Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 308: Mỹ nhân yêu thích, ngủ thư phòng

Ngày cập nhật : 2026-04-01 08:39:43

“Diệp Li, Bản cung muốn khiêu chiến ngươi!”

Lời vừa nói ra, trong đại điện nhất thời yên lặng. Lâu sau mới nghe tiếng cười của Phượng Chi Dao vang lên. Đầu tiên cúi đầu buồn cười, về sau dường như nhịn không được bật cười to. Cười đến mức công chúa Lăng Vân thẹn quá hóa giận, nhìn chằm chằm Phượng Chi Dao: “Ngươi cười cái gì?!”

Phượng Chi Dao lau khóe mắt, cười híp mắt khoát tay: “Không có gì, đột nhiên buồn cười thì cười thôi.” Sau đó quay sang Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li, giật giật môi không tiếng nói mấy chữ. Diệp Li tinh thông thần ngữ nhìn thấy liền hiểu, Phượng Chi Dao nói chính là “Nam nhan họa thủy”. Mặc Tu Nghiêu dù không biết chính xác Phượng Chi Dao nói gì, nhưng chỉ nhìn ánh mắt cũng đoán được mấy phần, nguy hiểm liếc hắn một cái không thèm để ý.

Công chúa Lăng Vân cũng chỉ nhất thời vọng động, nhưng lời đã nói không thu lại được. Ngẩng đầu nhìn Diệp Li hỏi: “Như thế nào? Ngươi không dám?”

Diệp Li hơi bất đắc dĩ, mỉm cười nhìn công chúa Lăng Vân: “Công chúa, vì sao ta phải tiếp nhận khiêu chiến của ngươi?” Năm đó nàng tiếp nhận khiêu chiến là vì Mặc Tu Nghiêu, tôn nghiêm Định Vương Phủ, đồng thời cũng vì tôn nghiêm Định Vương Phi. Nhưng hiện tại, Diệp Li thật sự nghĩ không ra tại sao nàng phải tiếp nhận khiêu chiến của công chúa Lăng Vân. Nhìn công chúa Lăng Vân hơn phân nửa đã lập gia đình, vốn không thể còn nhớ thương Mặc Tu Nghiêu? Về phần tôn nghiêm Định Vương Phủ, hiện đã sớm không cần Vương Phi nàng đi đánh bại công chúa một nước bại trận để chứng minh.

“Ngươi không dám?!” Công chúa Lăng Vân khinh thường nhìn Diệp Li.

Diệp Li mỉm cười: “Ta không cần phải làm thế.” Nàng không cần tiếp nhận khiêu chiến của công chúa Lăng Vân, cõi đời này không còn ai dám nói nàng không xứng Mặc Tu Nghiêu, dám nói nàng không xứng làm Định Vương Phi.

Nghe vậy, sắc mặt công chúa Lăng Vân càng khó coi. Diệp Li nói không sai, nàng ta không cần thiết tiếp nhận khiêu chiến của nàng. Nói rõ hơn, lấy danh tiếng và địa vị hiện tại của công chúa Lăng Vân, căn bản không có tư cách khiêu chiến Định Vương Phi.

Tây Lăng Hoàng nhìn không khí lúng túng, vội mở miệng: “Lăng Vân từ nhỏ bị Trẫm chiều hư, không biết nặng nhẹ kính xin Vương Phi tha lỗi.”

Công chúa Lăng Vân há miệng còn muốn nói. Tây Lăng Hoàng hung hăng trừng nàng ta một cái, lạnh lùng: “Cũng không nhìn đây là địa phương nào, còn không đi xuống!”

Mặc Tu Nghiêu đỡ Diệp Li đứng dậy, hướng Tây Lăng Hoàng cười: “Tây Lăng Hoàng, nếu chúng ta đã đàm phán xong. Bản vương và Vương Phi trước hồi dịch quán nghỉ ngơi, mấy ngày qua A Li cũng hơi mệt.” Tây Lăng Hoàng vội cười: “Sao Định Vương và Vương Phi không ở tạm trong cung? Trẫm đã sai người quét dọn một cung điện để mọi người ở.” 

Mặc Tu Nghiêu khoát tay cười: “Cái này không cần, Bản vương cũng không kén chỗ ở. Cáo từ trước.”

