Sáng / Tối
Nhìn tên thái giám chật vật chạy thoát, sắc mặt Mộc Dương càng thêm khó coi. Phụ thân chết oan, Dao Cơ mất tích, Mặc Cảnh Lê nghi kỵ, từng việc chồng chất như núi lớn đè lên đầu. Trước mắt đầy thi thể ngự tiền thị vệ, khuôn mặt hắn càng tái nhợt.
Triệu Liêm, tướng quân cánh tây, vốn có vài phần giao tình với lão Mộc Dương Hầu, nghe tin liền vội vã chạy tới. Đáng tiếc khi đến nơi thì mọi chuyện đã không thể cứu vãn. Hắn tuy có tình cũ với lão Hầu gia, song không đến mức vì chút giao tình ấy mà đánh cược cả tính mạng. Hắn chỉ sai người giam lỏng Mộc Dương trong quân, đồng thời tự tay viết sổ con, sai kỵ mã nhanh nhất đưa về cho Mặc Cảnh Lê.
Chỉ tiếc, sổ con vừa ra khỏi doanh hai mươi dặm đã hoá thành tro bụi.
Trong trướng Mộc Dương, Triệu Liêm cùng Lôi Đằng Phong ngồi nhìn hắn ôm Mộc Liệt đã ngủ thiếp đi, ai nấy đều thở dài. Thành thật mà nói, dù là Triệu Liêm hay Lôi Đằng Phong đều không tin phủ Mộc Dương Hầu đầu nhập Định Vương phủ. Không phải họ không muốn tin, mà căn bản không thể tin. Lôi Đằng Phong cảm thấy chuyện này có chỗ quái dị, nhưng lão Mộc Dương Hầu đã “chết”, chỉ e Mộc Dương…
Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn Triệu Liêm. Triệu Liêm cũng bất đắc dĩ thở dài. Hắn đã là lão tướng Đại Sở, tuy chưa từng lập công trạng kinh thiên động địa, song kiến thức rộng rãi. Việc Mặc Cảnh Lê quyết định Bắc chinh vốn đã khiến lòng người nghi ngại, nay chiến sự mới bắt đầu, Hoàng thượng lại chém trọng thần dưới trướng, khiến quân tâm dao động. Những tướng sĩ từng có quan hệ với phủ Mộc Dương Hầu đều âm thầm bất bình. Nếu Mộc Dương thật sự có dị tâm như lời Hoàng thượng, chỉ sợ quân doanh lập tức đại loạn.
Vì ổn định quân tâm, Triệu Liêm quyết thật nhanh, tạm giam Mộc Dương. Thế nhưng trong doanh lại có hơn nửa tướng lãnh từng là thuộc hạ cũ của phủ Mộc Dương Hầu hoặc có giao tình sâu đậm. Đừng nói là Hoàng thượng, ngay cả chính Triệu Liêm đôi khi cũng âm thầm lo lắng: phủ Mộc Dương Hầu thật sự không có dị tâm sao?
“Mộc Dương Hầu…” Triệu Liêm suy nghĩ một chút, vẫn quyết định khuyên nhủ trước. Đại quân Lữ Cận Hiền ngày một gần, quân doanh tuyệt đối không thể loạn.
Mộc Dương cười khổ nhàn nhạt: “Triệu tướng quân khách khí. Hiện tại tại hạ còn là Mộc Dương Hầu gì nữa?”
Triệu Liêm thở dài: “Trong đó ắt có hiểu lầm. Lão phu đã tự tay viết sổ con tấu lên Hoàng thượng, tướng quân hãy tạm an tâm.”
“Cho dù có hiểu lầm, Mặc Cảnh Lê cũng không nên giết cha ta!” Mộc Dương lạnh lùng nói, trong mắt lóe lên hận ý kinh người.
Triệu Liêm giật mình, biết từ nay phủ Mộc Dương Hầu cùng Hoàng thượng đã ly tâm.
“Mẫu thân…” Mộc Liệt trong giấc mơ nức nở một tiếng nhỏ. Mộc Dương càng đau xót, ôm con đứng dậy định ra ngoài.
“Mộc Dương, ngươi đi đâu?” Triệu Liêm vội hỏi.
Mộc Dương quay đầu, trầm giọng: “Ta đi cứu Dao Cơ.”
Trong tình thế này, Triệu Liêm sao dám thả hắn mang binh rời đi: “Hiện tại ngươi biết Dao phu nhân ở đâu? Chúng ta nên phái người dò la trước đã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=391]
Huống chi… ngươi đi lần này…”
Nếu Mộc Dương thật sự rời đi, dù chưa phản cũng thành phản.
Mộc Dương cười lạnh: “Đã đến nước này, ta còn quan tâm những thứ ấy sao?”
Triệu Liêm cắn răng: “Được, ngươi đi ta không ngăn. Nhưng binh mã không thể mang theo.”
Mộc Dương cười khẩy. Một mình hắn muốn ra khỏi doanh đã khó, huống chi cứu người.
Lôi Đằng Phong nhíu mày: “Mộc Dương Hầu, bình tĩnh chớ vội. Các vị không thấy chuyện này quá mức quỷ dị sao? Sở Hoàng không phải kẻ ngu, nếu thật muốn giết Mộc Dương Hầu, sao lại để tin tức truyền ra nhanh như vậy, còn chỉ phái mười thị vệ truyền chỉ? Chẳng lẽ hắn không sợ Mộc Dương Hầu kháng chỉ tạo phản ngay tại đây?”
Mộc Dương nhìn Lôi Đằng Phong, lãnh đạm: “Ý thế tử Trấn Nam Vương là cha ta chưa chết? Người truyền chỉ kia là giả mạo?”
Lôi Đằng Phong á khẩu. Bọn họ đều quen thuộc người bên cạnh Mặc Cảnh Lê. Nếu nói dịch dung… sao lại không chút sơ hở, ngay cả những ngự tiền thị vệ đã chết cũng từng gặp khi bái kiến Hoàng thượng?
Hồi lâu, Lôi Đằng Phong thở dài: “Nếu Mộc huynh tin lời tại hạ… hãy đợi vài ngày. Để chúng ta xác nhận tin tức từ đại doanh chính. Đến lúc đó nếu quả thật… tại hạ tự mình hộ tống huynh rời đi, Sở Hoàng trách tội, tại hạ một mình gánh, cũng khỏi làm Triệu tướng quân khó xử.”
Triệu Liêm nghe vậy đương nhiên đồng ý: “Lôi thế tử nói phải. Nếu đến lúc ấy quả thật như thế… lão phu cũng không ngăn cản ngươi!”
Mộc Dương trầm mặc một lát, cuối cùng gật đầu: “Được, ta đợi một ngày!”
Trong đại doanh chính Sở quân, Mặc Cảnh Lê thần sắc u ám nhìn thái giám đang quỳ dưới đất run lẩy bẩy: “Ngươi nói lại lần nữa?”
Thái giám mặt trắng bệch, khóc không thành tiếng: “Hoàng thượng tha mạng… Nô tài vô năng… Mộc Dương Hầu không chịu tiếp chỉ, còn nói… phủ Mộc Dương Hầu trung thành tận tâm với Đại Sở, Hoàng thượng ngu ngốc, uổng hại trung lương… Giết sạch thị vệ Hoàng thượng phái đi. May nhờ tướng quân cánh tây kịp thời đến cứu nô tài một mạng…”
Mặc Cảnh Lê quan sát hắn hồi lâu. Thái giám vốn áo quần chỉnh tề nay dính đầy máu và tro bụi, thần sắc hoảng sợ, còn mang vết thương nhẹ, hiển nhiên không phải giả.
“Tốt… hay cho Mộc Dương! Hay cho Mộc Dương Hầu! Dẫn Mộc Kính Minh tới đây!”
Mộc Kính Minh chính là tên lão Mộc Dương Hầu. Lão từng được phong Hầu từ thuở trẻ, ít người nhớ tên thật. Chẳng bao lâu, lão bị thị vệ áp giải vào trướng. Chỉ hai ngày bị giam, người từng tinh thần phấn chấn nay đã già nua đi rất nhiều, tóc bạc rối bù, mắt mất thần thái, cả người lộ vẻ tiều tụy.
“Mộc Kính Minh, ngươi còn gì để nói?” Mặc Cảnh Lê nghiêm giọng.
Lão giật mình, nhìn thái giám chật vật quỳ bên cạnh, trong lòng đã lờ mờ hiểu ra.
“Lão thần oan uổng, xin Hoàng thượng minh xét.”
Mặc Cảnh Lê cười lạnh: “Minh xét? Ngươi nói Mộc Dương không phản? Vậy hắn dám giết thị vệ truyền chỉ của trẫm, dám mắng trẫm ngu ngốc, đây là trung thành tận tâm mà ngươi nói?”
“Hoàng thượng… nhất định có hiểu lầm! Tiểu nhi tuyệt không dám vô lễ như vậy!” Lão lo lắng nói.
