Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 232: Liễu Quý phi tự rước lấy nhục

Ngày cập nhật : 2026-03-10 16:18:45

Buổi tối, trở lại trong phòng, Diệp Li vẫn còn đang cau mày suy nghĩ về chuyện của công chúa Trường Nhạc. Dù trong mắt Diệp Li, công chúa Trường Nhạc vẫn còn là một đứa trẻ, nhưng thực ra nàng đã lớn. Dù thỉnh thoảng nàng khiêu khích Liễu Quý phi, nhưng lại rất rõ điều gì nên nói, điều gì không. Vì vậy, câu hỏi của Diệp Li, nàng chỉ tùy ý tìm cớ lảng tránh. Diệp Li cũng hiểu, dù thân là công chúa, nàng cũng không được tự do, nên không miễn cưỡng.

“A Li đang nghĩ gì vậy?” Từ phía sau ôm lấy vai Diệp Li, Mặc Tu Nghiêu nhẹ giọng hỏi.

Diệp Li quay đầu nhìn hắn, cười khẽ nói: “Không có gì... Ta đang nghĩ về chuyện của công chúa Trường Nhạc.” Đường đường Đại Sở, vì hôn sự của một công chúa Nam Chiếu mà để một Quý phi và một công chúa tự mình đến, thật sự có chút không bình thường. Dĩ nhiên, Liễu Quý phi đi so với công chúa Trường Nhạc đi lại càng không hợp lý, nhưng Diệp Li chỉ quan tâm đến công chúa Trường Nhạc, còn Liễu Quý phi thì tự nhiên không có ý kiến. Mặc Tu Nghiêu ngồi xuống cạnh Diệp Li, vừa rót trà cho hai người vừa nói: “Trường Nhạc thế nào?”

Diệp Li nói: “Chẳng lẽ chàng không cảm thấy việc Mặc Cảnh Kỳ không tự mình đến dự  công chúa An Khê, mà lại phái một Quý phi và một công chúa tới, là rất kỳ lạ sao?” Công chúa đi sứ nước khác còn có thể coi là có lý, nhưng để một Quý phi một mình đi sứ nước khác thì thật quái dị. Mặc Tu Nghiêu đặt chén trà xuống bàn, ngẩng đầu nhìn Diệp Li: “Mặc Cảnh Kỳ... đại khái muốn hòa thân.”

“Hòa thân?” Diệp Li sửng sốt, có chút phản ứng không kịp, “Ai hòa thân? Hòa thân với ai?” Mặc Tu Nghiêu bình tĩnh nhìn nàng không nói, Diệp Li tự mình cũng nhanh chóng phản ứng lại, cau mày nói: “Chàng nói là công chúa Trường Nhạc? Nhưng Nam Chiếu không có vương tử, dường như cũng không có quý tộc nào cần trưởng công chúa Đại Sở đi hòa thân.”

Nam Chiếu Vương không có con trai, thậm chí ngay cả huynh đệ con cháu còn sống cũng không có. Vì vậy, công chúa An Khê mới được lập làm Thái nữ, người kế vị Nam Chiếu nữ vương. Như vậy, trưởng công chúa sẽ hòa thân với ai? Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói: “Nam Chiếu tuy không có vương tử, nhưng còn có Nam Chiếu Vương.”

“Chàng muốn nói...” Diệp Li lập tức im lặng, rốt cuộc hiểu vì sao công chúa Trường Nhạc nghe câu hỏi của nàng lại u ám như vậy.

Dù lúc ở Nam Chiếu, nàng không được gặp Nam Chiếu Vương, nhưng công chúa An Khê năm nay đã hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi. Hình như Nam Chiếu Vương lúc hai mươi tuổi mới có công chúa An Khê, nói cách khác, Nam Chiếu Vương hiện nay đã gần năm mươi. Nếu đúng vậy, so với công chúa Trường Nhạc, thì lúc quận chúa Dung Hoa gả cho Thái tử Bắc Nhung còn may mắn hơn. Còn một điểm nữa, nếu hai nước thật lòng muốn hòa thân, trước tiên phải dâng quốc thư, quý tộc triều thần hai nước thương nghị chuẩn bị hôn lễ, sau đó bên kia phái người đến đón dâu mới chính thức hòa thân. Như bây giờ trực tiếp mang công chúa Trường Nhạc đến Nam Chiếu, rõ ràng là muốn đưa công chúa Trường Nhạc cho Nam Chiếu Vương. Kể từ đó, dù tương lai có thành hôn, sự tôn trọng của người Nam Chiếu dành cho công chúa Trường Nhạc cũng rất hạn chế. Thật không biết Mặc Cảnh Kỳ rốt cuộc nghĩ gì.

