Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 265: Mặc Tiểu Bảo và Lãnh Tiểu Ngốc

Ngày cập nhật : 2026-03-20 08:39:50

Trong quán trọ, chưởng quỹ kiên cường chống đỡ đưa đoàn người Mặc Tu Nghiêu vào viện, vừa ra khỏi cửa liền ngã ngồi xuống đất, hai chân mềm nhũn không dậy nổi. Nếu trước đây, tiếp đãi cả nhà Định Vương tất nhiên là vinh quang vô thượng cho quán trọ, nhưng hiện tại... Hiện tại vừa nghĩ tới quan hệ giữa Định Vương và hoàng thất, trong lòng không khỏi run, không biết đây là phúc hay họa.

Nhìn thị vệ thần sắc hờ hững canh giữ cửa viện, chưởng quỹ tuyệt đối không dám đi mật báo. Trong lòng run rẩy, từ dưới đất bò dậy, vẻ mặt như đưa đám quay về.

Rốt cuộc đoàn người Mặc Tu Nghiêu xuất hiện ở cửa quán trọ bị nhiều người thấy, không tới nửa ngày, tin Định Vương hồi kinh trụ tại quán trọ sang trọng nhất kinh thành truyền khắp Sở Kinh, đương nhiên cũng truyền tới các phủ đệ quyền quý và hoàng cung. Về phần bao nhiêu người buồn vui, bao nhiêu người sợ hãi, người ngoài không thể biết.

Trong lòng mọi người đều bàng hoàng và có tâm tư riêng, trong tiểu viện u nhã phía sau quán trọ, Lãnh Hạo Vũ mang vẻ mặt đau khổ hướng Mặc Tu Nghiêu than thở: "Vương gia, ngài muốn hồi kinh thì cũng không cần khoa trương vậy. Dù khoa trương thì ngài cũng không cần trụ tại khách điếm. Chúng ta ra vào đều bất tiện."

Hắn và Phượng Tam công khai là người Định Vương phủ, nhưng tính chất không giống. Dù Lãnh nhị công tử quan hệ với nhà không hòa thuận, hiện tại vẫn là Lãnh gia nhị công tử. Cũng chính vì quan hệ với Phượng Tam nên mới có hai phần giao dịch buôn bán với Định Vương, mặt khác, Lãnh nhị phu nhân và Định Vương phi trước khi lập gia đình vốn là khuê trung mật hữu. Dù vậy, cũng không có chuyện Định Vương vừa hồi kinh đã tới nhà bọn họ chơi.

Vì vậy, Lãnh nhị công tử đáng thương tuổi đã hơn ba mươi còn phải mang vợ con một lần nữa bỏ qua quân tử, vượt tường mà đến. Diệp Li và Mộ Dung Đình ngồi một bên, nghe Lãnh Hạo Vũ oán trách cũng không khỏi nhìn nhau cười. Dù mấy năm không gặp, tính tình hắn không thay đổi so với ban đầu. Hai người ngồi một bên nhẹ giọng tán gẫu, vừa nhìn hai đứa bé chơi đùa bên cạnh.

Con trai Lãnh Hạo Vũ và Mộ Dung Đình nhỏ hơn Mặc Tiểu Bảo hai tuổi, tên Lãnh Quân Hàm. Bé con mới ba tuổi giống hệt Lãnh Hạo Vũ, tuy còn nhỏ nhưng cũng nhìn ra bộ dáng tuấn mỹ. Nhưng so với Mặc Tiểu Bảo ranh mãnh cổ quái, Lãnh Quân Hàm càng giống tiểu bánh bao nhu thuận mềm mại. Lãnh Quân Hàm tiểu bánh bao cùng Mặc Tiểu Bảo rất hợp ý, vừa gặp đã không sợ người lạ, chạy theo sau Mặc Tiểu Bảo, kêu ca ca lanh lợi không thôi.

Nhưng loại hợp ý này hiển nhiên chỉ từ một phía. Mặc Tiểu Bảo sinh ra ánh mắt đã đặt trên đỉnh đầu, nhìn tiểu bánh bao vừa gặp đã được mẹ ôm hết sức không vừa mắt. Đôi mắt to tròn dùng sức trừng, nhưng Lãnh Quân Hàm lại coi cái nhìn chằm chằm của hắn thành thân cận: "Ca ca, cùng Quân Hàm chơi đi." Lãnh Quân Hàm từ nhỏ lớn lên một mình, bên người không có bạn cùng chơi. Vì vậy thấy ca ca xinh đẹp tất nhiên hết sức cao hứng.

