Diệp Li không quan tâm Bệnh thư sinh hành hạ Lương lão gia thành hình dạng gì, khi thấy Lương lão gia thoi thóp bị Bệnh thư sinh lôi theo sau cũng chỉ dặn dò một câu cẩn thận đừng để chết. Bệnh thư sinh rõ ràng không phải người lương thiện gì, nhưng Lương lão gia này cũng chẳng phải đồ tốt. Nghe lời Diệp Li, Bệnh thư sinh chỉ khinh thường hừ một tiếng không nói gì. Nếu hắn không muốn một người chết, thì dù người kia muốn chết cũng chết không được. Nhìn sắc mặt âm trầm của Bệnh thư sinh, Diệp Li hiểu rõ, hẳn là hắn vẫn chưa moi được thứ mình muốn từ miệng Lương lão gia. Dù sao miệng lão già này nếu dễ mở như vậy, hắn đã không phải lặn lội theo đến tận Nam Cương. Nhưng Bệnh thư sinh cũng không hoàn toàn không có thu hoạch, ít nhất hắn đã lấy được cái gọi là tín vật đầy đủ kia. Diệp Li nhìn từ xa, đó là một khối ngọc quyết khắc hoa văn kỳ quái, vì Bệnh thư sinh không có ý chia sẻ với bọn họ, Diệp Li cũng không nhiều chuyện đi hỏi. Đoàn người cẩn thận tránh những kẻ theo dõi do bộ tộc Lạc Y phái ra, một đường phi ngựa không ngừng chạy về phía Đô thành Nam Chiếu.
**Sở Kinh, Định Quốc Vương Phủ**
"Vương gia, Vương Phi gửi thư về." Đã là cuối tháng tư, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào vườn hoa. Mở cửa sổ nhìn ra, vài đóa mẫu đơn trong vườn đang nở rộ. Mặc Tu Nghiêu nhìn vườn hoa ngoài cửa sổ, bỗng chốc nhớ ra dường như chính vào thời điểm này năm ngoái hắn đã quen Diệp Li. Khi đó hắn tuyệt đối không ngờ rằng cuộc hôn nhân do Mặc Cảnh Kỳ ác ý sắp đặt để làm nhục hắn, lại mang đến một người vợ khác thường đến vậy. Hiện nay trong kinh thành, phe trung thành với hoàng đế và phe trung thành với Lê Vương hầu như đã trở thành hai thế lực đối đầu. Còn Định Quốc Vương Phủ vì Vương Phi mất tích vẫn đóng chặt cửa, không hỏi thế sự, dùng thái độ trầm mặc để bày tỏ sự bất mãn với hoàng đế. Lần này Định Quốc Vương Phủ không can dự vào cuộc tranh chấp ngầm giữa hoàng đế và Lê Vương, khác hẳn với trước kia luôn ra tay giúp đỡ hoàng đế vào những thời điểm then chốt.
"Mang tới đây!" Mặc Tu Nghiêu thu lại ánh mắt, quay đầu nhìn Mặc tổng quản đứng ở cửa nói.
Phượng Chi Dao đứng ở cửa, tay cầm một tập hồ sơ dày được niêm phong, cười hề hề nhìn Mặc Tu Nghiêu: "Nói đi, A Nghiêu, Vương Phi tẩu tẩu của chúng ta thật là nhẫn tâm, ra khỏi cửa gần hai tháng mới nhớ viết thư về."
Mặc Tu Nghiêu cau mày, giơ tay lên, tập hồ sơ trên tay Phượng Chi Dao đã bị một luồng nội lực hùng hậu hút về phía hắn, "Bây giờ bọn họ đang ở đâu?"
Phượng Chi Dao lắc đầu: "Nếu hành tung của Vương Phi dễ tìm như vậy thì đã không đến nỗi như bây giờ, vẫn chưa thấy bóng dáng đâu. Tin nhận được là từ ám vệ ở vùng giáp ranh bộ tộc Lạc Y Nam Cương, nhưng ám vệ cũng không gặp được người đưa tin. Suốt dọc đường, dù là người của chúng ta hay người khác đều không phát hiện tung tích của Vương Phi, đáng lẽ... một nhóm năm người không khó phát hiện mới phải, dù người khác không biết thì người của chúng ta cũng nên biết chứ."
Mặc Tu Nghiêu cau mày: "Vậy thì chứng tỏ dọc đường bọn họ không đi thành nhóm năm người, hơn nữa thuật dịch dung của A Li vô cùng tốt. Các phân bộ ám vệ dọc đường cũng chưa gặp mấy người bọn họ, muốn nhận ra rất khó." Hơn nữa bọn họ còn biết đại khái vị trí các phân bộ ám vệ, muốn né tránh cũng dễ dàng hơn.
Mặc Tu Nghiêu mở hồ sơ, từ trong túi giấy rơi ra một vật lấp lánh cùng một phong thư được niêm phong. Mặc Tu Nghiêu cầm món trang sức kia lên, đó là một món trang sức bằng vàng có hoa văn hoa hướng dương gắn vài viên bảo thạch được chế tác vô cùng tinh xảo.