“Mặc Cảnh Lê âm thầm liên hệ với Thánh nữ Nam Cương và các bộ lạc Nam Cương. Công chúa An Khê vì mối quan hệ với công tử Thanh Trần trước kia, vẫn luôn quan hệ tốt với chúng ta. Hiện nay Đại Sở loạn trong giặc ngoài, Mặc Cảnh Kỳ đại khái muốn kết minh với Nam Chiếu Vương.” Mặc Tu Nghiêu bình tĩnh nói.

“Kết minh?” Diệp Li nhướng mày. 

Mặc Tu Nghiêu mỉm cười ôm nàng vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu nàng, thản nhiên nói: “Nam Chiếu Vương đời này chí lớn tài thô. Năm đó tùy tiện tấn công Đại Sở, bị Bản vương đánh cho suýt diệt vong. Ngược lại, công chúa An Khê từ nhỏ đã bộc lộ thiên phú chính trị cực cao. Năm mười bốn tuổi đã có thể hiệp trợ Nam Chiếu Vương trị quốc. Những năm nay, nếu không có công chúa An Khê, Nam Chiếu không thể khôi phục nhanh như vậy sau đại chiến. Còn Thánh nữ Nam Cương... dù về chính sự không tài giỏi lắm, nhưng mưu kế thủ đoạn và người đứng sau nàng cũng không tệ. Ban đầu, Nam Chiếu Vương và Thánh nữ Nam Cương cân bằng áp chế công chúa An Khê. Mấy năm nay nghe nói công chúa An Khê và Thánh nữ Nam Cương càng đấu càng kịch liệt, Nam Chiếu Vương bị kẹp ở giữa, chỉ sợ sống cũng không dễ chịu.”

Diệp Li hiểu rồi, thì ra là chuyện tranh quyền đoạt lợi giữa một người cha bất tài và hai người con gái tài giỏi. Diệp Li gật đầu: “Ta hiểu rồi. Dù sao Nam Chiếu Vương cũng là Nam Chiếu Vương, dù lão ta không có bản lãnh, chỉ cần còn ngồi ở vị trí đó, địa vị vẫn ngang hàng với công chúa An Khê và Thư Mạn Lâm. E rằng sau lưng công chúa An Khê và Thư Mạn Lâm đều có người hỗ trợ, nên Nam Chiếu Vương cũng có ý kết minh với Mặc Cảnh Kỳ của Đại Sở? Lại nữa... Thư Mạn Lâm sớm nên từ chức Thánh nữ, lui về cái Thánh địa Nam Cương nào đó dưỡng lão rồi chứ?”

Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt nói: “Quy củ là do người đặt ra.” Tự nhiên cũng có cách phá vỡ. Ít nhất hiện tại Thư Mạn Lâm vẫn thoải mái ngồi ở vị trí Thánh nữ Nam Cương, hơn nữa còn có được tự do và quyền lợi nhiều hơn trước gấp mấy lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=232]

Diệp Li bất đắc dĩ thở dài, nói cho cùng đây đều là cuộc đấu trí giữa Mặc Cảnh Kỳ, Nam Chiếu Vương và những người khác, mà người hy sinh duy nhất và vô tội chính là công chúa Trường Nhạc.

Mặc Tu Nghiêu đưa tay ôm Diệp Li, vỗ nhẹ vào tay nàng, hỏi khẽ: “A Li mềm lòng rồi?”

Diệp Li thở dài: “Công chúa Trường Nhạc vẫn còn là trẻ con.” 

Mặc Tu Nghiêu nói: “Hoàng gia không có trẻ con. Con bé biết mình phải làm gì.”

 Diệp Li nhíu mày, quay người nhìn hắn: “Công chúa Trường Nhạc hỏi ta xin một cây dao găm.” 

Mặc Tu Nghiêu suy nghĩ một chút: “Cho nó.”