Mặc Tiểu Bảo liếc mắt, ai muốn cùng tiểu ngốc nhà ngươi chơi? So với Từ Tri Duệ nhà nhị cữu cữu còn đần hơn. "Bản thế tử không thèm chơi với nhóc con cái gì cũng không biết."

"Mặc Tiểu Bảo!" Diệp Li cảnh cáo nhìn bé một cái. 

Mặc Tiểu Bảo sợ nhất mẹ tức giận, chỉ đành ủy khuất vươn tay cho Lãnh Quân Hàm nắm, kiêu ngạo: "Được rồi, Bản thế tử miễn cưỡng đồng ý chơi với ngươi."

"Tiểu Bảo ca ca tốt nhất, chơi với Quân Hàm đi." Lãnh Quân Hàm vui mừng dắt tay Mặc Tiểu Bảo. 

Một tiếng Tiểu Bảo ca ca lập tức khiến Mặc Tiểu Bảo tối mặt, nắm lấy quai hàm nhỏ của Lãnh Quân Hàm: "Bản thế tử tên Mặc Ngự Thần, miễn cưỡng đồng ý ngươi gọi ta là Ngự Thần ca ca." 

Lãnh Quân Hàm mờ mịt, đứa bé ba tuổi còn chưa hiểu tên nào dễ nghe, rõ ràng là Tiểu Bảo ca ca mà: "Tiểu Bảo ca ca..."

Sao Lãnh Hạo Vũ có thể nhìn Mặc Tiểu Bảo khi dễ con trai, nhích lông mày cười: "Ơ, Tiểu Bảo thế tử, làm phiền cháu chiếu cố Quân Hàm nhà ta nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=265]

Gương mặt trắng noãn của Mặc Tiểu Bảo chợt đỏ, run run chỉ Lãnh Hạo Vũ hồi lâu, giậm chân buông tay Lãnh Quân Hàm, rơi lệ chạy đi.

Lãnh Quân Hàm bị bỏ lại ủy khuất: "Tiểu Bảo ca ca..."

"Không được gọi ta là Tiểu Bảo!" Xa xa truyền đến tiếng Mặc Tiểu Bảo giận dữ, đáng tiếc Lãnh Quân Hàm đang vội đuổi theo Tiểu Bảo ca ca không nghe thấy: "Tiểu Bảo ca ca, chờ ta..."

Nhìn Lãnh Quân Hàm nện bước chân ngắn đuổi theo Mặc Tiểu Bảo, Mộ Dung Đình vội gọi ma ma đuổi theo, hơi lo lắng: "Tiểu thế tử không sao chứ?" 

Diệp Li hiểu rõ tính con trai, cười: "Kệ nó đi, tức giận một hồi là lại tốt thôi."

Lãnh Hạo Vũ vung quạt, biết rõ còn hỏi: "Tiểu thế tử sao vậy? Ta kêu một tiếng Tiểu Bảo thế tử, phản ứng không cần lớn vậy chứ?" Ở Li thành bị kêu như vậy cũng thành quen rồi.

Diệp Li cười: "Không sao. Đại khái là người trong thiên hạ đều biết nhũ danh hắn là Mặc Tiểu Bảo, nên tìm chỗ ẩn núp thương tâm thôi." Nghe vậy, Mộ Dung Đình rốt cuộc nhịn không được cười to. Nàng không hiểu Định Vương và A Li thoạt nhìn đều nghiêm chỉnh, sao có thể lấy tên khôi hài như vậy cho con trai, còn truyền bá cho mọi người đều biết. Nếu là đứa bé nhà dân bình thường thì không nói, nhưng Mặc Tiểu Bảo lại là Thế tử Định Vương phủ. Diệp Li cũng bất đắc dĩ, ai bảo số Mặc Tiểu Bảo không tốt, gặp phải người cha vô lương?

"Chiến sự giữa Đại Sở và Bắc Nhung, Vương gia thấy thế nào?" Lãnh Hạo Vũ nhìn Mặc Tu Nghiêu nghiêm mặt hỏi. 

Mặc Tu Nghiêu cúi mắt, nhàn nhạt: "Đây là chuyện của Đại Sở và Bắc Nhung, Bản vương thấy thế nào thì có quan hệ gì?"