“Này... Trẫm còn chưa chuẩn bị tiệc tẩy trần cho Định Vương và Vương Phi...”

Diệp Li cười khẽ: “Đa tạ Tây Lăng Hoàng phí tâm, quả thật ta hơi mệt, hôm nay cũng chỉ thể tạ ý tốt của Tây Lăng Hoàng.”

Định Vương và Vương Phi đều đã nói vậy, Tây Lăng Hoàng cũng không tiện lưu lại. Chỉ đành cho người đưa bọn họ ra ngoài. Lúc Mặc Tu Nghiêu nắm tay Diệp Li đi tới trước mặt công chúa Lăng Vân có khẽ dừng, mới tiếp tục đi ra. Nhìn đoàn người Mặc Tu Nghiêu ra khỏi chính điện, Tây Lăng Hoàng mới thở phào đưa mắt nhìn công chúa Lăng Vân không vui nhíu mày: “Lăng Vân, ngươi?!”

Chỉ thấy sắc mặt công chúa Lăng Vân trắng bệch, đột nhiên phốc một tiếng phun ra một ngụm máu. Tây Lăng Hoàng sợ hết hồn, vội sai người đỡ công chúa Lăng Vân, hỏi: “Đây là chuyện gì?” Dù cô con gái này vừa rồi khiến ông ta xuống đài không được, nhưng dù sao cũng là con ruột. Thấy nàng đột nhiên hộc máu Tây Lăng Hoàng cũng có mấy phần lo.

Thái y tới rất nhanh, bắt mạch cho Lăng Vân công chúa, hơi nghi ngờ: “Sao đột nhiên Công chúa lại bị nội thương?” Những người khác tự nhiên không hiểu, dù sao công chúa Lăng Vân có nói muốn khiêu chiến Định Vương Phi, nhưng cũng không có đánh nhau. Trong điện những người khác cũng không đụng công chúa Lăng Vân, sao đột nhiên lại bị nội thương.

“Định Vương!” Công chúa Lăng Vân giơ tay lau vết máu mép, thấp giọng cắn răng.

Mấy ngày nay, cả hoàng thành Tây Lăng phong vân gợn sóng. Dịch quán trong thành Định Vương Phủ ở, dù ngoài có tướng sĩ Mặc gia quân trấn thủ đã yên lặng nhiều. Nhưng mỗi ngày vẫn có đủ loại người lấy các lý do đến cầu kiến thậm chí vây xem. Dù hiện trong hoàng thành Tây Lăng người làm chủ vẫn là hoàng thất và triều đình Tây Lăng, nhưng tất cả mọi người đều biết, hoàng thành Tây Lăng đã thuộc Định Vương Phủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=308]

Người tâm tư linh hoạt sẽ không tính theo Tây Lăng Hoàng xuôi nam đến An Thành đương nhiên tránh không muốn đánh chủ ý lên Định Vương Phủ để mưu đường tương lai.

Trong dịch quán, tháng chín ở hoàng thành Tây Lăng đã có mấy phần vắng lặng đầu đông. May phủ đệ Tây Lăng có ít cây cối, nên cũng không lộ vẻ thê lương thưa thớt. Trong viện bên cạnh núi giả, Mặc Tu Nghiêu và Từ Thanh Bách đang ngồi đối diện đánh cờ. Diệp Li ngồi bên cạnh Mặc Tu Nghiêu xem cuộc chiến, ngay cả Phượng Chi Dao và Từ Thanh Phong luôn hiếu động cũng ngồi xem. Nước cờ của Mặc Tu Nghiêu và Từ Thanh Bách không quá quyết liệt, tùy ý ngươi tới ta đi rất có mấy phần thanh thản. Phượng Chi Dao ở một bên thấy nhàm chán, liền nghiêng đầu nói với Diệp Li ngồi bên cạnh Mặc Tu Nghiêu, cười: “Vương Phi, hai ngày nay trong hoàng thành Tây Lăng có chuyện kỳ quái người đã nghe chưa?”

Diệp Li đưa mắt nhìn hắn, hơi khó hiểu.