Thái giám quỳ bên cạnh the thé: “Mộc lão Hầu gia, ý ngươi là nô tài lừa gạt Hoàng thượng? Vu oan Mộc Dương Hầu? Hoàng thượng, nô tài oan uổng! Cầu Hoàng thượng phái thân tín đi tra lại! Mộc Dương Hầu tàn sát thị vệ, mấy ngàn tướng sĩ tận mắt chứng kiến, nô tài không tin hắn bịt được miệng tất cả! Huống chi tướng quân cánh tây đến sau, còn có thế tử Trấn Nam Vương ở đó từ đầu đến cuối, xin Hoàng thượng minh xét!”
Mặc Cảnh Lê vốn đã nghi ngờ phủ Mộc Dương Hầu, nay càng tin thêm mấy phần.
Hắn cười lạnh: “Trẫm đương nhiên sẽ tra! Cao Minh! Mang thánh chỉ của trẫm đi một chuyến. Bảo Triệu Liêm mang Mộc Dương đến gặp trẫm. Nếu kháng chỉ, giết không tha!”
Cao Minh ra khỏi hàng: “Mạt tướng tuân lệnh! Nhất định mang Mộc Dương về thỉnh tội!”
Mặc Cảnh Lê hừ lạnh, lại nói: “Trẫm cho ngươi thêm năm vạn tinh binh, hiệp trợ tướng quân cánh tây phòng ngự Lữ Cận Hiền!”
“Đa tạ Hoàng thượng!”
Cao Minh hiểu rõ, năm vạn tinh binh này không phải để đánh Lữ Cận Hiền, mà để phòng Mộc Dương bất thường thì cùng Triệu Liêm liên thủ trấn áp.
Lão Mộc Dương Hầu nhìn thân hình cao lớn đầy chính khí của Cao Minh, lòng dâng tuyệt vọng. Cao Minh và Mộc gia xưa nay bất hoà, thiên hạ đều biết. Mặc Cảnh Lê cố ý chọn hắn, chính là tuyệt đường sống của phủ Mộc Dương Hầu.
Lão chán nản ngã xuống đất. Mặc Cảnh Lê không thèm nhìn, phất tay áo bỏ đi.
Thái giám vội đứng dậy, sai người tiếp tục áp giải lão vào thiên lao. Lão trừng hắn muốn nứt mắt, nhạy cảm nhận ra có gì đó không đúng, nhưng giờ bị giam, muốn tra chân tướng cũng vô lực.
Thái giám thấy bốn bề vắng lặng, tiến sát lại, cười khẽ: “Lão Hầu gia, đừng trách ta. Ai bảo ngài đắc tội người không nên đắc tội?”
“Quả nhiên là ngươi!” Lão quát lớn.
“Còn đứng đó làm gì? Mau áp giải lão xuống, canh chừng cẩn thận! Nếu để Định Vương phủ cứu người, chúng ta cũng đừng hòng sống!” Thái giám phất tay.
Lão Mộc Dương Hầu không còn sức phản kháng, bị kéo đi.
Một ngày sau, tin tức truyền đến khiến mọi người dở khóc dở cười.
“Khởi bẩm Đại tướng quân, Hoàng thượng sai tướng quân Cao Minh dẫn năm vạn tinh binh đến tương trợ.”
Trong trướng lập tức trầm trọng, thuộc hạ phủ Mộc Dương Hầu sắc mặt khó coi.
Mộc Dương cười lạnh, giọng trào phúng: “Năm vạn tinh binh đến tương trợ Triệu tướng quân?”
Ai cũng hiểu, năm vạn người có thể chống được gì? Hiện doanh có hơn bốn mươi vạn binh, trong tay Mộc Dương mười vạn, Lôi Đằng Phong hơn mười vạn, tổng lực gấp đôi Lữ Cận Hiền. Giờ đưa năm vạn đến, rõ ràng là để phòng bị Mộc Dương.
Triệu Liêm thở dài: “Cao tướng quân đến đâu rồi?”
“Cách đại doanh ba mươi dặm. Ngoài ra… Cao tướng quân truyền lệnh: Mộc Dương Hầu mưu đồ tạo phản, thỉnh tướng quân lập tức bắt giữ, chờ hắn đến sẽ áp giải về đại doanh giao Hoàng thượng xử trí.”
Lời vừa dứt, thuộc hạ phủ Mộc Dương Hầu lập tức đứng dậy, ánh mắt bất thiện.