Lãnh Hạo Vũ do dự: "Ý Vương gia là Định Vương phủ sẽ không nhúng tay?"

Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt: "Hoàng gia sẽ không cho chúng ta cơ hội nhúng tay. Nếu ngươi không yên lòng cha ngươi, nên sớm có tính toán. Định Vương phủ không phải không thể giúp. Nhưng chúng ta nhúng tay chỉ hại ông ấy."

Lãnh Hạo Vũ cười khổ: "Ta thì có thể tính toán gì? Cho tới bây giờ ông ta cũng chưa từng đặt đứa con trai không nên thân này vào mắt. Ta tối đa chỉ có thể bảo vệ tính mạng ông ta."

Mặc Tu Nghiêu gật đầu: "Trở về sẽ để Tần Phong điều hai người cho ngươi. Chỉ sợ sau này Sở Kinh không an toàn, đợi chuyện bên này kết thúc, các ngươi hãy trở về Li thành." Đáp án Lãnh Hạo Vũ khiến Mặc Tu Nghiêu hài lòng, làm cấp trên hắn không thích thuộc hạ lòng dạ ác độc, không niệm tình thân. Dù Lãnh Hoài không coi trọng Lãnh Hạo Vũ, vẫn là cha ruột. Nhưng hắn cũng không hi vọng Lãnh Hạo Vũ vì Lãnh Hoài mà làm hỏng chuyện.

Lãnh Hạo Vũ mặt vui mừng: "Đa tạ Vương gia." Để Tần Phong đưa người tới, tất nhiên là tinh anh trong Kỳ Lân. Có Kỳ Lân âm thầm bảo vệ phụ thân, dù sau này phụ thân chiến bại, Lãnh Hạo Vũ cũng nắm chắc có thể mang phụ thân sống sót trở về. 

Mặc Tu Nghiêu khoát tay không sao, nhíu mày: "Hiện nay Mặc Cảnh Kỳ thế nào? Mặc Cảnh Lê lại không vội lên ngôi, đây vốn không phải tác phong hắn."

Nhắc Mặc Cảnh Kỳ, Lãnh Hạo Vũ không có chút thiện cảm, ngay cả thương hại cũng không muốn: "Mặc Cảnh Kỳ tạm thời chưa chết, đại khái Mặc Cảnh Lê muốn hành hạ hắn. Nhưng trong tay Mặc Cảnh Kỳ cũng nắm nhược điểm Mặc Cảnh Lê, nên chỉ có thể lùi một bước, để con trai Liễu Quý phi làm Hoàng Thái tử."

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, Lãnh Hạo Vũ cười: "Vốn ta cũng không biết chuyện gì, nhưng mấy ngày trước nhận tin, ngày thứ nhất Mặc Cảnh Lê lên làm Nhiếp chính vương liền nâng một cước với con trai duy nhất." 

Những người ngồi đây đều thông minh, Lãnh Hạo Vũ chỉ thoáng nhắc, tất nhiên hiểu mấu chốt: "Đứa bé trong Lê Vương phủ không phải của Mặc Cảnh Lê, con trai Mặc Cảnh Lê đã bị giấu đi?"

Mặc Tu Nghiêu chậm rãi nói, suy tư, tiếp: "Mặc Cảnh Lê không phải người vì một đứa bé mà buông tha ngôi vị, chỉ có thể là... đó là đứa con trai duy nhất của hắn. Lại nói, nhiều năm như vậy, trừ Diệp Oánh ra, trong phủ Mặc Cảnh Lê đúng là không có thêm đứa con nào." Mặc Cảnh Lê không giống Mặc Tu Nghiêu, Mặc Tu Nghiêu chỉ một thê tử Diệp Li, nhưng trong phủ Mặc Cảnh Lê vương phi, trắc phi, thiếp thân, thông phòng không thiếu. Qua nhiều năm chỉ có một đứa bé, ngay cả người mang thai cũng không, điều này hơi kỳ quái. Nói vậy Mặc Cảnh Kỳ trong đó đã động tay.

Mộ Dung Đình im lặng: "Hai huynh đệ này thật quái gở."

Mọi người không lên tiếng nhưng vô cùng đồng ý. Có thể không quái gở sao? Dù huynh đệ ruột nhưng minh tranh ám đấu nhiều năm, Mặc Cảnh Kỳ bị Mặc Cảnh Lê hạ thủ nằm giường không cơ hồi xoay, Mặc Cảnh Lê lại bị Mặc Cảnh Kỳ làm cho thiếu chút đoạn tử tuyệt tôn, tính ra ai cũng không chiếm tiện nghi.

Nhắc hai huynh đệ Mặc Cảnh Kỳ, Lãnh Hạo Vũ hơi bận tâm: "Hiện tại Mặc Cảnh Kỳ và Mặc Cảnh Lê khẳng định đã biết Vương gia hồi kinh, Vương gia và Vương phi có muốn đổi nơi ở không? Trong quán trọ dù sao không hẳn an toàn." Mặc Tu Nghiêu khoát tay lạnh nhạt: "Không sao, hiện tại bọn họ không ai dám liều động thủ."

Đang nói, Trác Tĩnh ngoài cửa vào bẩm: "Vương gia, Vương phi, Lê Vương ở ngoài cầu kiến." 

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, nhàn nhạt: "Quả nhiên đã tới."

Mặc Tiểu Bảo thở hổn hển lao ra khỏi tiểu viện, chạy ra ngoài. Đây là sân nhỏ thông nhau, bên ngoài đều có người coi. Dù Mặc Tiểu Bảo thỉnh thoảng nghịch ngợm, vẫn rất đúng mực, bé biết đây là Sở Kinh chứ không phải Li thành có thể ngang ngược. Nên dù tức giận, bé cũng không chạy ra ngoài, chỉ đứng dưới cây đại thụ ngoại viện yên lặng thương tâm. Nhũ danh bị truyền bá mọi người đều biết khiến bé cảm thấy rất mất mặt. Tiểu Bảo trầm tư nửa ngày, rốt cuộc quyết định: bé cũng muốn truyền bá nhũ danh phụ vương! Về phần nhũ danh phụ vương là gì? Mặc Tiểu Bảo chưa nghĩ đến.

"Tiểu Bảo ca ca..." giọng Lãnh Quân Hàm từ xa truyền, hiển nhiên người bạn nhỏ vẫn bám riết tìm kiếm người bạn mới. Đứng giữa đám thuộc hạ, Mặc Tiểu Bảo nghe tiếng Tiểu Bảo ca ca mềm nhũn đã thấy da đầu tê dại, chỉ cần ngẩng đầu là thấy vẻ mặt thị vệ canh cửa muốn cười không cười, Mặc Tiểu Bảo chỉ thấy gân xanh trên trán nhảy. Cắn răng, hướng phía Lãnh Quân Hàm lảo đảo từ trong vọt ra tìm mình. 

Mặc Tiểu Bảo rốt cuộc đứng lên, lạnh lùng: "Lãnh tiểu ngốc, đệ tới đây."

Lãnh Quân Hàm vừa quay đầu liền thấy Tiểu Bảo ca ca xinh đẹp đứng dưới tàng cây hướng mình vẫy, lập tức nở nụ cười sán lạn chạy vội tới. Mặc Tiểu Bảo hung hăng nắm hai má Lãnh Quân Hàm nhìn chòng chọc: "Ta tên Mặc Ngự Thần, nghe rõ không? Mặc – Ngự – Thần! Gọi ta Ngự Thần ca ca!" 

Dù không hiểu cách nghĩ Mặc Tiểu Bảo, Lãnh Quân Hàm vẫn phát hiện Tiểu Bảo ca ca thực mất hứng: "Ta... ta không gọi Lãnh Tiểu Ngốc..."

Mặc Tiểu Bảo liếc mắt: "Ta cũng không gọi Mặc Tiểu Bảo."

"..." Nhưng dì Vương phi rõ ràng gọi ca là Tiểu Bảo mà. Mặc Tiểu Bảo hung hăng trợn mắt: "Ngự Thần ca ca! Có nghe không? Không gọi thì không mang đệ đi chơi."

"Ngự Thần ca ca..." Lãnh Quân Hàm nhỏ giọng. 

Mặc Tiểu Bảo hài lòng gật đầu, vỗ đầu Lãnh Quân Hàm, làm ra vẻ: "Đây mới là bé ngoan, trẻ nhỏ dễ dạy." Lãnh Quân Hàm vuốt đầu ha hả cười khúc khích, Tiểu Bảo ca ca chịu dẫn bé đi chơi rồi!