Diệp Li gật đầu, lại dựa vào ngực Mặc Tu Nghiêu. Nàng không thể cứu công chúa Trường Nhạc. Nếu chỉ một mình Trường Nhạc, chỉ cần giấu nàng đi là được. Nhưng phía sau công chúa Trường Nhạc liên quan đến Hoa gia, hoàng thất Đại Sở, hoàng hậu, và vận mệnh của vô số người, không phải nàng có thể chi phối. Vì vậy, nếu không thể cứu nàng, vậy thì... hãy cho nàng thứ nàng muốn.

“Tu Nghiêu, sau này ta không muốn để Bảo Bảo liên hôn với người khác.” Tựa vào ngực Mặc Tu Nghiêu, Diệp Li nhẹ giọng nói.

Mặc Tu Nghiêu nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, đáy mắt tràn đầy ấm áp: “Con trai chúng ta không cần dựa vào liên hôn để làm bất cứ việc gì.” Nghe vậy, Diệp Li không khỏi bật cười, đúng vậy, con của họ không cần vì bất kỳ lợi ích nào mà bán đứng hôn nhân của mình. 

Lúc này, Diệp Ly vô cùng cảm kích việc trước đây Mặc Cảnh Kỳ chỉ hôn nàng cho Mặc Tu Nghiêu. Không chỉ vì bản thân nàng, mà còn vì con của nàng. “Tu Nghiêu, ta vừa nói chưa, gặp được chàng là điều hạnh phúc nhất của ta.”

Mặc Tu Nghiêu cúi đầu nhìn đôi mắt xinh đẹp của nàng, trong mắt ẩn chứa cảm xúc sâu đậm. Hắn cúi xuống hôn lên đôi môi thơm mát, ôn nhu quấn quýt: “Chưa, ngày mai nàng phải nói tiếp.”

Hôm sau, không chỉ đoàn người Mặc Tu Nghiêu không rời Vĩnh Lâm, mà đoàn người Liễu Thừa tướng cũng không đi. Lại một lần nữa gặp nhau ở tửu lâu tốt nhất trong thành, Diệp Li không khỏi nhướng mày, liếc nhìn Liễu Quý phi đứng cạnh công chúa Trường Nhạc, một tay kéo tay Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Quý phi và công chúa cũng ra ngoài dạo phố à? Sao không thấy Liễu Thừa tướng đi theo?”

Liễu Quý phi trầm mặc nhìn hai người đứng sát bên nhau. Diệp Li tự nhiên khoác tay Mặc Tu Nghiêu, mà rõ ràng Mặc Tu Nghiêu cũng không hề có vẻ gì khó chịu, cúi đầu nhìn Diệp Li với ánh mắt dịu dàng chưa từng có khi nhìn người khác. Ánh mắt Liễu Quý phi tối sầm, thản nhiên nói: “Gia phụ trong người không khỏe, làm phiền Diệp tiểu thư quan tâm.”

Diệp Li cũng nghe nói chuyện hôm qua Liễu Thừa tướng bị ép đến ngất tại chỗ. Muốn nói trong Định Vương phủ ai có thể ép người nhất, ngoài Phượng Chi Dao chính là Trác Tĩnh. Phượng Chi Dao công khai dùng lời lẽ công kích để bày tỏ sự khinh miệt, còn Trác Tĩnh dù quen giữ mặt lạnh khi làm Ám vệ, nhưng trong lòng không hề tê liệt. Không nói đến thù cũ, thỉnh thoảng hắn buông lời ác độc cũng dễ dàng đả kích người khác. Liễu Thừa tướng đồng thời chọc phải cả hai, lại thêm Mặc Tu Nghiêu - vị chủ tử không bao giờ kiềm chế thuộc hạ, nên ngoài việc giả vờ ngất, Liễu Thừa tướng cũng không còn cách nào khác để rút lui. Nói trong người không khỏe, không bằng nói là xấu hổ không dám gặp người.