Đúng lúc Triệu Liêm khó xử, ngoài doanh đột nhiên vang tiếng trống trận. Triệu Liêm giật mình, lập tức quyết đoán: “Mặc gia quân khiêu chiến! Chư tướng theo bản tướng quân ra nghênh địch!”
Nói xong, không để ý Mộc Dương, trực tiếp rời trướng. Lôi Đằng Phong đứng dậy, thở dài nhìn Mộc Dương rồi cũng đi theo.
Trong trướng chỉ còn thuộc hạ phủ Mộc Dương Hầu thấp giọng: “Hầu gia, chúng ta…”
Mộc Dương nhắm mắt, kiên quyết: “Nguyện ở lại cùng Triệu tướng quân nghênh chiến, nguyện theo ta, các ngươi tự chọn!”
Có vài người lặng lẽ rời đi theo Triệu Liêm. Còn lại đều chọn theo Mộc Dương. Tuy lựa chọn khác nhau, nhưng không ai khinh thường ai. Theo Mộc Dương không dễ dàng, phủ Mộc Dương Hầu không có thế lực như Định Vương phủ, không phải mang quân đi là có thể xưng vương. Song những kẻ ở lại đều là tâm phúc hoặc mang ơn cứu mạng của phủ Mộc Dương Hầu.
Mộc Dương nhìn mọi người, trầm giọng: “Mộc Dương đa tạ chư vị. Về chuẩn bị binh mã, chúng ta lập tức rời đi.”
Thế là ngoài doanh, hai đạo binh mã ra khỏi trại nhưng đi hai hướng khác nhau. Mộc Dương từng dẫn mười vạn, cuối cùng chỉ có ba bốn vạn người theo hắn.
Nhìn Mộc Dương dẫn quân rời đi, Triệu Liêm khẽ thở dài, trong mắt mang chút tiếc nuối. Đường tương lai của Mộc Dương chỉ sợ không dài. Nếu có thời gian, hắn ắt trở thành danh tướng không kém phụ thân. Nhưng nay chỉ có ba bốn vạn người, không lương thảo, không hậu viện, tương lai đã định.
Lôi Đằng Phong bên cạnh nhàn nhạt hỏi: “Triệu tướng quân thả hắn đi thế này, không hối hận?”
Triệu Liêm thở dài: “Lão phu đã tận lực. Vẫn hơn là đại quân đột nhiên làm phản.”
Lôi Đằng Phong gật nhẹ. Thả Mộc Dương mang ba bốn vạn đi không ảnh hưởng lớn, nhưng nếu thật sự bắt hoặc giết hắn, chỉ sợ các tướng từng thân với phủ Mộc Dương Hầu sẽ đồng lòng, đến lúc ấy tổn thất đâu chỉ ba bốn vạn.
“Nhưng làm sao khai báo với Sở Hoàng?”
Triệu Liêm cười khổ: “Lão phu đã cố hết sức. Huống chi… nói không chừng lúc nào đã chết trận sa trường, nghĩ nhiều làm gì? Thành thật mà nói, đối phó Lữ Cận Hiền, lão phu thật không nắm chắc thắng.”
Chứng kiến chuyện phủ Mộc Dương Hầu, lòng ông đã lạnh một phần.
“Tướng quân đại nghĩa.” Lôi Đằng Phong chân thành khen.
Lại nói Mộc Dương rời doanh chưa được hai canh giờ đã gặp đại quân Cao Minh. Vốn không thể gặp nhanh vậy, nhưng Cao Minh sắp đến doanh thì nhận tin Mộc Dương mang quân bỏ trốn, lập tức dẫn binh đuổi theo, đồng thời viết sổ con tố cáo cả Mộc Dương lẫn Triệu Liêm. Cao Minh nhiều năm làm trâu làm ngựa cho Mặc Cảnh Lê, bị các gia tộc tướng môn chèn ép, nay có cơ hội sao bỏ lỡ?
Hai quân gặp nhau, chưa nói được hai câu, Cao Minh đã hạ lệnh xông lên giết.
Loạn quân tử thương vô số.
Đang lúc Cao Minh đắc ý, đột nhiên từ đâu xuất hiện đại quân áo đen, vây kín hai bên đang chém giết.
Cao Minh nhìn cờ đen tung bay trong gió, suýt ngã khỏi ngựa, kinh hãi hét lên: “Mặc gia quân… Hắc Vân kỵ!”
Sắc mặt Mộc Dương cũng trầm xuống, mơ hồ cảm thấy không ổn.
Hắc Vân kỵ xông tới, chiến lực không phải Sở quân bình thường có thể chống nổi, chỉ một thoáng đã đánh tan đội hình Sở quân.