"Ngươi là con trai Mặc Tu Nghiêu?" Giọng lãnh đạm từ không xa truyền tới. Mặc Tiểu Bảo theo tiếng nhìn, một nam tử trung niên mặc áo bào đen thêu kim mãng đứng ngoài nhìn mình chằm chằm. Ánh mắt lãnh đạm hơi kỳ quái khiến Mặc Tiểu Bảo không thoải mái, nên bé bĩu môi, hất hàm ngạo nghễ: "Chính là Bản Thế tử, ngươi là ai?" Không phải chỉ một Vương gia? Mặc triều phục chói sáng đi khắp nơi, sợ người ta không biết thân phận? Phụ vương bé mới là Vương gia lợi hại nhất.

Mặc Cảnh Lê nào biết bạn nhỏ Mặc Tiểu Bảo chỉ nhìn một chút đã suy đoán nhiều vậy, ánh mắt phức tạp nhìn đứa bé tuấn mĩ mặc cẩm y đen trước mặt. Đứa nhỏ này dung mạo so Mặc Tu Nghiêu hồi bé còn tinh xảo hơn, ngạo khí giữa lông mày càng sâu hơn Mặc Tu Nghiêu hồi bé, hiển nhiên là thiên chi kiêu tử được cha mẹ sủng ái. Nghĩ tới con trai mình không biết đang nơi nào, thần sắc Mặc Cảnh Lê càng âm trầm.

Mặc Tiểu Bảo không vui trợn mắt nhìn Mặc Cảnh Lê, Bản thế tử hỏi cư nhiên không trả lời, thật không lễ phép. Nghiêng đầu, Mặc Tiểu Bảo xoay người đi: "Lãnh Tiểu Ngốc, đi."

"Tiểu... Ngự Thần ca ca, ta không phải Lãnh Tiểu Ngốc." Lãnh Quân Hàm đuổi theo nhấn mạnh. Mặc Tiểu Bảo bao dung gật đầu: "Ta nhớ, Lãnh Tiểu Ngốc."

Nhìn hai đứa bé tay trong tay rời đi, sắc mặt Mặc Cảnh Lê tối tăm đứng đó, không biết suy nghĩ gì. Trác Tĩnh đi ra: "Lê Vương, Vương gia Vương phi cho mời." Mặc Cảnh Lê hừ nhẹ, nhấc chân đi vào.

Mặc Tu Nghiêu đang trong sân đánh cờ với Diệp Li, Lãnh Hạo Vũ và Mộ Dung Đình tất nhiên đã tránh đi. Thấy Mặc Cảnh Lê vào, Mặc Tu Nghiêu không có ý đứng dậy đón khách, liếc hắn nhàn nhạt: "Có chuyện?"

Trên mặt Mặc Cảnh Lê thoáng tức giận, trước mặt Mặc Tu Nghiêu hình như hắn vĩnh viễn không thể đứng nhất. Mặc Tu Nghiêu từng là Nhị công tử Định Vương phủ, hắn đường đường hoàng tử nhưng không được cưng chiều bằng hắn, không đắc ý bằng hắn, không phách lối bằng hắn. Đợi trưởng thành, hắn được phong Lê Vương còn hắn không chiến công, mà hiện nay, hắn đã thành Nhiếp chính vương Đại Sở, nhưng trước mặt Mặc Tu Nghiêu hình như cũng không coi là gì. Điều này sao khiến Mặc Cảnh Lê tâm bình khí hòa?

"Ngươi thật to gan?! Lại dám trở lại!" Mặc Cảnh Lê lạnh giọng. 

Mặc Tu Nghiêu tiện tay bỏ cờ, dựa ghế cười nhạt: "Bản vương trở lại, ngươi dám làm gì?"

Mặc Cảnh Lê cắn răng, hắn dám làm gì? Hắn không dám làm gì!

Hôm nay biên giới bị xâm phạm, Bắc Nhung, Tây Lăng như hổ rình mồi, dù Mặc Tu Nghiêu một thân một mình trở lại, hắn cũng không dám làm gì hắn. Một khi Mặc Tu Nghiêu xảy ra chuyện, Mặc gia quân tất nhiên sẽ dốc toàn lực báo thù, đến lúc đó Bắc Nhung, Tây Lăng cùng quấy nhiễu, Đại Sở đối mặt toàn địch không bao lâu sẽ bị nuốt gọn.

Hừ, thấy Mặc Tu Nghiêu hoàn toàn không có ý mời mình ngồi, Mặc Cảnh Lê tự đi qua một bên ngồi ghế trống. Ánh mắt nhìn chằm chằm Mặc Tu Nghiêu: "Lúc này ngươi trở lại rốt cuộc có âm mưu gì?"

Mặc Tu Nghiêu giễu sự cảnh giác của hắn: "Âm mưu? Đây không phải sở trường ngươi và Mặc Cảnh Kỳ sao? Như thế nào? Dược hạ trên người Mặc Cảnh Kỳ có đủ dùng không? Nơi này Bản vương còn có một chút." 

Ánh mắt Mặc Cảnh Lê co rút: "Bản vương không biết ngươi nói gì." 

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày: "Không biết sao? Lúc ngươi ở thánh địa Nam Cương cùng lão thái bà kia mua dược, vừa đúng Bản vương và A Li đứng bên cạnh nhìn, nên thuận tiện cầm một chút về cho Trầm tiên sinh nghiên cứu. Ngươi nói xem... Hơn nửa năm nay Trầm tiên sinh có thể nghiên cứu ra giải dược không?"

Mặc Cảnh Lê nhìn Diệp Li bên cạnh bình tĩnh uống trà, đột nhiên cảm thấy không mặt mũi. Nhưng ý tứ lời Mặc Tu Nghiêu khiến hắn càng bất an: "Ngươi có giải dược?"

Mặc Tu Nghiêu hơi kinh ngạc nhướng mày: "Bản vương có nói vậy sao?"

"Mặc Tu Nghiêu! Ngươi..." Mặc Cảnh Lê tức giận muốn ném chén trà vào mặt Mặc Tu Nghiêu. Mấy năm nay, địa vị quyền thế hắn dần tăng, rất ít nổi nóng vậy. Nhưng Mặc Tu Nghiêu chỉ tùy tiện nói mấy câu có thể khiến hắn tìm lại cảm giác nổi giận lôi đình lúc trẻ: "Mặc Tu Nghiêu, rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"

Mặc Tu Nghiêu nhàn nhã uống trà, lạnh nhạt: "Bình tĩnh. Đã là Nhiếp chính vương thì nên có bộ dáng Nhiếp chính vương. Đừng bôi đen danh hiệu này." Năm đó phụ vương hắn cũng là Nhiếp chính vương.

Nhìn Mặc Cảnh Lê cố nén giận, Mặc Tu Nghiêu: "Bản vương không muốn thế nào. Chỉ nghe nói Mặc Cảnh Kỳ sắp chết nên đặc biệt tính trở lại nói với hắn vài lời."

"Ý ngươi là Mặc Cảnh Kỳ một ngày không chết thì ngươi một ngày không đi?" Mặc Cảnh Lê cắn răng, hiện Sở Kinh đang loạn, không cần một Định Vương trở lại phá rối. Nếu Mặc Cảnh Kỳ hơn nửa năm nữa không chết, chẳng phải hắn sẽ ở lại Sở Kinh hơn nửa năm?

"Đại ca và đại cữu cữu của A Li đều là kỳ tài trị quốc, Tây Bắc cũng chỉ một tấc vuông, tất nhiên không làm khó được bọn họ, Lê Vương không cần thay Bản vương quan tâm." Mặc Tu Nghiêu.

Ta quan tâm cái rắm nhà ngươi! Mặc Cảnh Lê rốt cuộc không nhịn được trong lòng nói tục. Tây Bắc thế nào liên quan gì hắn, hiện hắn chỉ muốn nhanh đuổi Mặc Tu Nghiêu khỏi Sở Kinh.

Mặc Tu Nghiêu tựa ghế, một tay chống trán nhìn hắn: "Không cần nghĩ cách để Bản vương nhanh rời đi. Bản vương không thích đến đến đi đi. Ở đủ rồi tự nhiên sẽ đi. Nhưng ngươi yên tâm, Bản vương tuyệt đối không nhúng tay tranh đấu giữa ngươi và Mặc Cảnh Kỳ còn có Liễu gia."

Mặc Cảnh Lê cười lạnh: "Ngươi cho rằng ta sẽ tin lời ngươi?"

Mặc Tu Nghiêu buông tay: "Trừ tin ta thì ngươi còn có thể thế nào?"

Bình Luận

0 Thảo luận