Phượng Chi Dao kinh ngạc: "Vương Phi lại gửi trang sức cho ngươi?" Nhưng... có cần chuẩn bị quà đáp lễ không?
Mặc Tu Nghiêu ngắm nghía món trang sức bằng vàng trong tay một lúc, rồi đặt lên bàn. Sau đó mới mở phong thư ra cúi đầu xem, chân mày dần nhíu lại. Một lúc lâu sau mới nói: "Tìm một người tinh thông văn tự Nam Cương tới đây."
Phượng Chi Dao kinh ngạc nhìn hắn: "Không phải ngươi biết văn tự Nam Cương sao?"
Mặc Tu Nghiêu cau mày: "Cái này không giống, hẳn là văn tự Nam Cương cổ."
Phượng Chi Dao nhận lấy xem qua, mấy chữ ngoằn ngoèo cổ quái trên đó khiến hắn hoa cả mắt: "Có chút giống ngôn ngữ Nam Cương, nhưng hình như lại... không hiểu. Sao Vương Phi tẩu tẩu lại hiểu được loại văn tự kỳ quái này?"
Mặc Tu Nghiêu cúi đầu nhìn một phong thư khác rõ ràng ngắn gọn hơn, nói: "Nàng ấy không biết, nàng ấy chỉ đối chiếu theo trí nhớ rồi chép lại thôi."
Phượng Chi Dao không tin: "Loại văn tự cong queo này chỉ dựa vào trí nhớ mà viết ra được?"
Mặc Tu Nghiêu liếc nhìn hắn, Phượng Chi Dao xoa xoa mũi: "Được rồi, người tinh thông văn tự Nam Cương hiện hành thì chúng ta có không ít, nhưng nếu là văn tự cổ... hình như Nam Cương từ hơn hai trăm năm trước đã không dùng rồi?" Năm đó dù Nam Cương phụ thuộc vào tiền triều Trung Nguyên, nhưng tự thân các bộ tộc đa dạng, văn tự ngôn ngữ cũng khác nhau.
Mãi đến sau khi Nam Chiếu lập quốc mới thống nhất sử dụng văn tự Nam Cương hiện tại, thứ được viết trên trang giấy này ai biết có phải là văn tự của tộc Nam Cương nào đó không, "Nếu là trong kinh thành... e rằng phải tìm Tô lão đại nhân may ra mới biết được đây là cái gì. Chỉ là..." Tô Triết lão đại nhân tuy đức cao vọng trọng, nhưng rốt cuộc vẫn là quan viên triều đình. Vạn nhất thật sự là bí mật trọng đại, e rằng hắn cũng phải bẩm báo với Mặc Cảnh Kỳ.
Mặc Tu Nghiêu cau mày, lắc đầu: "Tô đại nhân vốn không có cảm tình với Nam Cương, cũng không tinh thông văn tự Nam Cương."
Phượng Chi Dao chớp mắt, cười nói: "Nói đến... A Nghiêu, ngươi có quên một người rất quan trọng không?"
Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, nhàn nhạt nhìn hắn, cảnh cáo đừng có giở trò. Phượng Chi Dao hề hề cười: "Đừng quên... Vương Phi của chúng ta xuất thân từ nhà nào. Trong Đại Sở còn có gia tộc nào uyên bác hơn Từ gia không? Nếu người nhà Từ gia cũng không hiểu thứ này thì chúng ta cũng đừng mong nữa."
Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, cúi đầu nhìn bức thư ngắn ngủn chỉ vẻn vẹn vài dòng trong tay, rồi cầm lấy món trang sức bằng vàng trên bàn xem xét kỹ: "Ngươi có thấy thứ này giống một món trang sức không?" Phượng Chi Dao không hiểu: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Mặc Tu Nghiêu lần theo vết cắt rõ ràng ở mặt sau của trang sức: "Đây là đồ trang sức bị cạy ra từ một vật gì đó. Hơn nữa... ngươi còn nhớ tộc huy của bộ tộc Nam Cương nào là hoa hướng dương không?"
Phượng Chi Dao cau mày suy nghĩ vất vả: "Hoa hướng dương, như tên gọi, hướng về mặt trời, ưa ấm áp không chịu được hạn, cũng không thích hợp sinh trưởng ở Nam Cương. Vì vậy hình như không có bộ tộc nào lấy nó làm tộc huy. Nhưng mà... ngươi có nhớ tiền triều có một vị công chúa từng gả cho thủ lĩnh một bộ lạc Nam Cương không?" Mặc Tu Nghiêu trầm mặc chốc lát, bọn họ đều là người quen thuộc sách sử, những chuyện này dù không chú ý lắm nhưng vì tiền triều cùng Đại Sở cách nhau không xa, tự nhiên cũng có chút ấn tượng: "Là công chúa Triêu Dương của tiền triều Cao Tông?"
Phượng Chi Dao cười nói: "Không sai, nghe nói khuê danh của vị công chúa ấy chỉ có một chữ 'Quỳ' (hoa hướng dương)."