“Thì ra là vậy.” Diệp Li không hứng thú với việc Liễu Thừa tướng bị thế nào, nên chỉ cười gật đầu: “Vậy chúc Liễu Thừa tướng sớm bình phục. Phu thê chúng ta còn muốn đi dùng bữa, không làm phiền Quý phi và công chúa nữa. Trường Nhạc... lễ vật ngươi muốn, ta đã chuẩn bị xong, về sẽ sai người mang qua cho ngươi?” Liễu Quý phi này ngay cả cách xưng hô cũng muốn làm ra vẻ, nàng ta nghĩ gọi nàng là Diệp tiểu thư thì nàng sẽ không phải là Định Vương phi sao? Công chúa Trường Nhạc mỉm cười: “Cám ơn Vương phi.”

“Nếu hai vị cũng chưa dùng bữa, không bằng cùng vào đi.” Liễu Quý phi bước lên một bước, bình tĩnh nhìn Mặc Tu Nghiêu nói.

Mặc Tu Nghiêu làm như không thấy. Công chúa Trường Nhạc hơi nhíu mày. Nơi này tuy không có người ngoài, nhưng rốt cuộc vẫn là bên ngoài, vị ái phi của phụ hoàng này không khỏi quá không chú ý. “Liễu Quý phi, Định Vương thúc và Vương phi dùng bữa, chúng ta là người ngoài tham gia làm gì? Nếu ngươi muốn ăn, chúng ta đi quán khác vậy.”

Lúc này, công chúa Trường Nhạc cuối cùng cũng hiểu tại sao Liễu Quý phi luôn tạo không khí căng thẳng lại kéo nàng ra ngoài dùng bữa. Còn nói đồ ăn trong quán trọ không hợp khẩu vị nàng, suốt đường đi cũng chẳng thấy nàng ta quan tâm đồ ăn. Nếu không phải nàng không muốn ở quán trọ buồn chán, ai thèm đi ăn với nàng ta? Đối với loại người tự cho mình là thánh khiết không thể xâm phạm này, nàng không có hứng thú. Lại còn kéo nàng đến vô tình gặp Định Vương thúc và Định Vương phi. Nếu không phải đang ở bên ngoài mà là trong cung, công chúa Trường Nhạc đã sớm không khách khí trách nàng không biết điều rồi! Từ trước đã nghe nói Liễu Quý phi ái mộ Định Vương thúc, không ngờ nàng ta lại mặt dày đến mức quấy rầy phu thê người ta dùng bữa.

Liễu Quý phi không thèm nghe lời khuyên của công chúa Trường Nhạc, ngược lại bình tĩnh nhìn Mặc Tu Nghiêu: “Chúng ta coi như là quen biết cũ, chẳng lẽ ngay cả mời một bữa cơm cũng không được?”

Mặc Tu Nghiêu hơi nhíu mày. Đúng lúc Liễu Quý phi tưởng hắn sắp nhượng bộ mà nở nụ cười, thì hắn ngẩng đầu lên nhíu mày nói: “Bản vương không quen ngươi.” Nụ cười trên mặt Liễu Quý phi chưa kịp nở đã đóng băng. Nghiêm túc mà nói, Mặc Tu Nghiêu và Liễu Quý phi thật không quen biết. Thời trẻ, hắn đã có hôn ước nên không để ý đến cô gái khác. Dù không có hôn ước, hắn cũng không thể thích một nữ tử mà phụ thân và huynh trưởng không giao hảo. Sau khi Tô Túy Điệp rời đi, hắn bị thương đóng cửa không ra, còn Liễu Quý phi đã sớm vào cung. Sau khi thành hôn với Diệp Li, trong mắt hắn càng không để ý đến bất kỳ nữ nhân nào, nên hắn không quen Liễu Quý phi.

Rõ ràng, câu “không quen” này đã làm tổn thương Liễu Quý phi. Dung nhan mỹ lệ của nàng trong nháy mắt tái nhợt, nàng cắn răng nói: “Ta... chẳng lẽ cứ như vậy không thể vào mắt ngươi?”