Phượng Chi Dao cười: “Nghe nói hôm qua trong hoàng thành Tây Lăng có cái hội Thu Nguyệt gì. Đại khái chính là thiên kim phu nhân các quan gia trong thành tụ hội... Ngày lễ, chẳng lẽ các nàng không gửi thiệp cho người?” Phượng Chi Dao cũng hơi kinh ngạc, theo lý những quan lại quyền quý trong hoàng thành Tây Lăng kia sẽ không không có ánh mắt.

Diệp Li suy nghĩ: “Quả thật nhận được mấy tờ thiệp, có điều ta thoái thác rồi. Xảy ra chuyện gì?”

“Thoái thác cũng tốt, nghe nói hôm qua công chúa Lăng Vân đi tham gia hội Thu Nguyệt, bị người ngăn ngoài cửa không cho vào.” Trong tươi cười của Phượng Chi Dao tuyệt đối tràn đầy hả hê, ai bảo công chúa Lăng Vân người đàn bà kia lớn lên cay nghiệt chưa tính, lại còn một bộ lỗ mũi mọc trên đỉnh đầu, cũng không khiến người chán ghét sao? Phượng Tam công tử cho tới bây giờ chưa từng là người khoan hậu.

“Chặn ngoài cửa? Vì sao?” Diệp Li nhướng mày, có thêm hứng thú. Dù công chúa Lăng Vân ngang ngược thế nào cũng là công chúa Tây Lăng, nàng ta quả thật có tiền vốn cao ngạo. Phần lớn đám người quyền quý sẽ không tranh phong với nàng ta, huống chi cố ý đánh vào mặt như vậy. Phượng Chi Dao cười: “Không biết chuyện gì xảy ra, tin tức công chúa Lăng Vân trong cung khiêu khích Định Vương Phi hiện đã truyền khắp thành. Lại nói chuyện năm đó công chúa Lăng Vân ở Đại Sở, đám quyền quý bọn họ cũng biết. Hôm nay lại tự rước tranh cãi, ngẫu nhiên, năm nay chịu trách nhiệm cử hành hội Thu Nguyệt chính là Tôn gia phú thương hoàng thành, kể từ sau khi Mộ Dung gia bị tiêu diệt, Tôn gia quật khởi cực nhanh, hôm nay có thể nói chính là thủ phủ Hoàng Thành cũng không quá. Bản thân lại là cựu thần Tây Lăng vứt bỏ quan hàm đi làm thương nhân, đương nhiên không thể cung kính với công chúa Lăng Vân. Hiện Hoàng Thành đổi chủ, bọn họ thế nào còn đặt công chúa Lăng Vân vào mắt?”

“Tôn gia?” Vừa đánh cờ, Từ Thanh Bách ngẩng đầu hỏi.

Phượng Chi Dao nhướng mày cười: “Làm sao? Tứ công tử có ấn tượng?” Từ Thanh Bách gật đầu: “Ta vừa tới Tây Lăng không bao lâu, gia chủ Tôn gia đã phái người tới đưa lễ nạp thái. Hai ngày này Tôn gia cũng hướng dịch quán tặng lễ?”

Mặc Tu Nghiêu cúi đầu tiếp tục suy tư nước cờ, Diệp Li và Phượng Chi Dao nhìn Trác Tĩnh đứng bên. Những chuyện này đều là Trác Tĩnh, Lâm Hàn xử lý, Trác Tĩnh suy nghĩ: “Mấy ngày qua gia chủ Tôn gia cũng phái người tặng không ít lễ vật. Hơn nữa, Tôn gia công tử còn đích thân đến cầu kiến một lần. Bất quá Vương gia cùng Vương Phi nói không gặp bất kỳ ai, thuộc hạ liền trở về.”

Diệp Li hơi không giải: “Tứ ca, Tôn gia có vấn đề?”

Từ Thanh Bách lắc đầu: “Vậy cũng không có, ta chỉ cảm thấy gia chủ Tôn gia này có ánh mắt độc đáo. Thời điểm ban đầu khi ta vừa tới Tây Lăng, cả Hoàng Thành chỉ có bọn họ tiến đến kết giao.”

 Phượng Chi Dao lơ đễnh, thản nhiên: “Có lẽ hắn muốn lấy lòng cả hai bên, thương nhân mà... Luôn không thích đem toàn bộ trù mã đặt trong cùng một giỏ.” Từ Thanh Bách lắc đầu: “Lấy tài phú và địa vị Tôn gia hiện nay, không cho phép hắn hành động tùy tiện. Nếu không các ngươi tới nhanh, nói không chừng qua ít ngày Tôn gia cũng nên xui xẻo. Chính là hiện tại... Ngươi cảm thấy Tây Lăng Hoàng sẽ để Tôn gia cùng nhiều tài sản cho Định Vương Phủ?”

Diệp Li trầm ngâm: “Nói vậy... Chuyện hôm qua gia chủ Tôn gia phái người tới thỉnh gặp chẳng qua là Tôn gia đối với Định Vương Phủ bày tỏ thái độ?” Từ Thanh Bách lạch cạch một tiếng hạ xuống một con cờ, cười: “Có thể nói.”

“Chuyện này... Vương gia thấy thế nào?” Phượng Chi Dao cười híp mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu. Mấy ngày qua bọn họ nhận được không ít các loại lễ vật, trong đó vàng bạc châu báu kỳ trân dị bảo đồ cổ đương nhiên không cần nói, trân bảo hiếm thế cũng không coi là gì. Nhưng cũng không thiếu mỹ nhân tuyệt sắc khiến người có chút dở khóc dở cười. Trong những mỹ nhân này cố nhiên có một ít danh kỹ vũ cơ tuyệt sắc thì cũng thôi, còn có một ít là muội muội, nữ nhi các phú thương, quyền quý Tây Lăng. Dù người trong thiên hạ đều biết Định Vương đối với Định Vương Phi một tấm chân tình, tình sâu ý nặng, nhưng cũng tránh không một số người muốn tồn một chút may mắn, thử một lần. Cho nên, Định Vương điện hạ bình sinh lần đầu nhận được cái loại đãi ngộ bị Vương Phi đuổi ra khỏi phòng ngủ đi ngủ thư phòng. Phượng Chi Dao đứng ngoài xem cũng không khỏi tỏ vẻ: Vương gia rất oan.

Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt quét Phượng Chi Dao một cái, tiện tay bỏ xuống con cờ lạnh nhạt: “Những chuyện vặt này không phải đã nói giao cho Thanh Bách xử lý?” Dứt lời, còn không dấu vết nhìn Diệp Li ngồi bên một cái. Từ Thanh Bách là Tứ biểu ca của A Li, dĩ nhiên biết xử lý thế nào không khiến A Li không vui. Thật ra đối với những kẻ ân cần dâng lễ vật, đặc biệt kẻ không có mắt hiến cái gì mỹ nữ, ý nghĩ Mặc Tu Nghiêu chính là trực tiếp giết. Nhưng hiển nhiên, ý nghĩ như vậy nói ra sẽ không ngừng bị phản đối, ngay cả A Li cũng không đồng ý.

Thấy Mặc Tu Nghiêu không còn ý định đánh cờ, Từ Thanh Bách cũng mỉm cười buông xuống con cờ. Tự cười nhạt nhìn Diệp Li và Mặc Tu Nghiêu, dĩ nhiên hắn cũng biết chuyện hai ngày nay Định Vương bị đuổi ra khỏi cửa ngủ thư phòng. Cũng cảm thấy hơi kinh ngạc, phải biết mấy năm này đôi vợ chồng này luôn ân ái, ngay cả giận cũng chưa từng giận. Thân phận Mặc Tu Nghiêu còn ở đó, muốn không có cám dỗ sắc đẹp căn bản không có khả năng. Nhưng cũng chưa từng thấy Li nhi vì thế mà ăn dấm, lần này... Nhỡ chẳng may Mặc Tu Nghiêu thật có ý nghĩ khác? Con ngươi sáng tỏ của Từ Thanh Bách khẽ lóe, mỉm cười hỏi: “Vương gia nói quá, chuyện trọng yếu như vậy sao ta dám tự ý xử lý? Phượng Tam công tử, nhìn ngươi cao hứng, chẳng lẽ lần này thật có tuyệt sắc kinh thế được đưa tới?”

Khóe miệng Phượng Chi Dao khẽ co quắp, cái gì gọi là nhìn cao hứng? Nói giống hắn là loại sắc quỷ. Chẳng qua nhìn Mặc Tu Nghiêu bị chê cười, tâm tình hơi không sảng khoái trong nháy mắt liền tản, cười híp mắt: “Tứ công tử đừng nói, thật đúng có. Hôm kia Tây Lăng Trường Ninh Hầu đưa tới một đôi vưu vật tuyệt sắc. Dù không coi nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng tuyệt đối mỹ nhân tuyệt sắc khó gặp. Quan trọng hơn, đây là một cặp sinh đôi, hai người lớn lên giống nhau như đúc. Ta và Trác Tĩnh Lâm Hàn nhìn hồi lâu cũng không phân biệt ai với ai.”

Trác Tĩnh sờ mũi, trong lòng âm thầm oán: Phượng Tam công tử, người nhìn hồi lâu là ngươi, người không phân biệt cũng là ngươi. Có thể đừng kéo ngoại nhân vô tội như chúng ta? Bọn họ đã trải qua dạy bảo và huấn luyện đặc biệt của Vương Phi, làm sao có thể ngay cả sinh đôi cũng không phân biệt?

Mặc Tu Nghiêu nghe Phượng Chi Dao hăng hái giới thiệu đám mỹ nhân mấy ngày qua đưa tới với Từ Thanh Bách và Từ Thanh Phong, nhìn lại Diệp Li bên cạnh khóe miệng mỉm cười cơ hồ cùng Từ Thanh Bách giống nhau, không khỏi trong lòng chợt lạnh. Thật ra hắn cũng không hiểu tại sao A Li lại đột nhiên sinh khí, nhưng hắn biết tuyệt đối không đơn thuần vì những nữ nhân căn bản không đáng nhắc kia. Những năm gần đây A Li chưa từng tức giận với hắn, dù thỉnh thoảng có cũng chỉ nói giỡn. Nhưng lần này Mặc Tu Nghiêu cảm thấy A Li quả thật mất hứng, nhưng là... Rốt cuộc tại sao?

Nhìn Diệp Li mỉm cười thản nhiên, trong lòng Mặc Tu Nghiêu càng phiền não.

Nhàn nhạt đưa mắt Phượng Chi Dao hưng phấn, Mặc Tu Nghiêu: “Phượng Tam, nghe ngươi nói đến cao hứng...” Phượng Chi Dao mở trừng hai mắt, mờ mịt nhìn Mặc Tu Nghiêu đang cười lạnh nhìn mình. 

Chỉ nghe giọng Mặc Tu Nghiêu thoáng lạnh, “Đôi tỷ muội song sinh Trường Ninh Hầu đưa tới, Bản vương liền thưởng cho ngươi. Huyết thống Trường Ninh Hầu dù cách hơi xa, nhưng dù sao vẫn là hoàng tộc Tây Lăng, cũng phải cho hắn chút mặt mũi. Vậy đối với mỹ nhân sinh đôi, ngươi phải... đối đãi thật tốt.” Bốn chữ đối đãi thật tốt Mặc Tu Nghiêu nói phá lệ trầm thấp, Phượng Chi Dao nhất thời trong lòng lộp bộp, phảng phất bị một gáo nước lạnh dội vào đầu, khiến cái đầu vốn có chút hưng phấn nhất thời thanh tỉnh.

Vui quá hóa buồn, cấp trên náo nhiệt cũng không dễ nhìn, cổ nhân thật không lừa ta. Vẻ mặt đưa đám của Phượng Chi Dao lặng yên suy nghĩ.

Đã đưa ra ngoài hai người, Mặc Tu Nghiêu cũng nghĩ chuyện an bài những người khác. Ai bảo A Li không thích hắn tùy tiện giết người, nhưng để ở dịch quán tâm tình A Li sẽ không tốt. Mặc Tu Nghiêu sờ cằm vừa lòng nghĩ, đối với Phượng Chi Dao: “Phân phó đi xuống, dựa theo công trạng lớn nhỏ... Đem những nữ tử kia ban thưởng cho tướng lãnh.”

Bên cạnh Từ Thanh Phong và Tần Phong sắc mặt biến hóa, Từ Thanh Phong vội: “Cái kia... Khởi bