Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 441: Nhật ký trưởng thành hắc hóa của Tiểu Bảo

Ngày cập nhật : 2026-04-20 07:46:48

Mặc Tiểu Bảo, tên thật là Mặc Ngự Thần, là Thế tử của Định Vương phủ. Nếu hỏi trên đời này ai là người có bối cảnh vững chắc nhất, câu trả lời của người trong thiên hạ đều giống nhau: Mặc Ngự Thần. Định Vương Mặc Tu Nghiêu hùng bá thiên hạ là cha của hắn, Định Vương phi Diệp Li danh chấn thiên hạ, tay nắm Kỳ Lân - đội tinh nhuệ nhất thiên hạ, là mẹ của hắn. Đại nho một thời Thanh Vân tiên sinh đứng đầu thanh lưu trong thiên hạ là ông cố của hắn, Hồng Vũ tiên sinh và Hồng Ngạn tiên sinh là ông cậu của hắn, năm vị công tử Từ gia là cậu của hắn. Quan trọng nhất là, hắn được yêu thương và có địa vị độc nhất vô nhị ở Từ gia, dù sau này có thêm một đứa em trai và một đứa em gái nữa thì địa vị ấy vẫn không hề dao động.

Thế nhưng, nếu hỏi trên đời này ai là người có số phận khổ nhất, thì Mặc Tiểu Thế tử sẽ nói cho ngươi biết: cũng là Mặc Ngự Thần. Mặc Tiểu Thế tử cho rằng mình khổ như vậy là bởi vì hắn có một người cha luôn có khả năng hãm hại con trai. Vì thế, hắn nằm mơ cũng muốn trở thành đứa con trai có thể hãm hại lại cha mình.

Số phận khổ cực của Mặc Tiểu Bảo bắt đầu từ thời khắc hắn mới ra đời. Thậm chí có lẽ còn chưa chào đời, cha hắn đã trách hắn quá tham ăn khiến mẹ yêu dấu của hắn phải vất vả mà gầy đi. Khi vừa lọt lòng, cha hắn đã cho rằng hắn quá biết hành hạ người, khiến mẹ hắn chịu quá nhiều khổ cực. Ngay cả lúc mới sinh, cha hắn cũng nghĩ rằng mẹ quá quan tâm đến hắn nên mới ăn nhiều dấm, trong lòng u ám mà đặt cho hắn một cái nhũ danh khiến cả đời hắn không ngẩng đầu lên nổi. Vì vậy, sau khi trưởng thành, mỗi lần nhớ lại, Mặc Tiểu Bảo đều cảm thấy tuổi thơ của mình giống như một cái tủ chén bát thật lớn, bên trong chất đầy chén, bát, đũa, muỗng.

Mẹ hắn từng an ủi rằng cái tên Tiểu Bảo rất đáng yêu, rất dễ thương. Mặc Tiểu Bảo rất đồng ý, trước khi mười tuổi, hắn vẫn cảm thấy cái tên này rất đáng yêu, rất dễ thương, nên bạn nhỏ Mặc Tiểu Bảo cũng thuận tiện học được một chiêu giả bộ đáng yêu đến mức thuần thục. Nhưng sau khi lớn hơn một chút, hắn phát hiện ra rằng lời an ủi của mẹ thực ra chỉ là một lời nói dối thiện ý mà thôi. Khi nhũ danh của hắn bị lưu truyền khắp Mặc gia quân, và dần dần có xu hướng lan ra ngoài, hắn mới thấu hiểu dụng tâm hiểm ác của cha mình.

Cuộc sống của Mặc Tiểu Bảo trước mười tuổi dù tràn đầy những cuộc đấu trí, so dũng khí với cha hắn, nhưng nhìn chung vẫn xem là vui vẻ thoải mái. Thế nhưng, những ngày tháng an nhàn ấy đã chấm dứt sau ngày sinh nhật tròn một tuổi của em trai và em gái hắn. Ngay ngày hôm sau, hắn liền bị cấm túc trong ba tháng. Ba tháng sau, khi hắn vất vả mới bò ra khỏi tiểu viện của mình và tưởng rằng mình sẽ được giải cấm, thì hắn lại bị quăng vào thư phòng lớn của cha và nhận được một thời khóa biểu dày đặc có thể nói là khiến người ta phát điên. Từ đó, hắn bắt đầu một kiếp sống khổ nạn: dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, làm việc nhiều hơn trâu, ăn uống còn tệ hơn lợn.

Tuy nhiên, Mặc Tiểu Bảo là một người có chí lớn, nên hắn hiểu thế nào là "nếm trải khổ đau mới thành người trên người", thế nào là "người đứng trên đỉnh cao mới làm nên việc lớn". Vì vậy, sau hơn một năm rèn luyện chăm chỉ, Mặc Tiểu Bảo vừa tròn mười hai tuổi và Tần Liệt mười lăm tuổi đã bị quăng vào Kỳ Lân để rèn luyện.

Kỳ Lân là lực lượng tinh nhuệ nhất, then chốt của Mặc gia quân. Về lý mà nói, tuổi của Mặc Tiểu Bảo sẽ không được nhận. Trước đây, Tần Liệt cũng vì tuổi quá nhỏ mà bị từ chối. Nhưng sau khi Mặc Tiểu Bảo một mình thuận lợi vượt qua kỳ thi tuyển huấn luyện trong ao đầm rừng cây của Kỳ Lân, rồi dùng đủ loại thủ đoạn đánh bại được bảy thành viên Kỳ Lân, hắn cuối cùng cũng gõ được cánh cửa chính của Kỳ Lân. Dùng lời của Đại thống lĩnh Kỳ Lân Tần Phong lúc ấy là: "Thủ đoạn hạng ba, thực lực hạng hai, hiệu quả cao nhất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=441]

Mặc Tiểu Bảo trở thành thành viên nhỏ tuổi nhất trong lịch sử Kỳ Lân.

Kỳ Lân, người ngoài đều cho là thần bí, cao quý, lạnh lùng. Nhưng với những người đã thực sự trở thành thành viên của nó, nó lại thân thiết, hòa khí như một nhà. Dù sao cũng không ai muốn mỗi ngày đều phải giữ một bộ mặt lạnh lùng với người khác. Vì vậy, vấn đề đầu tiên mà Mặc Tiểu Bảo gặp phải sau khi đến Kỳ Lân chính là: Biệt hiệu.

Mỗi thành viên chính thức của Kỳ Lân đều phải có một biệt hiệu do mình thích và được các chiến hữu công nhận.

Mặc Tiểu Bảo và Tần Liệt được xếp vào cùng một tổ, tổ có tổng cộng tám người. Về phần biệt hiệu thì lại càng lung tung, cái gì cần có đều có. Có tên Tuyết Lang, Mãnh Hổ,…, cũng có tên Liệp Ưng, Ô Nha (quạ đen),…, còn có tên gì mà Lang Đầu, Thiết Chùy,… Mặc Tiểu Bảo lập tức quyết định đặt cho mình một biệt hiệu cao quý, chí hướng rộng lớn, đặc biệt và đẳng cấp. Trong tương lai hắn sẽ là nhân vật danh chấn thiên hạ, nên biệt hiệu tất nhiên không thể qua loa.

Ngay lúc Mặc Tiểu Bảo đang nỗ lực suy nghĩ, vắt óc tìm kiếm biệt hiệu, thì Tần Liệt chờ ở bên cạnh đã sớm không nhịn được cau mày nói: "Ngươi còn cần đặt biệt hiệu khác nữa ư? Chẳng phải cái mệnh tốt của ngươi đã truyền khắp thiên hạ từ lâu rồi sao? Dù ngươi có tự đặt cho mình biệt hiệu hay hơn cỡ nào thì cũng không lấn át được cái vốn có đâu."

Mặc Tiểu Bảo nháy mắt, "Ta có ư? Chẳng lẽ liền gọi là Thế tử? Cái này không được à, có cảm giác giống như đang khoe khoang: 'Cha ta rất có quyền thế' ấy?"

Tần Liệt liếc mắt, nhàn nhạt phun ra hai chữ, "Tiểu Bảo."

Nụ cười trên mặt Mặc Tiểu Bảo lập tức cứng đờ, hận không thể lập tức nhảy qua cắn Tần Liệt một cái, "Tần Liệt, ngươi là tên phản đồ!"
Tần Liệt "Hừ" khẽ một tiếng, nói: "Ngươi cho rằng bọn họ không biết sao? Sao ta lại không biết khi nào thì Thế tử điện hạ của Định Vương phủ lại mắc thêm cái bệnh 'bịt tay trộm chuông' rồi? Hay là người nào đó đã quên mình đã từng đứng trước đại quân Mặc gia quân cất cao giọng tuyên bố tên của mình?"

Hành động dũng cảm đứng trước thiên quân vạn mã lớn tiếng hô to "Tên ta là Mặc Tiểu Bảo" của Mặc Tiểu Thế tử đã dương danh khắp tam quân. Nếu Thế tử điện hạ yêu thích cái nhũ danh này đến vậy, thì tất nhiên các tướng sĩ Mặc gia quân cũng sẽ công nhận cái tên vô cùng đáng yêu này, hơn nữa nghe nói nó còn do chính Vương gia ban cho. Mặc dù đôi khi cũng có người lương tâm cảm thấy cái tên này ảnh hưởng xấu đến hình tượng huy hoàng, cao lớn, uy vũ của Thế tử điện hạ, nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt tinh xảo, tươi cười, mềm mại, đáng yêu của Tiểu Thế tử, rốt cuộc vẫn phải khâm phục Định Vương điện hạ quả thật quá anh minh cơ trí. Vì thế, cho đến nhiều năm sau, Mặc Tiểu Bảo không thể không hối hận thật sâu vì hành động dựa vào bộ dáng đáng yêu của mình để lừa gạt mọi người và gây chuyện thị phi hồi còn nhỏ.

Mặc Tiểu Bảo hơi tuyệt vọng nhìn qua các đồng đội của mình, thần sắc cười to và tràn đầy đồng ý của họ cho thấy Tần Liệt nói không sai. Vốn dĩ Kỳ Lân có khả năng khép kín hơn so với các đội quân khác một chút, nhưng tin tức trong Kỳ Lân lại tuyệt đối không bị bế tắc. Hơn nữa, quan trọng hơn là, hiện nay Kỳ Lân có một bộ phận rất lớn là những người mới gia nhập trong hai năm qua, trong đó lại có không ít người từng tận mắt chứng kiến hành động dũng cảm của Tiểu Thế tử.

"Tiểu Bảo rất tốt, rất phù hợp với hình tượng của Tiểu Bảo. Cứ gọi là Tiểu Bảo đi!" Tổ trưởng lên tiếng hưởng ứng đầu tiên. Cơ hội có thể chỉnh Thế tử điện hạ đời này có lẽ chỉ có một lần này thôi, nên phải nắm lấy. Mặc dù điều này rất có thể chính là nguyên nhân khiến nửa đời sau của hắn bị người nào đó nô dịch và chỉnh lý một cách thảm không ngừng.

Vì vậy, trong tình thế bảy so với một, Mặc Tiểu Bảo với số phiếu ít ỏi đã bị ép buộc phải một lần nữa đón nhận cái tên Tiểu Bảo này. Bởi vì tạm thời phục vụ trong Kỳ Lân, nên nội bộ Kỳ Lân liền gọi đùa là "Tiểu Bảo Kỳ Lân", "Bảo Bảo Kỳ Lân",...

Sự đả kích trong vấn đề tên gọi đã suýt chút nữa khiến Mặc Tiểu Bảo không gượng dậy nổi, không còn cảm giác vui sướng đầy hùng tâm tráng chí khi mới vừa tiến vào Kỳ Lân nữa. Không phải Mặc Tiểu Bảo không muốn làm nên chuyện lớn, mà là chỉ cần nghĩ tới cảnh sau khi mình công thành danh toại, nghe thấy vô số người cất cao giọng kêu "Tiểu Bảo xx!", "Tiểu Bảo xxxx!", "Tiểu Bảo xxx...", thì hắn chỉ có một cảm giác muốn trốn lên vùng núi hoang sơ dã lĩnh để sống đến cuối đời. Vì thế, sau khi rút ra bài học xương máu, rốt cuộc Mặc Tiểu Bảo lại xác định lại mục tiêu cuộc đời mình một lần nữa. Hắn phải sống trong bóng tối! Quang minh chính đại, danh dương vạn dặm, uy chấn thiên hạ... những thứ đó rõ ràng không dính dáng gì đến hắn. Hắn muốn núp trong bóng tối để đâm người, bôi nhọ, tính kế người khác. Hắn muốn trong giang hồ không có tên của hắn, nhưng tuyệt đối sẽ có truyền thuyết về hắn! Hắn muốn dùng cách của mình để tẩy sạch cái nhũ danh không mấy sáng sủa này! Bị đả kích liên tiếp hai ba lần, rốt cuộc đã khiến cho Mặc Tiểu Bảo, vốn bên ngoài mềm mại đáng yêu nhưng bên trong đen như mực, hóa đen hoàn toàn.

"Tiểu Bảo!"
"……"
"Mặc Tiểu Bảo……"
"……"
"Bảo Bảo Kỳ Lân?"
"Sưu ——" Một mũi tên phá không bay tới, cắm thẳng vào khoảng giữa hai chân của tổ trưởng đang lười biếng ngồi dưới đất, cách bộ phận nhạy cảm chỉ một phân. Tiểu Thế tử nào đó với sắc mặt âm trầm ung dung đi tới, bình tĩnh nhặt mũi tên lên, "Xin lỗi tổ trưởng. Tay run nên bắn lệch. Ta sẽ đi luyện thêm hai mươi lần nữa!"

Vị tổ trưởng nào đó lặng lẽ co hai chân lại, không nhịn được run rẩy rơi lệ đầy mặt: Ni mã, bắn lệch mà chỉ lệch một phân, vậy nếu không bắn lệch rốt cuộc ngươi nhắm bắn vào chỗ nào a a a?

"Tiểu Bảo ca ca!"
"……"
"Tiểu Bảo ca, Tâm nhi đã đồng ý lớn lên sẽ gả cho đệ!" Đứa nhóc ngốc nghếch mềm mại nào đó vui mừng nhảy vào thư phòng, nhất thời vui sướng đắc ý, đã gọi ra tên hồi còn nhỏ.
"……" Thần sắc của thiếu niên sau án thư lãnh đạm liếc hắn một cái, im lặng không nói.
"Ha ha ha, rốt cuộc Tâm nhi đã đồng ý gả cho đệ, đệ muốn đi nói cho cha mẹ của đệ biết, đệ phải đi chuẩn bị sính lễ!" Lãnh Tiểu Ngốc vui mừng khoa tay múa chân.
"Chết tâm đi, bán hết cả nhà đệ cũng không cưới nổi muội muội của ta." Thiếu niên đả kích không chút lưu tình.
"Mới không! Định Vương phi nhất định sẽ đồng ý! Hừ hừ!" Bị đả kích, nhưng Lãnh Tiểu Ngốc vẫn vui sướng không giảm, "Mặc Tiểu Bảo, ghen tỵ với phu quân tương lai của muội muội là không đúng!"
Nhìn Lãnh Tiểu Ngốc chạy đi như điên, thần sắc thiếu niên trở nên dữ tợn, "Người đâu, đi nói cho Từ Tri Duệ, biểu ca ta không kỳ thị họ hàng gần thành thân, tin tưởng sự ưu tú của Từ gia có thể bù đắp cho thiếu sót nho nhỏ này. Mặt khác… Lại đi nói cho Tiểu Công chúa, dẫn theo kẻ ngốc ra cửa rất mất thể diện."

Ngày hôm sau, Tiểu công tử Lãnh gia vừa mới mười ba tuổi liền thất tình, bởi vì Công chúa Tâm nhi mới vừa bốn tuổi tỏ ý nàng càng muốn gả cho Tri Duệ biểu ca hơn.

"Tiểu Bảo ơi, giúp thúc một việc được không?" Phượng Tam công tử cười híp mắt kéo Thế tử Định Vương phủ, ra vẻ quan hệ hai người rất tốt, cháu không giúp thúc thì rất không phải.
Mặc Tiểu Bảo bình tĩnh cúi đầu, một tia sáng sắc bén chợt lóe lên, "Chuyện gì?"
Phượng Tam công tử cẩn thận lấy một cái hộp tinh xảo ra đưa cho hắn, "Giúp thúc đưa cái này cho… Cháu cũng biết đó."
"Tại sao thúc không tự đưa?" Mặc Tiểu Bảo mở ra nhìn, bên trong là một cây trâm Phượng mỹ lệ tinh xảo.
Phượng Tam công tử bất đắc dĩ than thở, "Nàng ấy không chịu gặp thúc, Phụ vương của cháu nói ngày ngày thúc không làm chính sự, nên tháng này không cho phép ra thành. Tiểu Bảo, giúp thúc chuyện này đi, không phải hôm nay cháu muốn ra thành thăm Thanh Vân tiên sinh sao? Cái này… Cái này tặng cho cháu, thế nào?" Phượng Tam công tử đau lòng lấy ra hai viên minh châu sáng chói đưa đến trước mặt Mặc Tiểu Bảo.
Một lúc lâu sau, rốt cuộc Mặc Tiểu Bảo bình tĩnh gật đầu đồng ý.
Nhìn Phượng Tam công tử vui mừng xoay người rời đi, Mặc Tiểu Bảo quay đầu lại vung tay ném cái hộp cho thị vệ ở phía sau, "Đưa cái này qua cho Dương phu nhân." Nhưng suy nghĩ một chút, Mặc Tiểu Bảo lại nói: "Thôi, vẫn để ta tự mình đưa qua đi. Phượng Tam cũng thật sơ ý, tặng đồ cũng không biết để lại thư, khó trách người ta chướng mắt thúc ấy."

Một tháng sau, Phượng Tam công tử ra khỏi thành cầu kiến người nào đó. Lần này đừng nói gặp được người, ngay cả cửa cũng không vào được. Mà Phượng Tam công tử vĩnh viễn cũng sẽ không biết rốt cuộc là vì sao.

Bình Luận

0 Thảo luận