Diệp Li cau mày, kéo Mặc Tu Nghiêu nói: “Ta đói rồi, chúng ta vào dùng bữa trước đi. Quý phi và công chúa Trường Nhạc cùng đi chứ?” Cũng không phải Diệp Li mềm lòng mời họ, mà chỗ họ đứng tuy không có người nhưng vẫn là nơi công cộng. Liễu Quý phi không quan tâm danh tiếng, nhưng nàng không thích nghe chuyện xấu về chồng mình với phụ nữ khác. Mặc Tu Nghiêu gật đầu, kéo Diệp Li quay người vào phòng riêng đã đặt trước không xa. Khi đi ngang qua Liễu Quý phi, chỉ nghe nàng cắn răng nói nhỏ: “Không cần ngươi giả vờ làm người tốt!” Diệp Li dừng bước, quay đầu lại nhìn nàng với nụ cười nửa miệng: “Vậy ngươi đến hay không?” Dung nhan tái nhợt của Liễu Quý phi lập tức đỏ bừng, cắn răng cuối cùng vẫn bước theo.

Mặc Tu Nghiêu vốn không có khái niệm khoản đãi khách. Điều này cũng không trách được hắn, từ nhỏ đến lớn, dù đi đâu cũng có người khác nhiệt tình tiếp đãi hắn, người khiến hắn phải tiếp đãi đếm trên đầu ngón tay cũng không hết. Vì vậy, khi Liễu Quý phi và công chúa Trường Nhạc chậm vài bước bước vào, Mặc Tu Nghiêu đã gọi món và sai tiểu nhị đi chuẩn bị. Không ngoài dự đoán, toàn là những món hắn và Diệp Li thích ăn. Diệp Li vì quen biết Hoa Thiên Hương nên có chút hiểu sở thích của công chúa Trường Nhạc, nên gọi thêm vài món nàng thích.

Vì vậy, khi một bàn thức ăn được dọn lên, sắc mặt Liễu Quý phi càng thêm khó coi. Diệp Li nhìn Liễu Quý phi đối diện mặt mày âm trầm, chỉ gắp vài miếng rau, không khỏi nghi ngờ. Dù không gọi hoàn toàn theo ý nàng, đồ ăn của tửu lâu này cũng không đến nỗi khó ăn thế chứ? Diệp Li đang nghi ngờ, Mặc Tu Nghiêu đã gắp một ít món nàng thích vào bát, nhẹ giọng nói: “Đầu bếp tửu lâu này tay nghề cũng khá. Nếm thử xem...”

Diệp Li cúi đầu nếm thử, quả nhiên không tệ. Dù vẫn kém đầu bếp chuyên nghiệp của Định Vương phủ và Ngưng Hương các, nhưng tuyệt đối tốt hơn tay nghề của Diệp Ly nhiều. Diệp Li không phải người kén ăn, ngay cả đồ tự nấu cũng ăn ngon, huống chi là tay nghề như vậy. Nàng cũng gắp cho Mặc Tu Nghiêu một miếng thịt gà xào ngon miệng, cười nói: “Nếm thử món này, ăn rất ngon.” Thần sắc Mặc Tu Nghiêu lập tức càng thêm ôn hòa, dù nhìn miếng thịt gà hơi nhíu mày, vẫn cúi đầu ăn hết. Nhìn Mặc Tu Nghiêu dùng bữa chân thành, Diệp Li cười khẽ, thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho hắn. Vì mười năm trước Mặc Tu Nghiêu bị thương, đồ ăn vô cùng thanh đạm, nên hắn không thích đồ mặn. Nhưng Diệp Li cho rằng dù ăn nhiều chay là cần thiết, vẫn phải kết hợp mặn ngọt. Vì vậy, thỉnh thoảng nàng lại gắp một ít thịt cho Mặc Tu Nghiêu. May mắn là dù Mặc Tu Nghiêu không thích những món đó, nhưng chỉ cần Diệp Li gắp, hắn luôn ăn hết không nói lời nào. Mấy năm qua, âm thầm hình thành thói quen khi hai người ăn cơm, Diệp Li sẽ gắp đồ ăn cho hắn. Vì vậy, có lần Diệp Li vừa ăn vừa suy nghĩ, quên gắp đồ cho hắn, khi phát hiện thì Mặc Tu Nghiêu đã ăn hơn nửa bát cơm trắng, khiến nàng vừa buồn cười vừa bực mình vì sự trẻ con của ai đó.

“Định Vương thúc và Vương phi tình cảm thật tốt.” Công chúa Trường Nhạc nhìn hai người, đầy ngưỡng mộ nói. Dù đã thấy nhiều cặp phu thê, trong đó không thiếu những người ân ái, nhưng công chúa Trường Nhạc vẫn cảm thấy cảnh tượng trước mắt khiến người ta ghen tị. Trong cung, phụ hoàng ăn một món cũng phải sai người thử độc không biết bao nhiêu lần, hơn nữa phải là thái giám cung nữ đặc biệt nếm thử mới dám ăn. Trong tình huống đó, phi tần hay con gái nào dám gắp đồ cho phụ hoàng? Ít nhất trong ký ức của Trường Nhạc, cho đến nay mẫu hậu và phụ hoàng đều ăn riêng.

Diệp Li liếc nàng một cái, giả vờ tức giận: “Con bé này biết gì về tình cảm? Định Vương thúc của ngươi rất khó chiều đấy.”

“Diệp tiểu thư, ngươi biết rõ Vương gia không thích ăn những thứ đó, tại sao còn cố ý gắp cho hắn?” Liễu Quý phi vẫn mặt âm trầm, đột nhiên lên tiếng. Trong lúc mọi người chăm chú, nàng gắp một ít măng non xào chay vào bát Mặc Tu Nghiêu, cười nhạt nói: “Ta nhớ Vương gia thích ăn măng non nhất.” Trong phòng lập tức yên tĩnh, không khí trở nên ngột ngạt. Mặc Tu Nghiêu vừa buông đũa định uống súp gà hầm nấm do Diệp Li múc, bỗng thấy Liễu Quý phi gắp đồ vào bát mình, sắc mặt lập tức tối sầm, không uống nửa chén súp nữa mà ném thẳng về phía Liễu Quý phi.

Liễu Quý phi không phải cô gái yếu đuối, thấy chén súp bay tới lập tức nghiêng người tránh. Đáng tiếc bàn vốn không lớn, khoảng cách hai người không xa, nên dù tránh kịp vẫn bị súp gà đổ lên vai. Chén sứ trắng tinh xảo đập vào tường sau lưng Liễu Quý phi, vỡ tan.

“Định Vương, ngươi!” Liễu Quý phi không ngờ Mặc Tu Nghiêu lại đối xử thô bạo với mình như vậy, trong lúc nhất thời mặt trắng bệch, không nói nên lời.

Nhìn sắc mặt khó coi của Liễu Quý phi, Diệp Li không chút đồng cảm. Nếu không muốn mất lịch sự, Diệp Li thực sự muốn mắng: “Ngươi có biết xấu hổ không?”

Việc gắp đồ ăn cho người khác, đừng nói thời đại này, ngay cả kiếp trước nàng cũng chỉ làm với người rất thân thiết hoặc có quan hệ tốt. Không biết Liễu Quý phi đang nghĩ gì.

“Cút ra!” Mặc Tu Nghiêu nhìn chằm chằm Liễu Quý phi, lạnh lùng nói.

“Ngươi...” Liễu Quý phi không chịu nổi, cắn môi nhìn Mặc Tu Nghiêu.

Mặc Tu Nghiêu không động tâm, lần này lời còn ngắn gọn hơn: “Cút!”

Cuối cùng, là nữ nhân bị Mặc Tu Nghiêu đối xử tàn nhẫn như vậy, Liễu Quý phi đành đứng dậy chạy khỏi phòng. Mặc Tu Nghiêu ghê tởm nhìn măng non trong bát, đẩy bát sang một bên. Diệp Li lặng lẽ đưa chén súp gà chưa uống của mình cho hắn, nhẹ giọng nói: “Uống thêm chút.” Mặc Tu Nghiêu mới lại bưng súp gà lên, uống từ từ hai ngụm, lông mày nhíu chặt dần giãn ra.

Diệp Li lại lấy một cái bát sạch chưa dùng, múc cơm cho hắn rồi mới cầm đũa tiếp tục ăn.

Công chúa Trường Nhạc cười híp mắt nhìn hai người: “Đương nhiên ta biết Định Vương thúc và Vương phi tình cảm tốt. Bởi vì Định Vương phi gắp đồ, dù Định Vương thúc không thích cũng ăn hết. Nhưng người khác, dù đưa món Định Vương thúc thích, Định Vương thúc cũng ném chén. Vương phi, ngài thấy ta nói có đúng không?”

“Đồ quỷ nhỏ!” Diệp Li mím môi cười.

Bình Luận

0 Thảo luận