Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 31: Biểu Ca Tới

Ngày cập nhật : 2025-12-12 14:30:58
Vinh Nhạc Đường
Trong đại sảnh Vinh Nhạc Đường, Diệp Li vẫn ngồi yên trên vị trí của mình, dáng vẻ đoan trang, đôi mắt khẽ cụp, tựa hồ như chẳng thấy được sắc mặt khác nhau của mọi người xung quanh.
Diệp thượng thư nhìn tam nữ nhi điềm tĩnh trước mặt cùng tứ nữ nhi đầy mặt ủy khuất, chỉ cảm thấy giữa trán ẩn ẩn nhói đau. Theo thói quen, ông vốn định mắng cho Diệp Li một trận, nhưng khi chạm phải vẻ bình thản không gợn sóng kia, vị lão quan từng lăn lộn trên triều mấy chục năm bỗng sinh ra cảnh giác - lúc này, trách cứ e rằng không phải lựa chọn khôn ngoan. Làm không khéo, chỉ sợ còn dẫn đến hậu quả mà ông không muốn đối mặt.
Diệp lão phu nhân vẫn ngồi cao cao tại thượng, ánh mắt sắc bén thu hết thần sắc của mọi người vào trong đáy mắt. Lão phu nhân nhớ lại lúc nãy hạ nhân bẩm báo - chính Định Vương đã tự mình đưa Diệp Li về phủ. Dù không ai tận mắt thấy người, song ngựa xe có ấn ký của Định Quốc Vương phủ, hiển nhiên tin này chẳng thể sai.
Lão phu nhân lại liếc nhìn Diệp Oánh đang cúi đầu ấm ức, trong lòng càng thêm thất vọng. Từ khi thánh chỉ ban hôn giữa Li Nhi và Định Vương, thái độ của Lê Vương đối với Oánh Nhi thay đổi rõ rệt - không còn ân cần như trước. Dù nguyên do có thể vì danh tiếng của nàng dạo này không tốt, song sự thay đổi ấy, đến cả một lão thái bà ẩn cư trong viện như bà cũng có thể nhận ra. Vậy mà Oánh Nhi lại hoàn toàn không biết chừng mực, không lo giữ thân phận, lại cứ kiếm chuyện cùng tỷ tỷ của mình.
Lẽ nào nó không hiểu, cho dù Li Nhi có bị ghét bỏ thế nào đi nữa, thì vẫn là nữ nhi của Diệp gia, tương lai cũng là một phần lực lượng của Diệp gia sao? Lần đầu tiên, Diệp lão phu nhân hoài nghi - năm xưa dùng Diệp Oánh thay thế Diệp Li để gả cho Lê Vương, liệu có phải là một sai lầm.
“Đủ rồi.”
Giọng nói uy nghiêm của lão phu nhân vang lên, cắt đứt mọi lời lẽ trong phòng: “Oánh Nhi, Li Nhi là tỷ tỷ của ngươi, làm muội muội phải biết giữ đúng bổn phận.”
Diệp Oánh ngẩn người, không dám tin tổ mẫu lại mở miệng bênh vực Diệp Li. Đôi mắt nàng đỏ hoe, cắn nhẹ môi, giọng mang theo nức nở: “Nhưng mà tổ mẫu… tỷ ấy sao có thể ở nơi đông người khiến Lê Vương na kham, việc này làm Oánh Nhi thật sự khó xử…”
“Bang!”
Tiếng vỗ bàn vang dội khiến cả sảnh yên lặng. Diệp lão phu nhân lạnh giọng: “Làm Lê Vương nan kham? Lê Vương giữa chốn đông người sỉ nhục Li Nhi, chẳng lẽ hắn không nghĩ đến sẽ khiến Diệp gia ta mất mặt sao? Hay là hắn cho rằng Diệp gia này không thể thiếu được hắn Lê Vương?”
Ánh mắt lạnh như băng quét qua Oánh Nhi, lão phu nhân càng thêm thất vọng. Nữ tử này vì một nam nhân mà chẳng nghĩ đến danh dự gia tộc, chỉ biết tranh giành cùng tỷ muội - tương lai có thể vì lợi Diệp gia mà gánh vác trách nhiệm gì được đây? Hay là đến một ngày, vì Lê Vương, nàng sẽ bán rẻ cả Diệp gia? Ánh mắt bà lại rơi lên người Vương thị - thân mẫu của Oánh Nhi - lạnh nhạt đến mức khiến đối phương không dám ngẩng đầu.
Diệp thượng thư khẽ cau mày, giọng nặng nề: “Oánh Nhi, ngươi nghe rõ lời tổ mẫu chưa? Dù sau này trở thành Lê Vương phi, ngươi vẫn là nữ nhi của Diệp gia. Không có hậu thuẫn Diệp gia, ngươi nghĩ mình có thể đứng vững trong Vương phủ sao? Các ngươi là tỷ muội, hòa thuận tương trợ mới có thể khiến kẻ khác kiêng dè.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=31]