Nam tử áo đen dẫn đầu trầm giọng, dùng nội lực truyền khắp bốn phía: “Nguyện quy thuận Định Vương phủ, lập tức dừng tay!”
Binh sĩ vốn đang tự giết lẫn nhau, đầu óc choáng váng, đột nhiên bị Hắc Vân kỵ tập kích càng hoảng loạn. Họ vốn không ác cảm với Mặc gia quân, thậm chí còn mơ hồ bất mãn với cuộc chiến này. Nay có người dẫn dắt, rất nhanh đã có kẻ buông vũ khí rời chiến trường. Thấy Mặc gia quân quả nhiên giữ lời, chỉ cần buông binh khí liền không động thủ, thậm chí còn bảo vệ họ khỏi đao kiếm trong loạn quân, càng lúc càng nhiều người theo.
Trước sau chưa đầy hai khắc, chiến trường đã yên tĩnh trở lại. Người chọn đầu hàng Định Vương phủ vượt vạn người, bất kể thuộc Mộc Dương hay Cao Minh.
Mộc Dương được vài thị vệ che chở vẫn chống cự, còn Cao Minh đã rơi vào tay Mặc gia quân.
Tướng lãnh áo đen mang Cao Minh tiến lên, trầm giọng: “Lui ra!”
Hắc Vân kỵ lập tức dừng tay, cung kính tránh đường.
Mộc Dương nhìn nam tử áo đen hồi lâu, cau mày: “Ngươi là… Tần Phong?”
Hắn ít khi gặp Tần Phong, nhưng vẫn nhớ rõ nam tử trầm mặc luôn theo Định Vương phi, chính là thống lĩnh Kỳ Lân thần bí nhất Định Vương phủ.
Tần Phong gật nhẹ, tiện tay ném Cao Minh xuống đất trước mặt Mộc Dương.
Cao Minh lảo đảo đứng lên, sợ hãi nhìn Tần Phong. Hắn cảm thấy mình thật xui xẻo, bị Mộc Dương đè ép cả đời, hôm nay khó khăn lắm Mộc Dương gặp nạn, chính Hoàng thượng phái hắn đi bắt, vậy mà vẫn cùng rơi vào tay Mặc gia quân. Lúc này, hắn thực sự coi Mộc Dương là khắc tinh.
“Ngươi… nghịch tặc Định Vương phủ! Bản tướng quân là tướng quân Đại Sở!” Cao Minh ngoài mạnh trong yếu quát.
Thủ hạ bên cạnh Tần Phong khóe miệng giật giật, không nhịn được cúi đầu ho khẽ: “Tần thống lĩnh, tên này có bệnh à?”
Tần Phong nhướng mày cười: “Tướng quân Đại Sở thì sao? Hiện hai quân đối địch, chẳng lẽ ta giết càng nhiều tướng quân Đại Sở thì chiến công càng lớn?”
Cao Minh lập tức mặt trắng bệch, lắp bắp không dám nói nữa.
Mộc Dương nhìn chằm chằm Tần Phong: “Thủ đoạn của Định Vương phi? Xem ra Vương phi đã sớm tính toán ta và Cao tướng quân sẽ gặp nhau tại đây? Kính xin Vương phi hiện thân, tại hạ muốn gặp mặt.”
Tần Phong thản nhiên: “Vương phi hiện không ở đây, e là không thể toại nguyện.”
Mộc Dương nhíu mày: “Phải chăng phu nhân ta đã bị Tần thống lĩnh mang đi? Nàng chỉ là nữ tử vô tội, Tần thống lĩnh thân là danh tướng, hẳn không làm khó một nữ nhân yếu đuối.”
“Cái gì cũng không biết?” Thần sắc Tần Phong có chút kỳ quái.
Mộc Dương gật đầu: “Đúng vậy. Tại hạ thua trong tay Tần thống lĩnh, chết cũng không tiếc. Nhưng chuyện của ta không liên quan đến nàng, xin Tần thống lĩnh giơ cao đánh khẽ, thả nàng đi.”
Tần Phong lắc đầu nhìn hắn: “Thật đáng tiếc.”
Kỳ thực Mộc Dương không phải kẻ đáng ghét. Nếu phủ Mộc Dương Hầu không từng đắc tội Định Vương, hắn đã không đến nông nỗi này. Đến giờ còn cầu tình cho Dao Cơ, cũng coi như có tình có nghĩa. Chỉ tiếc… mỗi người vì chủ, lập trường khác biệt, Mộc Dương không thể không chết.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận