Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 351: Bí thuật đọc môn thất bại

Ngày cập nhật : 2026-04-06 16:22:47

Chẳng ai còn bận tâm xem Mặc Cảnh Lê đối xử với Liễu Quý Phi ra sao. Có lẽ Mặc Khiếu Vân và công chúa Trân Ninh vẫn quan tâm đôi chút, nhưng họ cũng chẳng làm gì được cho người phụ nữ từng được họ gọi là mẫu phi ấy. Những việc làm của Liễu Quý Phi, dù xét từ góc độ nào, cũng đều vượt quá giới hạn của nền giáo dục mà họ nhận được từ nhỏ. Hơn nữa, để giữ cuộc sống yên ổn vốn dĩ không dễ có được, họ cũng sẽ chẳng làm bất cứ điều gì cho người phụ nữ này. Mãi nhiều ngày sau, khi Mặc Cảnh Lê rời Li thành trở về Giang Nam, có người mới phát hiện một thi thể đầy thương tích đã chết từ lâu ở ngoại ô Li thành. Cuối cùng, Mặc Khiếu Vân và công chúa Trân Ninh an táng ngay tại chỗ ngoài thành, nhưng không dựng bia mộ. Diệp Li nghe thuộc hạ báo cáo xong, cũng chỉ cười nhạt, không để tâm nữa.

Cùng ngày Liễu Quý Phi bị Mặc Cảnh Lê mang đi, Lôi Chấn Đình cũng tự mình đến cửa cáo biệt Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu, trở về nơi đóng quân của mình. Lôi Chấn Đình đã đi, sứ giả của Tây Lăng hoàng đế ở lại cũng vô ích, hôm sau cũng cáo từ trở về Tây Lăng. Khắp Li thành, giờ chỉ còn công chúa An Khê, Mặc Cảnh Lê và Nhậm Kỳ Ninh chưa rời đi. Công chúa An Khê đang mang thai, lần này tự mình đến Li thành vốn đã khó khăn, hơn nữa biên giới Đại Sở và Tây Lăng đang tranh chấp, vị trí Nam Chiếu khá hẻo lánh nên không có việc lớn, công chúa An Khê cũng không vội. Còn Nhậm Kỳ Ninh và Mặc Cảnh Lê, không việc gì lại chạy đến Đông Phương phủ chăm chỉ hơn cả Định Vương phủ, ý đồ của hắn đã rõ như ban ngày.

Từ phủ

Liên tục bận rộn mấy tháng, công tử Thanh Trần giao hết chính sự cho Mặc Tu Nghiêu, tranh thủ lúc nhàn rỗi hiếm hoi, đang ở nhà nghỉ ngơi đọc sách. Dù công tử Thanh Trần tài trí hơn người, nhưng hơn một năm nay Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li bận bịu chinh chiến bên ngoài, sau đó Diệp Li lại có thai, hơn nửa chính sự của Định Vương phủ đều đè lên vai công tử Thanh Trần. Nói không mệt là giả, bản thân công tử Thanh Trần vốn không phải người ham mê quyền thế. Mấy ngày nay tiễn hơn nửa số khách quý, hiếm hoi được rảnh rỗi, Từ Thanh Trần liền không do dự giao công việc cho Mặc Tu Nghiêu, ở nhà nhàn nhã đọc sách, thỉnh thoảng gảy khúc Phượng Hoàng cầm vừa mới tới tay.

Mặc Tu Nghiêu cũng biết một hai năm nay Từ Thanh Trần vô cùng vất vả, lại nghĩ tương lai có lẽ còn phải nhờ cậy công tử Thanh Trần nhiều hơn, tất nhiên không thể thực sự đắc tội. Dù không muốn, hắn cũng đành tiếp nhận toàn bộ chính sự, để công tử Thanh Trần thư thả nghỉ ngơi.

Dưới ngón tay, Phượng Hoàng cầm bằng ngọc bạch phát ra âm thanh kỳ ảo, khiến khuê viện vốn yên tĩnh càng thêm u tĩnh. Thậm chí mọi người trong phủ nghe thấy tiếng đàn cũng cảm thấy toàn thân thoải mái, tựa hồ ưu phiền trong lòng nhất thời tiêu tan.

“Tiếng đàn của công tử Thanh Trần thực sự êm tai.”

Một góc khác trong viện, Tần Tranh đang chiêu đãi Mộ Dung Đình và Hoa Thiên Hương uống trà. Nghe tiếng đàn vọng lại, Mộ Dung Đình không khỏi thở dài.

Dù Mộ Dung Đình không giỏi đánh đàn, nhưng Tần Tranh và Hoa Thiên Hương đều có trình độ thâm hậu. Hoa Thiên Hương cười nói: “Nghe công tử Thanh Trần đánh đàn xong, e rằng sau này ta chẳng dám bêu xấu trước mặt người khác nữa.”

Dù các nàng khá tự tin về tài đánh đàn của mình, nhưng chỉ khi nghe được tiếng đàn chân chính của công tử Thanh Trần, họ mới cảm nhận được sự khác biệt và khoảng cách. Tần Tranh gật đầu cười: “Phượng tam công tử có danh hiệu ‘Đàn Tuyệt’, ta cũng từng nghe hắn đàn, chỉ sợ vẫn kém đại ca một chút.”

Hoa Thiên Hương nói: “Phượng tam công tử gửi tình vào đàn, đôi khi khó tránh quá bi thương. Không thể so với công tử Thanh Trần, khiến người ta sảng khoái tâm thần, say mê trong đó.”

Mộ Dung Đình vung tay: “Ta nghe không hiểu mấy lời này, chỉ thấy tiếng đàn của công tử Thanh Trần rất êm tai. Tranh nhi, con thật hạnh phúc, có thể thường xuyên nghe đàn.”

Tần Tranh bất đắc dĩ cười: “Ta cũng là lần đầu nghe đại ca đánh đàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=351]

Mấy năm nay đại ca bận bịu, ngay cả nương cũng khó tìm thấy hắn, lấy đâu thời gian đánh đàn?”

Mộ Dung Đình chớp mắt, thấp giọng: “Ta nghe nói Định Vương và A Li mang Phượng Hoàng cầm Mặc Cảnh Lê vừa tặng cho công tử Thanh Trần, chắc hẳn công tử đang gảy Phượng Hoàng cầm rồi.”

Tần Tranh ngạc nhiên: “Mộ Dung muốn xem Phượng Hoàng cầm? Đàn đang trong tay đại ca, e rằng chúng ta không tiện qua. Nhưng sau này có thể nhờ Thanh Trạch sang chỗ đại ca mượn về ngắm.”

Mộ Dung Đình lắc đầu, thở dài: “Ta không hiểu đàn, kỳ thực ta muốn ngắm kiếm Phần Diệt một chút.”

Nghĩ đến kiếm Phần Diệt, một trong tứ đại quốc bảo của Đại Sở, danh kiếm đệ nhất thiên hạ, lại ở ngay trong Định Quốc Vương phủ mà nàng vẫn chưa được thấy, Mộ Dung Đình cảm thấy vô cùng uể oải, nóng ruột.

Tần Tranh và Hoa Thiên Hương bất đắc dĩ liếc nhau, biết ngay là vậy.

Một nơi khác trong viện

Từ Thanh Trần đang ngồi thư thả gảy đàn, một nữ tử mặc áo trắng tuyệt mỹ đứng trên ngọn cây, đắm đuối nhìn nam tử áo trắng phong thái tiêu sái bên dưới. Trong đôi mắt đẹp lưu chuyển những tình cảm phức tạp: thán phục, quý mến, đan xen cả thống khổ. Nàng vốn định trực tiếp vào viện tìm hắn, không ngờ vừa vào phủ đã nghe thấy tiếng đàn tuyệt diệu. Không khỏi men theo tiếng đàn tới, tình cờ thấy nam tử áo trắng xuất trần như tiên. Ban đầu nàng đầy tự tin, giờ trái tim như bị vật gì đập mạnh, cảm giác hoang mang vô định càng lúc càng dâng trào. Một nam tử như vậy, nàng thực sự có thể có được sao? Nhưng chỉ cần được đến gần hắn một chút, trong lòng đã cảm thấy vô hạn vui sướng và thỏa mãn. Lúc này, nàng thậm chí cảm thấy thân phận, sứ mệnh, lập trường của mình đều không còn quan trọng nữa, chỉ cần được đến gần hắn.

Một khúc kết thúc, Từ Thanh Trần dừng tay, tựa vào đại thụ tận hưởng khoảnh khắc nhàn nhã hiếm hoi.

“Công tử Thanh Trần.”

Nữ tử áo trắng nhẹ nhàng rơi xuống đất, ánh mắt nhìn hắn dịu dàng như nước.

Từ Thanh Trần hơi nhíu mày, vẻ mặt bình thản nhìn nữ tử áo trắng trước mắt, lạnh nhạt: “Đông Phương cô nương, không mời mà tới, thất lễ rồi.”

Ánh mắt Đông Phương U tối sầm, thấp giọng: “Ta có chuyện muốn bàn với công tử Thanh Trần, nhất thời thất lễ, mong công tử thứ lỗi.”

Từ Thanh Trần cẩn thận cất Phượng Hoàng cầm vào hộp, đứng dậy nhìn Đông Phương U: “Mấy ngày nay, mọi sự vụ trong thành đều giao cho Định Vương xử lý. Đông Phương cô nương có việc nên đến Định Vương phủ mới phải.”

Đông Phương U vội lắc đầu: “Không, ta đến tìm công tử không phải vì núi Thương Mang, chỉ là có chút chuyện riêng muốn nói.”

Từ Thanh Trần nhíu mày: “Hình như tại hạ không có giao tình gì với cô nương, chắc cũng không có việc riêng để nói. Đông Phương cô nương mời về đi.”

Nói xong, ôm hộp đàn định vào nhà.

“Không, công tử Thanh Trần…” Thấy Từ Thanh Trần muốn đi, Đông Phương U vội kêu lên, “Công tử Thanh Trần!” Quýnh quáng, nàng dùng khinh công, lướt đến chắn trước mặt Từ Thanh Trần. Võ công của Đông Phương U từng được Mặc Tu Nghiêu khen ngợi, đủ thấy không tệ. Còn Từ Thanh Trần chỉ là một thư sinh yếu ớt, thực lực cách xa vạn dặm. Đông Phương U cứng rắn chắn đường, Từ Thanh Trần tất nhiên không đi được.

“Đông Phương cô nương, ý gì đây?”

Gương mặt tuấn tú của Từ Thanh Trần hơi trầm xuống.

“Công tử Thanh Trần, chàng… ngay cả nhìn ta một cái cũng không muốn sao?”

Đông Phương U oán ức nhìn nam tử trước mắt. Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa tiếp xúc nhiều, nhưng qua biểu hiện người xung quanh và ánh mắc mê muội của nhiều người sau khi nàng xuống núi, nàng biết mình đủ ưu tú xinh đẹp. Vậy tại sao công tử Thanh Trần không muốn nhìn nàng?

Từ Thanh Trần cau mày không nói. Đông Phương U thấp giọng thì thầm: “Công tử… công tử Thanh Trần, chàng nhìn ta một cái được không?”

Hai hàng lông mày tuấn dật của Từ Thanh Trần càng nhíu chặt. Giọng Đông Phương U trầm thấp uyển chuyển, khiến hắn cảm thấy vô cùng khó chịu, như có thứ gì trong đầu sắp bật ra, ánh mắt không tự chủ muốn nhìn về phía Đông Phương U.

Nhưng Từ Thanh Trần không phải người khác. Trong mắt hắn chỉ thoáng chút mê mang rồi lại trở nên tĩnh lặng. Vẻ mặt bình thản nhìn nữ tử áo trắng trước mắt, khuôn mặt vốn không phải tuyệt mỹ bỗng trở nên cực kỳ linh động, xinh đẹp. Tựa như trong khoảnh khắc, thời gian rút hết màu sắc, chỉ còn nữ tử trước mắt là sống động, tươi tắn.

“Công tử, công tử Thanh Trần… Ta không đẹp sao? Chàng nhìn ta một cái được không?”

Đông Phương U nhìn sâu vào Từ Thanh Trần, yếu ớt thì thầm.

Từ Thanh Trần bình tĩnh nhìn Đông Phương U, lâu không nói.

Đông Phương U thấy hắn dừng lại nhìn mình, trong lòng vui mừng. Khẽ tiến một bước, nụ cười trên mặt càng thêm dịu dàng: “Công tử Thanh Trần… Ta đẹp không?”

“Nàng… rất đẹp…”

Đông Phương U mừng rỡ, tiến thêm bước nữa, đến cách Từ Thanh Trần một bước. Giữa chân mày nàng hiện lên vẻ diễm lệ nhàn nhạt, khiến toàn thân nàng toát lên vẻ mềm mại đáng yêu, động lòng người. “Công tử…”

“Đông Phương cô nương, rốt cuộc ngươi muốn nói gì.”

Giọng nói nhàn nhạt của Từ Thanh Trần chợt vang lên, bình tĩnh không chút gợn sóng.

“Phụt—” Nghe giọng Từ Thanh Trần, Đông Phương U bỗng trợn mắt, một ngụm máu tươi phun ra. Từ Thanh Trần bước sang bên, tránh được ngụm máu. Trong nháy mắt, vẻ mê người trên mặt Đông Phương U biến mất, thay vào là vẻ lúng túng và suy yếu. Bí thuật mê hoặc lòng người vốn là con dao hai lưỡi. Nếu khống chế được đối phương, tự nhiên muốn gì được nấy, khiến người ta si mê, nghe lời răm rắp. Nhưng một khi đối phương tâm trí kiên định, không bị ảnh hưởng, thì người bị thương chính là kẻ thi triển. Lúc Đông Phương U đang khẩn thiết nhất lại bị Từ Thanh Trần đột ngột lên tiếng ngắt lời, phản lực tác động lại. Trong chốc lát, sắc mặt ảm đạm, nội tức hỗn loạn, rõ ràng nội thương không nhẹ.

“Công tử Thanh Trần…” Đông Phương U kinh ngạc nhìn nam tử áo trắng trước mắt, không tin mình lại thất bại. Hôm yến tiệc, nàng chỉ hơi thi triển chút ít, lập tức khiến bao quan viên quyền quý rung động tâm thần. Không ngờ lại thất bại dưới tay một nam nhân không biết võ công, nhất là khi nàng đã dùng bí thuật cao thâm nhất. Đến mức này, nam nhân bình thường dù có giết cha cũng sẽ quên hết mọi chuyện, thần phục dưới bí thuật của nàng. Người đàn ông này, lẽ nào thật sự chán ghét nàng đến vậy?

“Bàng môn tà đạo, xin cô nương tự trọng.”

Từ Thanh Trần không vui liếc nhìn nữ tử áo trắng, nhàn nhạt nói. Tại tiệc mừng thọ Thanh Vân tiên sinh, Từ Thanh Trần đã từng trải qua sức hấp dẫn quỷ dị của Đông Phương U, đặc biệt với nam nhân. Nhưng mấy lần gặp sau lại không có cảm giác đó. Dù không biết núi Thương Mang sao có loại bí thuật đặc biệt này, Từ Thanh Trần cũng cảm thấy bất ổn, sao có thể để nàng muốn làm gì thì làm.

Lúc này, Từ Thanh Trần không bị hại, kẻ xui xẻo chính là Đông Phương U.

Loại bí thuật mê hoặc khống chế lòng người này còn khó luyện hơn võ công. Đông Phương U được cho là rất có thiên phú mới đạt thành tựu này. Ở phương diện này, ngay cả sư phụ Đông Phương Huệ của nàng cũng không bằng, nhưng đồng dạng, một khi thất bại, cái giá phải trả rất lớn. Vừa phun máu, vẻ mặt vốn ủ dột dần ửng hồng. Đôi mắt ngập nước vốn u oán cũng bị phủ một tầng sương mù. “Công tử Thanh Trần…”

Từ Thanh Trần nhíu mày, ngẩng đầu nhìn nơi nào đó trên tường viện, nhàn nhạt: “Còn không ra sao?”

Vừa dứt lời, hai nam tử áo đen từ trên tường rơi xuống, cung kính chắp tay với Từ Thanh Trần: “Bái kiến công tử Thanh Trần.”

Từ Thanh Trần tựa cười không cười nhìn họ: “A Li lệnh các ngươi bảo vệ ta như thế này sao?”

Đường đường Từ phủ, bị người vào ra tự nhiên đã đành, lâu như vậy mà thị vệ chuyên bảo vệ công tử Thanh Trần còn chưa phát hiện, thì cũng quá giả tạo.

Hai thị vệ liếc nhau, hơi xấu hổ: “Vương gia nói, chỉ cần không nguy hiểm đến an toàn của công tử… tốt nhất đừng phá hoại vận đào hoa của công tử…” Vì vậy không phải họ không tận trách, mà Vương gia muốn xem trò cười của công tử. Dĩ nhiên, nếu lúc nãy công tử Thanh Trần thật sự bị Đông Phương U khống chế, họ vẫn sẽ ra tay.

Từ Thanh Trần sớm biết đức hạnh của Mặc Tu Nghiêu, cũng khó trách họ. Liếc nhìn Đông Phương U đã ngã xuống, đang rên rỉ đứt quãng, hắn hỏi: “Nàng ta sao vậy?”

Một người tiến lên liếc nhìn, hơi lúng túng ho nhẹ: “Cái này, đại khái… vừa rồi Đông Phương cô nương dùng thứ gì đó mê hoặc nam nhân, động đến mị công dục vọng. Đây là… công tử Thanh Trần phá mị công của nàng, nàng bị nội thương phản phệ, rồi… rồi nàng liền…” Công tử Thanh Trần không biết võ công, nhíu mày nhìn Đông Phương U: “Bị thương nặng?”

Thị vệ hạ giọng cực thấp: “Tìm một người đàn ông gì đó… sẽ không nặng.”

Gương mặt tuấn nhã của Thanh Trần đờ ra, suy nghĩ một chút: “Đưa nàng về cho Đông Phương phu nhân.”

Nếu không phải trách nhiệm của họ, thì không cần quản. Còn Đông Phương Huệ trị thương cho Đông Phương U thế nào, không liên quan đến họ nữa. Bọn họ không hiểu mị thuật…

Nghe Từ Thanh Trần dặn dò xong, một thị vệ tiến lên vác Đông Phương U nhảy qua tường, trong lúc bị Đông Phương U thần trí không rõ sàm sỡ.

Trong viện u tĩnh

Từ Thanh Trần ôm đàn ngồi dưới bóng cây, trầm tư. Cách đó không xa, một thị vệ áo đen đứng góc tường ngắm trời. Chốc lát sau, ngoài sân vang lên tiếng ồn ào. Thị vệ áo đen nhảy lên tường liếc nhìn rồi báo: “Công tử, lão gia, phu nhân và Đông Phương phu nhân đến rồi.”

Từ Thanh Trần nhàn nhạt liếc hắn: “Cản họ lại, nửa khắc sau cho vào.”

Dù không hiểu ý đồ, thị vệ vẫn nghe lời rời đi. Dưới cây, công tử Thanh Trần khẽ vuốt hộp đàn, trong mắt lóe lên tia lãnh ý, chớp mắt biến mất.

Thị vệ quả nhiên nghe lời, đúng nửa khắc không nhiều không ít, Từ Thanh Trần vừa đứng dậy định ra ngoài, Đông Phương Huệ đã dẫn Từ Hồng Vũ và Từ đại phu nhân xông vào. Từ Thanh Trần nhàn nhạt: “Cha mẹ, Đông Phương phu nhân, sao mọi người đến?”

Hôm nay không ra ngoài, Từ Thanh Trần ăn mặc khá tùy tiện. Sự tùy tiện ấy trong mắt mấy người lại trở nên kỳ quặc. Đông Phương Huệ hơi biến sắc, nhìn chằm chằm Từ Thanh Trần: “Ngươi làm gì U Nhi rồi?”

Từ Thanh Trần chưa kịp nói, Từ Hồng Vũ bên cạnh đã không vui. Khó chịu quét mắt Đông Phương Huệ, sầm mặt. Làm gì Đông Phương U? Con trai bà có thể làm gì Đông Phương U chứ? Bà còn sợ Đông Phương U dùng quỷ kế với Thanh Trần. Bà tiến lên đánh giá Từ Thanh Trần từ trên xuống dưới: “Thanh Trần, vị Đông Phương cô nương kia đã đến đây sao?”

Từ Thanh Trần ngẩn ra, gật đầu: “Đông Phương cô nương nửa canh giờ trước từng đến.”

Từ đại phu nhân giật mình, kéo Từ Thanh Trần hỏi: “Con có bị làm sao không?”

Lúc này đến lượt Đông Phương Huệ không vui. Dù Đông Phương U định dùng thủ đoạn với Từ Thanh Trần, nhưng lời Từ đại phu nhân khiến người ta bực bội. Biết được ý đồ của Đông Phương U, đây là lần đầu tiên Đông Phương Huệ hận không thể bóp chết đồ đệ do một tay mình nuôi lớn. Đông Phương Huệ không tinh thông mị thuật. Dù đây là bí thuật độc môn của núi Thương Mang, nhưng chính Đông Phương Huệ cũng xem thường. Thời trẻ bà chỉ thử qua chút ít rồi bỏ. Điều kiện tiên quyết của thủ đoạn mê hoặc lòng người là tâm trí nam nhân không đủ kiên định, mà nam nhân tâm trí không kiên định thì Đông Phương Huệ nào thèm để ý, lại còn dùng chiêu ‘không thành công thì thành nhân’ để mê hoặc? Với Đông Phương Huệ, thứ này hoàn toàn vô dụng.

Biết Đông Phương U định dùng mị thuật với Từ Thanh Trần, Đông Phương Huệ hận không thể bổ đôi đầu nàng. Loại người như Từ Thanh Trần sao có thể bị mị thuật khống chế? Bề ngoài hiền lành lịch sự, kỳ thực lạnh lùng vô tình. Đông Phương Huệ thà tin Mặc Tu Nghiêu bị khống chế còn hơn tin Từ Thanh Trần. Chỉ sợ Đông Phương U gặp chuyện, Đông Phương Huệ vội bỏ việc chạy tới, mới biết Đông Phương U đã đến hơn nửa canh giờ chưa về. Trong lòng bà thực sự không nắm chắc Từ Thanh Trần có trúng chiêu không. Vì vậy mới hỏi dò, lại bị Từ đại phu nhân ngăn lại.

“Từ Đại công tử, trước đó tiểu đồ đến bái phỏng công tử, lâu chưa về. Không biết công tử có biết nàng đi đâu?”

Đông Phương Huệ trầm giọng.

“Cái này…” Từ Thanh Trần trầm ngâm, do dự nhìn ba người.

Từ đại phu nhân thấy vẻ khó xử của con, lòng trầm xuống. Chỉ sợ con trai bị Đông Phương U làm gì. Từ Hồng Vũ cũng nhíu mày: “Đông Phương cô nương đã rời đi sao? Khi nào? Nàng đến tìm con có việc gì, sao người gác cổng không thấy?”

Dù Từ Hồng Vũ là đại nho phẩm hạnh cao thượng, nhưng vẫn thiên vị người nhà. Ông không muốn con trai cưới người như Đông Phương U. Vừa mở miệng đã hỏi tại sao Đông Phương cô nương đến thăm mà không đi cửa chính? Như vậy, dù Từ Thanh Trần và Đông Phương U có chuyện gì, Từ gia cũng có thể từ chối cưới hỏi đàng hoàng. Một nữ nhân không đi cửa chính đến thăm nam nhân xa lạ, ai muốn cưới?

Nghe Từ Hồng Vũ nói, sắc mặt Đông Phương Huệ tối tăm. Đáng tiếc bên mình đuối lý, không thể nói gì.

Từ Thanh Trần thong dong nhìn ba người ba sắc mặt, nhàn nhạt: “Đông Phương cô nương xác thực từng đến bái phỏng, nhưng hình như đột ngột phát bệnh, hơi khó chịu. Vừa rồi ta đã kêu người đưa nàng ra cửa.”

“Lúc nào?!” Đông Phương Huệ lo lắng.

Từ Thanh Trần suy nghĩ: “Khoảng… hai khắc trước.”

“Nàng thế nào?”

Trong lòng Đông Phương Huệ thầm kêu không ổn. Từ Thanh Trần: “Vãn bối không rõ. Đông Phương cô nương đột nhiên ói máu, sắc mặt khó coi. Vãn bối suy đoán có lẽ do nhảy từ trên tường xuống nên bị nội thương.”

Đông Phương Huệ âm thầm cắn răng. Với võ công của Đông Phương U, đừng nói nhảy tường, nhảy vách núi chưa chắc đã bị nội thương. “Bọn họ đi đâu? Sao bên ngoài không ai thấy?”

Từ Thanh Trần thản nhiên: “Bởi vì Đông Phương cô nương vượt tường vào, thị vệ chắc nghĩ nàng không muốn người khác biết, nên cũng vượt tường rời đi.”

Bình Luận

0 Thảo luận