Nếu chia rẽ, chỉ khiến người ngoài chê cười.”
Diệp Oánh cắn môi, giọng nhỏ đi: “Nhưng mà… Tam tỷ hôm nay đắc tội không chỉ Lê Vương mà cả Tê Hà công chúa, e rằng ngay cả Trưởng công chúa cũng sẽ trách tội…”
Diệp Li khẽ ngẩng đầu, điềm đạm nói: “Tứ muội không cần lo. Trở về, ta đã sai người mang thư cùng lễ vật đến phủ Trưởng công chúa tạ lỗi. Định Quốc Vương phủ cũng sẽ phái người đến giải thích rõ ràng. Trưởng công chúa khoan dung độ lượng, tất sẽ không vì chuyện nhỏ này mà trách tội hàng hậu bối.”
Nàng ngừng lại một chút, mỉm cười: “Dĩ nhiên, ta cũng không quên sai người đến Tần phủ, Mộ Dung phủ cùng Hoa Quốc công phủ để tạ lễ.”
Nghe vậy, Diệp lão phu nhân nở nụ cười tán thưởng: “Li Nhi làm rất tốt. Chiêu Dương Trưởng công chúa xưa nay công bằng, biết phân rõ đúng sai, hẳn sẽ không so đo. Còn việc Định Vương đích thân đưa ngươi về, đó là ân tình không nhỏ - ngày mai hãy chuẩn bị một phần hậu lễ đưa sang Vương phủ, thay ta tỏ lòng cảm tạ. Việc này, giao cho ngươi toàn quyền xử lý, cứ trực tiếp đến nhà kho chọn vật phẩm.”
“Li Nhi đã rõ, xin tổ mẫu yên tâm.” Diệp Li đứng dậy thi lễ.
Vương thị ngồi bên cạnh, sắc mặt hơi khó coi. Theo lý, việc qua lại lễ nghĩa vốn là trách nhiệm của chủ mẫu, giờ lại bị giao cho Diệp Li, chẳng khác nào hạ thấp thân phận của bà.
Nhưng Diệp lão phu nhân không để bà có cơ hội mở miệng, chỉ lạnh nhạt nói: “Nếu rảnh rỗi, chi bằng ngươi sớm sắp xếp lại của hồi môn cho Oánh Nhi. Đại hôn đã cận kề, đừng để đến phút cuối còn lộn xộn.”
“Dạ…” Vương thị miễn cưỡng đáp lời.
Đúng lúc ấy, ma ma bên cạnh lão phu nhân vội vã bước vào, khẽ cúi người bẩm: “Lão phu nhân, Từ đại công tử cùng nhị công tử, tam công tử, tứ công tử, ngũ công tử đều đến phủ bái phỏng.”
“Cái gì?!”
Diệp thượng thư giật nảy, đứng phắt dậy: “Cả mấy vị công tử Từ gia cùng tới? Vậy chẳng phải… đại cữu ca cũng đã vào kinh rồi sao?”
Với tính tình cao ngạo của Từ đại nhân, nếu ông ta không đến, hẳn là vì đang giận chuyện muội muội bị Diệp gia liên lụy. Nghĩ đến đây, Diệp thượng thư thoáng đổ mồ hôi lạnh.
Diệp lão phu nhân phản ứng nhanh hơn, lập tức nói: “Mau, mời mấy vị công tử vào phủ!”
Diệp Li cũng hơi kinh ngạc. Nàng không hay tin cữu cữu và các biểu ca đã tới kinh, trong lòng liền dâng lên chút áy náy. Đại cữu cữu năm xưa khi còn ở kinh từng rất thương nàng, nay đã lâu không gặp, lòng nàng có phần bồi hồi.
“Tổ mẫu,” nàng khẽ nói, “Li Nhi xin được đích thân đi nghênh đón biểu ca.”
“Cũng được,” lão phu nhân gật đầu, “Oánh Nhi, San Nhi, Lâm Nhi - các con cùng đi.”
Diệp San và Diệp Lâm nghe vậy liền tỏ vẻ vui mừng, lập tức đi theo. Riêng Diệp Oánh thì không cam lòng, ánh mắt bất mãn nhìn phụ thân, vẻ như muốn phản đối.
“Oánh Nhi!” Giọng Diệp thượng thư nghiêm lại, khiến nàng đành cắn môi, uất ức đi theo.
Khi bóng mấy tỷ muội khuất sau rèm, Diệp lão phu nhân chậm rãi quay sang Vương thị, giọng lạnh như băng: “Trước đại hôn của Oánh Nhi, bảo nàng mỗi ngày đến Vinh Nhạc Đường hầu hạ ta. Ta muốn đích thân dạy dỗ.”
“Cái này… tức phụ còn nhiều việc phải chỉ dạy Oánh Nhi, sợ là…” Vương thị dè dặt nói.
“Ngươi dạy?” Lão phu nhân nhướn mày, cười lạnh. “Những gì ngươi dạy nàng bao năm nay là cái gì? Không biết tiến thoái, ỷ sủng mà kiêu, chỉ học được vài câu thơ phú ca vũ đã tưởng mình cao quý. Sau này gả vào Vương phủ, nàng định dùng mấy thứ đó để chấp chưởng đại cục sao?”
Diệp thượng thư gật đầu phụ họa: “Mẫu thân nói chí phải. Chiêu Nghi nương nương trong cung còn là do mẫu thân thân đích thân truyền dạy. Oánh Nhi được tổ mẫu chỉ điểm, đó là phúc phận của nó.”
Thấy trượng phu không để mình xen vào nửa câu, Vương thị chỉ đành cúi đầu im lặng, lòng thầm hậm hực. Gần đây trong phủ nhiều chuyện rối ren, đặc biệt là Triệu di nương ngày càng không an phận - bà ta đã chẳng còn tâm trí quản nữ nhi nữa, chỉ biết âm thầm nuốt hận.

Bình Luận

0 Thảo luận