"Vậy... A Li mang phần đồ này về chứng tỏ nó không phải là đồ cổ bình thường, vật này chẳng lẽ liên quan đến công chúa tiền triều? Hậu duệ của công chúa tiền triều... Thời điểm tiền triều diệt vong, vị công chúa này đã xuất giá được hơn hai trăm năm rồi?"
"Ai mà biết được." Phượng Chi Dao lắc đầu.
Mặc Tu Nghiêu trầm ngâm một lúc rồi nói: "Mang một bản sao này phái người bí mật đưa đến Vân Châu. Còn nữa... nếu ám vệ Nam Cương phát hiện A Li..., lập tức nói với nàng ấy không cần lo chuyện này nữa."
Phượng Chi Dao hơi bất ngờ, thu hồi tờ giấy: "Vương Phi rõ ràng đã làm rất tốt, nếu có cơ hội tiếp tục điều tra, hẳn sẽ biết được không ít bí mật của Nam Cương, sao lại bỏ qua? Chúng ta có thể phái người hỗ trợ Vương Phi." Mặc Tu Nghiêu nhìn món trang sức bằng vàng trong tay, trầm giọng nói: "Không biết tại sao, ta luôn cảm thấy tờ giấy kia ẩn chứa một bí mật rất lớn, chỉ là hiện tại vẫn chưa có manh mối gì. A Li không biết gì cả, tùy tiện điều tra rất nguy hiểm."
Phượng Chi Dao bất đắc dĩ nhún vai: "Được rồi, tất cả nghe theo phân phó của Vương gia."
Phượng Chi Dao mang đồ ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại một mình Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu lại cúi đầu nhìn bức thư trong tay. Ngoài việc kể sơ qua những chuyện xảy ra sau khi vào Nam Cương, chỉ có một câu ngắn ngủn "Bình an, chớ niệm". Nhẹ nhàng vuốt ve tờ giấy, môi Mặc Tu Nghiêu nở một nụ cười đượm chút khổ sở.
**Đô Thành Nam Chiếu**
Bốn người Diệp Li một đường phi nhanh, chưa đầy bảy ngày đã tới Đô thành Nam Chiếu. Vừa đến Đô thành, Bệnh thư sinh lập tức dẫn Lương lão gia đi mất.
Hàn Minh Tích tức giận đến mức không nhịn được chửi thề: "Hắn ta có ý gì? Qua cầu rút ván sao?"
Diệp Li liếc hắn một cái, cười nói: "Dù hắn có qua cầu rút ván thì ngươi làm gì được hắn?" Thiên Nhất các có người ở Nam Chiếu, Diêm Vương các cũng có người. Thiên Nhất các là tổ chức tình báo, còn Diêm Vương các thực chất là tổ chức sát thủ. Dù bọn họ có bất mãn thì sao, ai cũng không làm gì được Bệnh thư sinh.
Hàn Minh Tích ôm ngực liếc nàng: "Ngươi không phải muốn thứ thuốc kéo dài tuổi thọ hay khởi tử hồi sinh gì đó sao? Cứ để hắn đi như vậy, ngươi nghĩ hắn còn biết điều mà đưa cho ngươi?"
Diệp Li cười nói: "Ngươi có cố theo hắn, hắn cũng sẽ không biết điều mà đưa cho ngươi đâu. Hắn không cho thì ta không biết tự đi tìm sao?" Nàng đến Nam Cương cũng không phải vì Bệnh thư sinh và thứ Bích Lạc Hoa của hắn, đâu có lý do cứ phải đi theo hắn. Chỉ là... chuyện như vậy cũng không nhất thiết phải tự tay làm.
Vừa vào Đô thành Nam Chiếu, Hàn Minh Tích để bù đắp cho những ngày tháng cực khổ vừa qua, đã kéo Diệp Li đến tửu lâu tốt nhất Đô thành Nam Chiếu, gọi một bàn đặc sản Nam Cương rồi vui vẻ ăn uống, sau đó về phòng nghỉ ngơi. Hơn nữa còn nói rõ trong vòng hai ngày, trừ khi tửu lâu cháy, không ai được quấy rầy hắn. Để lại Diệp Li và Ám Tam nhìn bóng lưng lảo đảo lên lầu, im lặng một lúc, "Hàn công tử và công tử Minh Nguyệt thật không giống nhau."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=82]
Ám Tam hiếm hoi thở dài nói. Diệp Li cười nhìn hắn: "Ngươi tưởng hắn lên lầu ngủ thật sao? Ta cá hắn nhiều nhất chỉ ngủ đến nửa đêm nay." Mà bây giờ đã là ban đêm. Ám Tam nhíu mày, không nói gì.
Tâm trạng Diệp Li rất tốt, phe phẩy chiết phiến nói: "Đi thôi, ra ngoài dạo một chút, tiện thể ngắm cảnh đêm Nam Chiếu."
So với Sở Kinh trang trọng rộng lớn, Đô thành Nam Chiếu nhỏ hơn, cũng không phồn hoa bằng, mọi người đều mặc trang phục Nam Cương, hai người Diệp Li mặc trang phục Trung Nguyên, dung mạo khác thường, tự nhiên thu hút nhiều ánh nhìn. Nhưng Diệp Li không hứng thú với trang phục Nam Cương, trong tình huống không cần thiết cũng không định thay đổi trang phục của mình.
"Công tử." Một tiếng gọi khẽ đầy vui mừng vang lên phía sau, Diệp Li và Ám Tam đồng thời quay người, thấy Ám Nhị đã lâu không gặp. Diệp Li hơi bất ngờ, nàng không định vừa đến Nam Chiếu đã lập tức đi tìm đại ca, "Sao ngươi ở đây? Đại ca đã tới rồi sao?" Vẻ mặt Ám Nhị mệt mỏi, giọng khàn khàn: "Thuộc hạ cô phụ sự dặn dò của công tử. Từ đại công tử... Từ đại công tử mất tích rồi."
"Cái gì?" Diệp Li giật mình, "Chuyện xảy ra khi nào?"
Ám Nhị thấp giọng: "Đã hơn nửa tháng rồi, thuộc hạ tới Đô thành Nam Chiếu hai ngày trước, Từ công tử cũng đã mất tích."
"Lâu vậy rồi! Có ai biết chuyện này không?" Diệp Li cau mày hỏi.
Ám Nhị thấp giọng: "Nghe nói công tử Thanh Trần trước khi đi có dặn năm ngày sau hắn sẽ trở lại, nên ban đầu mọi người đều không để ý. Đến sáng ngày thứ sáu vẫn không thấy bóng dáng công tử Thanh Trần mới biết chuyện không ổn. Thuộc hạ cùng với ám vệ Nam Cương âm thầm điều tra, nhưng vẫn không có tin tức gì. Mấy ngày trước đã cho người truyền tin về kinh rồi, chỉ là công tử một đường hành tung bí mật nên bây giờ mới nhận được tin."
Sắc mặt Diệp Li trầm xuống, sự an nguy của Từ Thanh Trần khiến nàng lo lắng không thôi, "Trước khi đại ca mất tích thì đã ở cùng ai?"
"Là Hoàng thái nữ Nam Cương, công chúa An Khê, nàng ấy là tỷ tỷ ruột của công chúa Tê Hà, cũng là người kế vị Vương vị Nam Chiếu. Nàng ấy và công tử Thanh Trần là bằng hữu, sau khi công tử Thanh Trần tới Nam Cương vẫn ở trong phủ công chúa." Ám Nhị nói.
Diệp Li gật đầu, phân phó: "Cho người nhanh chóng mang tư liệu về Đô thành Nam Chiếu tới đây. Mặt khác, ta muốn gặp công chúa An Khê một lần."
Ám Nhị gật đầu: "Thuộc hạ hiểu. Chỉ là... Công tử định lấy danh nghĩa gì để gặp Hoàng thái nữ?" Dù Nam Chiếu là nước nhỏ, nhưng Hoàng thái nữ và công chúa cũng không phải người bình thường muốn gặp là gặp. Ánh mắt Diệp Li chuyển động, cười nói: "Tam tiểu thư của Sở gia Vân Châu, Sở Lưu Vân. Vị hôn thê của công tử Thanh Trần!"
Sắc mặt Ám Nhị, Ám Tam đờ đẫn, hơi nhức đầu. Vương Phi đây rốt cuộc là đang phá danh tiếng của mình hay là đang phá danh tiếng của công tử Thanh Trần đây.
Sắc mặt Diệp Li như thường, nụ cười chân thành nhìn hai người mặt cứng đờ: "Nếu không thì làm sao bây giờ? Lấy thân phận Định Quốc Vương Phi tới cửa đi tìm biểu ca? Được rồi, Ám Nhị, mấy ngày này ngươi hãy theo ta. Ám Tam, ngươi âm thầm điều tra thêm về Nam Chiếu, cùng chuyện của Đại ca, ngoài ra, nếu Hàn Minh Tích tìm ta..." Ám Tam tiếp lời: "Thuộc hạ hiểu, sẽ không để Hàn công tử nghi ngờ."
"Vậy thì tốt. Thật ra cũng không cần quá để ý hắn, chỉ cần cố gắng đừng để hắn tới gần ta là được. Chúng ta về trước, Ám Nhị! Ngươi chuẩn bị một chút, sáng mai chúng ta đi bái kiến công chúa An Khê."
"Vâng"
Sáng sớm hôm sau, Diệp Li xem hồ sơ tin tức cả đêm, sau khi nghe tiếng gõ cửa thì thần thái nhẹ nhàng mở cửa. Ám Tam nhìn cô gái mỉm cười nhẹ nhàng đứng ở cửa không khỏi sững sờ. Dọc đường đã quen Vương Phi giả dạng nam tử, hắn suýt nữa quên mất Vương Phi vốn là một thiếu nữ mười mấy tuổi. Hơn nữa, kể từ khi rời kinh thành chưa đầy hai tháng mà ấn tượng để lại lại sâu đậm hơn so với gần một năm trước. Lúc này nhìn cô gái trước mắt, một thân lụa mềm màu vàng nhạt thêu hoa mai xanh, mái tóc đen nhẹ nhàng vấn thành một búi nhỏ, trên búi tóc cài chiếc trâm bạc hình bốn cánh bướm tinh xảo và thanh lịch, trán được tóc mái mỏng che bớt, càng làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn, tinh tế thêm phần nổi bật. Những cánh bướm bạc mảnh mai trong tóc hơi rung rung, toát lên vẻ xinh đẹp, tinh nghịch của thiếu nữ, khác hẳn với vị Vương Phi trầm tĩnh, ưu nhã trong Định Quốc Vương Phủ ở kinh thành. Ám Tam không thể không thừa nhận thuật dịch dung cải trang của Vương Phi thật sự không phải dạng vừa.
"Trác Tĩnh?" Diệp Li nhướng mày, nhìn ám vệ đang mất tập trung trước mặt.
Ám Tam lấy lại tinh thần, vẻ mặt trấn định mở miệng: "Công... Tiểu thư đoán không lầm, Hàn công tử nửa đêm hôm qua rời khách sạn, đến giờ vẫn chưa trở lại. Tiểu thư bâygiờ..." Diệp Li phất tay cười nói: "Cực khổ ngươi rồi, về phòng nghỉ ngơi trước đi. Ta tự xuống dưới được."
"Vâng"
Diệp Li tâm tình khoan khoái đi xuống lầu, Ám Nhị đang đợi nàng ở đại sảnh. Tối hôm qua nàng và Ám Nhị đã vào thuê hai phòng riêng biệt. Phòng của Ám Nhị vừa hay kẹp giữa hai phòng của nàng, nên không ai phát hiện hai phòng thực ra cùng một chủ nhân. Bọn họ bây giờ chỉ cần cùng nhau trả phòng rời đi là được. Nếu sau này công chúa An Khê có hứng thú điều tra, sẽ biết được bọn họ chiều hôm qua mới vào thành, sau đó ở khách sạn này một đêm, chỉ vậy thôi. Mang theo Ám Nhị rời khách sạn, hai người không đi thẳng đến Vương cung Nam Chiếu mà đến phủ công chúa An Khê.
Đợi một lúc lâu bên ngoài phủ công chúa, người đi thông báo mới ra mời hai người vào. Kiến trúc Nam Chiếu khác biệt rất lớn so với Trung Nguyên, nhưng Đô thành về cơ bản là tương tự. Chỉ là diện tích phủ công chúa kém xa Định Quốc Vương Phủ to lớn hùng vĩ. Đại khái bằng với diện tích phủ Thượng Thư Diệp gia, kiến trúc Trung Nguyên dung hợp nhiều đặc điểm Nam Cương, tạo cảm giác vừa kỳ lạ vừa quyến rũ. Hai người được mời đến đại sảnh, vừa vào cửa đã thấy một nữ tử cao gầy mặc y phục màu xanh thêu hoa ngồi trong sảnh. Y phục của nữ tử không phải dạng tay áo hẹp thẳng thông thường, mà là tay áo mũi tên gọn gàng, trên ống tay và cổ tay đều thêu hoa văn huy hiệu đại diện cho vương thất Nam Chiếu. Một chiếc đai lưng màu bạc thắt quanh thân hình thon thả, khiến toàn thân nàng trông càng thêm lưu loát, hiên ngang. So với công chúa Tê Hà, muội muội ruột của nàng, người được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân Nam Chiếu, nàng có vẻ không đủ mỹ lệ, nhưng đôi mắt sáng rỡ kia lại càng khiến người khác chú ý.
Thấy Diệp Li bước vào, ánh mắt công chúa An Khê mang chút tò mò và đánh giá, Diệp Li cau đôi mày thanh tú, hơi ngạo nghễ ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: "Sao ngươi không mời chúng ta ngồi xuống?"
Công chúa An Khê nhíu mày, nhìn Diệp Li: "Mời ngồi, không biết vị tiểu thư này xưng hô thế nào?"
Diệp Li nói: "Tên ta là Sở Lưu Vân, tới tìm Thanh Trần ca ca."
"Thanh Trần ca ca?" Ánh mắt công chúa An Khê tối lại, lắc đầu: "Xin lỗi, ta không biết Thanh Trần ca ca nào cả."
"Ngươi gạt ta!" Diệp Li bất mãn nhìn chằm chằm, chỉ trích: "Thanh Trần ca ca nói tới Nam Cương du lịch, tiện thể thăm bằng hữu. Thanh Trần ca ca đã nói ngươi là bằng hữu của hắn, làm sao hắn có thể chưa từng tới đây? Có phải ngươi đã giấu Thanh Trần ca ca đi rồi không?"
Đôi mày thanh tú anh khí của công chúa An Khê nhíu càng chặt, nhìn bộ dáng sắp khóc của thiếu nữ xinh đẹp trước mắt, hỏi: "Ngươi có quan hệ gì với Thanh Trần công tử?"
"Ta... Ta là vị hôn thê của hắn. Ô ô... Thanh Trần ca ca rõ ràng nói chỉ cần ba tháng sau sẽ trở về, cưới ta. Nhưng bây giờ... Ô ô, hắn đã đi lâu rồi mà không có một lá thư. Từ bá mẫu đều lo lắng, ô ô... Hắn nhất định là không muốn Lưu Vân... Nếu không tìm được Thanh Trần ca ca, ta cũng không muốn sống nữa!"
Ánh mắt công chúa An Khê buồn bã, hơi nghi ngờ nhìn thiếu nữ khóc thảm thiết: "Ngươi là vị hôn thê của công tử Thanh Trần? Sao ta chưa từng nghe hắn nói?"
Diệp Li ngẩng đầu lên, oán trách nhìn nàng: "Con gái Trung Nguyên chúng ta xưa nay chú trọng khuê dự, làm sao Thanh Trần ca ca có thể nói đến ta trước mặt bằng hữu. Này, đây là tín vật Thanh Trần ca ca cho ta năm ngoái, nếu quả thật ngươi là bằng hữu của hắn hẳn đã từng thấy, hắn nói hắn đeo trên người rất nhiều năm, nhờ khối ngọc này hộ thân, những năm này mới bình an bên ngoài."
Công chúa An Khê nhìn Diệp Li bằng ánh mắt phức tạp, thần sắc hơi dao động. Khối ngọc kia có phải của Từ Thanh Trần hay không nàng không biết, nhưng túi lưới hơi cũ kỹ trên ngọc bội kia quả thật là kiểu dáng và màu sắc Từ Thanh Trần thường dùng, ngay cả dây đeo cũng giống hệt đồ trên người Từ Thanh Trần, "Xin lỗi, Sở tiểu thư, vừa rồi thất lễ. Chỉ là từ Trung Nguyên đến Nam Cương một đường gian khổ, sao Sở tiểu thư lại xuất hiện ở Đô thành Nam Chiếu này?" Công chúa An Khê trả lại ngọc bội cho nàng, nhẹ giọng hỏi.
Diệp Li khẽ cắn môi, quật cường nhìn công chúa An Khê: "Thanh Trần ca ca đã lâu không gặp ta. Nhị tỷ ta nói Thanh Trần ca ca không quan tâm ta. Ta... Ta muốn tìm hắn hỏi cho rõ. Ô ô, nếu quả thật hắn không muốn ta... Ta sẽ chết!"
Ám Nhị đứng một bên, nhìn chủ tử nhà mình diễn vai một thiếu nữ vì tình bỏ nhà ra đi giống như thật, không khỏi cảm thán. Công chúa An Khê rõ ràng rất đau đầu với một tiểu cô nương quật cường lại hơi bốc đồng như vậy, do dự một chút, đành nói: "Trước đó vài ngày công tử Thanh Trần đúng là làm khách hàn xá, nhưng bây giờ đã biến mất rồi. Không bằng ta phái người đưa Sở tiểu thư về Trung Nguyên trước đi, nếu gặp công tử Thanh Trần, ta nhất định sẽ bảo hắn mau chóng viết thư cho Sở tiểu thư. Ngươi thấy thế nào?" Diệp Li ngây thơ nhìn công chúa An Khê, hồi lâu mới oà khóc, vừa lau nước mắt vừa nói: "Ta mang theo thị vệ trốn ra ngoài, nếu không tìm được Thanh Trần ca ca cùng trở về, cha ta nhất định sẽ chặt chân ta. Ô ô... Ta không về đâu, ta muốn đi tìm Thanh Trần ca ca."
Công chúa An Khê xoa trán: "Được rồi, được rồi... Sở tiểu thư, vậy đi, ngươi ở lại phủ ta một thời gian ngắn trước, đợi công tử Thanh Trần trở lại, các ngươi cùng về có được không?"
Nghe vậy, Diệp Li lập tức nín khóc mỉm cười: "Cám ơn công chúa tỷ tỷ, ngươi thật tốt..."
Công chúa An Khê gọi thị nữ dẫn Diệp Li đi phòng khách nghỉ ngơi. Đợi thị nữ lui xuống, Diệp Li mới hơi áy náy nhìn Ám Nhị: "Ngươi nói... công chúa An Khê có thể trở thành Đại tẩu của ta hay không?" Vạn nhất vì thế mà phá hỏng nhân duyên của Đại ca thì phiền, nàng không muốn trở thành loại tiểu tam trong mấy cốt truyện máu chó đó.
Vẻ mặt Ám Nhị nghiêm túc lắc đầu: "Không thể nào. Dù Từ gia không kỳ thị dị tộc, nhưng mấy trăm năm qua Từ gia chưa từng thông gia với dị tộc. Huống chi công chúa An Khê là Hoàng thái nữ Nam Cương, thân phận quý trọng, Từ gia không thể để gia chủ kế nhiệm đến ở rể Nam Cương. Quan trọng hơn, với tính cách của công tử Thanh Trần, nếu quả thật có ý với công chúa An Khê, tuyệt đối sẽ không lấy tư cách bằng hữu qua lại với nàng."
Diệp Li nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói cũng phải. Vạn nhất vì thế mà làm hỏng nhân duyên Đại ca thì nghiệp chướng nặng nề. Nhưng nói về vị công chúa An Khê này, cảm giác thật không tệ, đã gặp nhiều vị công chúa trẻ tuổi, trừ tiểu nha đầu công chúa Trường Nhạc ra, chỉ có công chúa An Khê này thoạt nhìn đáng tin nhất. Nếu đổi lại là những vị công chúa khác, nghe nói nàng là vị hôn thê của người yêu còn không biết sẽ đối xử với nàng thế nào. Quả không hổ là bằng hữu do đại ca nhận định.
"Tiểu thư có tính toán gì không?" Ám Nhị hỏi.
Diệp Li cười nói: "Đến ở phủ công chúa không phải vừa tiện hỏi thăm chuyện của Đại ca sao?"
Ám Nhị: "Nhưng ở phủ công chúa ra vào cũng không dễ dàng, hành động của tiểu thư sẽ bị hạn chế rất nhiều."
Diệp Li lắc đầu cười: "Công chúa An Khê sẽ không đến mức giam lỏng vị hôn thê của bằng hữu đâu? Hiện tại trước hết phải biết rõ tung tích của đại ca quan trọng hơn, dù sao nhiều ngày như vậy ám vệ cũng không làm rõ được đại ca cuối cùng đã đi đâu."
Ám Nhị cúi đầu, xấu hổ: "Là thuộc hạ thất trách."
Diệp Li khoát tay cười: "Chuyện này sao có thể trách các ngươi? Nếu chuyện gì cũng làm rõ được, thì đời này đã không tồn tại từ 'bí mật' rồi. Chỉ hy vọng... Đại ca hiện tại bình an vô sự." Nghĩ đến Từ Thanh Trần mất tích, trong lòng Diệp Li không khỏi lo lắng.
Phủ công chúa An Khê không lớn, có lẽ vì Nam Cương không quá nghiêm khắc trong chuyện nam nữ, gian phòng Từ Thanh Trần từng ở lại nằm trong viện của Diệp Li. Diệp Li cũng không che giấu, trực tiếp hỏi rõ vị trí phòng của Từ Thanh Trần rồi đi tới. Đẩy cửa phòng ra, bên trong được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, rõ ràng dù Từ Thanh Trần đã biến mất nhiều ngày nhưng gian phòng này vẫn có người dọn dẹp mỗi ngày. Đồ đạc thuộc về Từ Thanh Trần trong phòng cũng không ít. Diệp Li cẩn thận kiểm tra, quần áo, ngọc bội, chiết phiến của Từ Thanh Trần, cùng mấy cuốn du ký mang theo bên người để đọc giải buồn, đều được đặt ngay ngắn trong tủ quần áo.
Trên bàn sách còn có bộ trà cụ sứ trắng Thanh Hoa mà Từ Thanh Trần thích, trên bàn thư được sắp xếp ngăn nắp một ít sách cùng giấy bút mực. Rõ ràng Từ Thanh Trần đã ở đây một thời gian không ngắn. Diệp Li đi tới sau bàn đọc sách ngồi xuống, tiện tay cầm một cuốn sách lên lật xem.
"Sở tiểu thư sao lại ở đây?" Giọng nói của công chúa An Khê vang lên ở cửa, Diệp Li ngẩng đầu thấy nàng đang nhíu mày đứng ở cửa nhìn mình. Diệp Li vội vàng đứng dậy, hơi bất an nhìn nàng: "Xin lỗi, ta nghe nói Thanh Trần ca ca trước đây ở đây, nên muốn sang xem. Tiện thể... tìm vài cuốn sách xem."
Công chúa An Khê bước tới, nhìn sách trên bàn, ánh mắt ấm áp: "Ngươi cũng thích xem sách."
Diệp Li cúi mắt, hơi ngượng ngùng gật đầu: "Thanh Trần ca ca tài tuyệt thiên hạ, ta muốn đọc nhiều sách một chút..."
Công chúa An Khê gật gật đầu: "Công tử Thanh Trần cũng rất thích xem sách, lúc rảnh rỗi luôn sách không rời tay. Văn tự Trung Nguyên của các ngươi ta chỉ biết đại khái, còn những thứ viết trong sách này thì không hiểu."
Diệp Li cất kỹ sách trong tay, thấp giọng: "Ta nghe Thanh Trần ca ca nhắc tới công chúa, công chúa là Hoàng thái nữ Nam Cương, chuyện cần quan tâm cũng là đại sự. Những thứ thi từ văn chương này... không có hứng thú cũng là tự nhiên."
Công chúa An Khê hào phóng cười: "Ta học văn tự Trung Nguyên khá muộn, có thể đọc đại khái đã không tệ. Dù có hứng thú cũng không hiểu. Sở tiểu thư nếu thích sách trong thư phòng có thể cầm đi đọc. Những cuốn này đều do công tử Thanh Trần mua về, để đây cũng vô dụng."
Diệp Li gật đầu: "Đa tạ công chúa. Công chúa..." Diệp Li nhìn công chúa An Khê muốn nói lại thôi, công chúa An Khê nhướng mày ra hiệu nàng tiếp tục.
Diệp Li nhẹ giọng hỏi: "Ta muốn tìm được Thanh Trần ca ca nhanh một chút, đã lâu lắm rồi hắn không viết thư về nhà. Có thể nói cho ta biết lúc hắn rời đi có nói muốn đi đâu không? Để ta còn mang theo thị vệ cùng đi tìm hắn."
Công chúa An Khê nhìn nàng một lúc lâu, rồi cau mày: "Không phải ta không chịu nói tung tích của hắn, mà là... hiện tại ta cũng đang tìm hắn."
Diệp Li hơi vui mừng suy đoán: "Vậy... hắn có thể đã rời Nam Cương về Trung Nguyên rồi hay không?"
Công chúa An Khê lắc đầu: "Nam Cương còn nhiều việc chưa xong, hắn sẽ không dễ dàng rời đi. Huống chi, nếu hắn thật muốn rời Nam Cương cũng sẽ đến cáo biệt ta, ít nhất cũng nên để lại một tin tức."
"Vậy... vậy hắn có thể gặp nguy hiểm hay không?!"
Công chúa An Khê hơi khó xử nhìn nàng, hồi lâu mới lắc đầu: "Hẳn là... sẽ không. Công tử Thanh Trần thông minh tuyệt đỉnh, có chuyện gì hắn nhất định có thể ứng phó."
"Nhưng, nhưng Thanh Trần ca ca không có võ công. Ngay cả Lâm Hàn bên cạnh ta hắn cũng đánh không lại." Diệp Li lo lắng kêu lên.
Công chúa An Khê kéo nàng, nhẹ giọng trấn an: "Tin ta, hắn không có việc gì, ta bảo đảm."
Ánh mắt Diệp Li lóe lên, ngẩng đầu tràn đầy mong đợi nhìn nàng: "Thật? Ngươi bảo đảm..."
Công chúa An Khê nặng nề gật đầu: "Ta lấy thân phận công chúa Nam Chiếu bảo đảm, hắn tuyệt đối sẽ không có việc gì. Ngươi chỉ cần ngoan ngoãn đợi trong phủ, rất nhanh là có thể gặp công tử Thanh Trần."
Diệp Li gật đầu: "Được, ta tin công chúa tỷ tỷ. Nhưng mà, ta cũng muốn đi tìm Thanh Trần ca ca!"
Công chúa An Khê bất đắc dĩ nhìn nàng: "Chỉ có thể ở trong Đô thành, không được chạy lung tung. Vạn nhất công tử Thanh Trần trở lại lại không tìm được ngươi..."
"Ta biết rồi, cám ơn công chúa tỷ tỷ."
Ra khỏi khách viện, nụ cười trên mặt công chúa An Khê dần phai nhạt. Vừa tới sân của mình, nàng quay đầu hỏi người đi theo phía sau: "Bên phía Sở tiểu thư, đã thăm dò được chưa?"
Nam tử đi theo bên người thấp giọng: "Bẩm công chúa, điều tra được ngày hôm qua trời tối Sở tiểu thư mới vào thành. Sau khi vào thành đã đến khách sạn nổi tiếng nhất Đô thành tìm chỗ trọ. Sáng sớm hôm nay thức dậy trả phòng đã hỏi thăm vị trí phủ công chúa rồi trực tiếp tới. Chỉ là... nàng không dùng thân phận Sở Lưu Vân, mà là Từ Vân và Lâm Hàn."
Công chúa An Khê gật đầu: "Ra ngoài dùng tên giả một chút cũng không quá đáng. Còn gì khác không?"
Nam tử lắc đầu: "Không còn gì. Nếu muốn xác định thân phận Sở tiểu thư, e rằng chúng ta phải phái người đi Đại Sở một chuyến mới được. Một lần đi về ít nhất cũng mất một tháng."
Công chúa An Khê lắc đầu: "E rằng chúng ta không có nhiều thời gian như vậy, nàng nhất định biết Thanh Trần, hơn nữa còn rất hiểu hắn. Việc tìm được Thanh Trần sớm quan trọng hơn. Có phải thật hay không, tìm được hắn sẽ rõ. Trong khoảng thời gian này ngươi phái người chú ý bọn họ một chút là được."
"Vâng"
"Còn gì nữa không?"
Nam tử do dự một chút: "Lúc chúng ta điều tra Sở tiểu thư, phát hiện ngày hôm qua còn có ba người Trung Nguyên tới khách sạn, tên không có gì đặc biệt nhưng chưa chắc là tên thật."
"Có liên quan gì đến Sở tiểu thư không?"
"Trước mắt nhìn thì không. Bọn họ đến sớm hơn Sở tiểu thư hai canh giờ, trong đó một người ăn cơm xong về phòng nghỉ. Hai người kia ra ngoài, sau khi Sở tiểu thư vào trọ mới trở về, cũng chưa từng gặp mặt."
"Vậy trước tiên không cần để ý bọn họ, Đô thành thỉnh thoảng có người Trung Nguyên ra vào cũng là bình thường. Việc này do tướng quân thủ vệ Đô thành quản lý, chúng ta quản quá nhiều ngược lại phiền toái."
"Vâng"
"Công chúa, Vương Thượng triệu kiến."
"Biết rồi. Ta lập tức đi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận