt ngàn dặm đến vùng đất Phương Đông được mệnh danh vàng đầy đất. Dù không đến tình trạng vàng đầy đất thật, nhưng hắn cảm thấy mình có thể kiếm được rất nhiều tiền ở đây, thậm chí xây dựng sản nghiệp không thuộc gia tộc. Nghĩ đến đây, người trẻ tuổi tóc vàng không khỏi bắt đầu vung tay chân, "Thật tốt quá. Tuy Vương phi xinh đẹp đã kết hôn, nhưng có lẽ Vương phi còn có em gái chưa xuất giá. Lý, ngươi nói đúng, tòa thành thị này có nhiều mỹ nhân. Hôm qua ta còn thấy một tiểu thư xinh đẹp, có lẽ nàng chưa kết hôn hơn nữa biết đâu sẽ đồng ý tiếp nhận tình yêu của ta?"
Tiểu nhị họ Lý im lặng liếc mắt quay người đi chuẩn bị lễ vật. Có điều cũng đoán được ông chủ sẽ bị Định Vương phủ đuổi ra ngoài vô tình, thậm chí có khả năng bị dân chúng Li thành đánh chết vì đùa giỡn con gái nhà lành.
Ra khỏi cửa hàng, sắc mặt Mặc Tu Nghiêu vẫn rất khó coi. Diệp Li buồn cười kéo cánh tay hắn giương mắt cười: "Người đó vừa nhìn là biết mới tới Trung Nguyên, không hiểu phong tục, chàng giận hắn làm gì?" Mặc Tu Nghiêu cắn răng, "Bản vương muốn niêm phong cửa hàng hắn, đuổi hắn ra khỏi Li thành." Dám tơ tưởng A Ly của hắn, Bản vương chỉnh chết hắn!
Diệp Li lắc đầu: "Hắn không có ý đó, có thể do trời sinh tính tình bọn họ như thế." Diệp Li nhìn ra, người trẻ tuổi kia không mang ý xấu. Chỉ hơi lãng mạn như các dân tộc Phương Tây, thấy cô gái xinh đẹp thì đến bày tỏ ấn tượng tốt. Nếu có cơ hội có thể tiến thêm, nhiều nhất cũng chỉ uống tách trà.
Mặc Tu Nghiêu "Hừ" khẽ, đương nhiên hắn cũng nhìn ra sự vô tư và thưởng thức thuần túy trong mắt người đó. Nhưng dù vậy, hắn vẫn tức.
"Được rồi, mặc kệ hắn đi. Không phải nói muốn đi dạo phố với ta sao? Chàng trầm mặt vậy sao đi dạo?" Diệp Li lại cười. Hiếm khi được ra ngoài với A Li tất nhiên Mặc Tu Nghiêu không muốn mất hứng. Liền ném chuyện vừa rồi ra sau đầu, nắm tay Diệp Li dạo bước trong dòng người.
Trên đường lớn phồn hoa nhất Li thành, trong một quán trà lâu bên đường, cửa sổ mở rộng có thể thấy rõ quang cảnh hơn nửa con đường. Đằng sau cửa sổ, mấy nam nữ dung mạo bất phàm ngồi đối diện. Ngồi bên Nhậm Kỳ Ninh tất nhiên là Hách Lan Vương hậu và Vân phi, còn ngồi bên Gia Luật Dã đối diện chính là Thanh Y Na vẫn mang khăn che mặt.
Xưa nay nữ tử Bắc Cảnh luôn hào sảng hoạt bát, Hách Lan Vương hậu rất chướng mắt Liễu quý phi luôn che che giấu giấu lại bày đôi mắt lạnh lùng như khinh thường mọi người, bĩu môi đỏ tươi, cười nói: "Thất hoàng tử, từ khi nào nữ tử Bắc Nhung các ngươi cũng bắt chước người Trung Nguyên làm ra vẻ rồi?" Khi nói, còn tùy ý nhìn lướt Vân phi ngồi bên kia Nhậm Kỳ Ninh. Hiển nhiên từ làm ra vẻ kia là nói nàng ta. Nhưng dù làm ra vẻ như Vân phi, trên mặt cũng không mang khăn che mặt.
Bị Hách Lan Vương hậu châm biếm, tất nhiên trong lòng Vân phi tức giận. Nhưng nàng cũng chướng mắt cô gái áo trắng đang ngồi đối diện. Nhìn nữ nhân thì biết là người Trung Nguyên, hết lần này tới lần khác đi theo Thất hoàng tử Bắc Nhung, còn muốn lấy tên Bắc Nhung, che che giấu giấu như không muốn có người nhận ra. Lại còn dám dùng ánh mắt khinh thường nhìn nàng, nàng ta cho rằng nàng ta là ai?
"Vương Hậu tỷ tỷ nói điều này thật sai rồi. Tuy cô gái Trung Nguyên chúng ta không hào sảng hoạt bát như cô gái Bắc Cảnh, nhưng cũng quang minh chính đại, trừ cô gái trong khuê phòng, không có ai giấu đầu hở đuôi." Nếu là cô gái trong khuê phòng thì đương nhiên không nên chạy theo nam nhân khắp nơi. Đã chạy theo nam nhân khắp nơi rồi, mà còn che kín mặt là có ý gì?
Liễu quý phi bị hai nữ nhân này sỉ nhục không lưu tình, đôi mắt lạnh như kết băng, "Bắc Cảnh Vương, nữ nhân trong cung của ngươi đều thích nói bậy vậy sao? Có phải Mặc Tu Nghiêu giết sạch nữ nhân lên được mặt bàn Bắc Cảnh nên mới dẫn theo hai nữ nhân như vậy đi ra ngoài làm mất mặt?"
Lời vừa ra, không chỉ sắc mặt Hách Lan Vương hậu và Vân phi, mà ngay cả Nhậm Kỳ Ninh cũng thay đổi. Ánh mắt nhìn Liễu quý phi chằm chằm đầy âm trầm một lúc, sau đó mới thản nhiên nói với Gia Luật Dã: "Gia Luật huynh, vị hôn thê này của ngươi cũng thật thú vị..."
Lúc này lại đến phiên sắc mặt Liễu quý phi khó coi. Cũng giống như nàng khinh thường tranh cãi với Hách Lan Vương hậu và Vân phi trực tiếp chống lại Nhậm Kỳ Ninh, thì Nhậm Kỳ Ninh bỏ nàng qua một bên trực tiếp nói chuyện với Gia Luật Dã, tư thái cũng biểu lộ rõ hắn khinh thường so đo với một nữ nhân.
Gia Luật Dã dùng ánh mắt liếc Liễu quý phi thầm cảnh cáo, tuy Liễu quý phi phẫn nộ nhưng cũng chỉ có thể nén tức giận trong lòng.
Hách Lan Vương hậu nhìn Gia Luật Dã, lại nhìn Liễu quý phi, cười nói: "Đúng là ta thua kém biểu tỷ, nhưng còn có thể đi ra gặp người. Thất hoàng tử, Bắc Cảnh chúng ta còn nhiều nữ nhân thích hợp làm vợ hơn, nữ nhân của ngươi không tốt."
Lúc này Vân phi cũng không thèm tranh chấp với Hách Lan Vương hậu nữa, nhìn như hơi vui khi người gặp họa, hỏi: "Có chỗ nào không tốt, ngược lại muội thấy vị cô nương này vô cùng xinh đẹp."
"Tuổi quá lớn. Cô gái Bắc Cảnh ở tuổi này cũng đã có thể làm tổ mẫu rồi." Hách Lan Vương hậu nói không khách khí. Tuổi xuất giá của cô gái Bắc Cảnh còn nhỏ hơn cả cô gái Trung Nguyên, tuổi như Liễu quý phi đã làm tổ mẫu, bà ngoại quả thật không ít. Dù Liễu quý phi có xinh đẹp động lòng người, những dấu vết tuổi tác kia có làm gì cũng không giấu được.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận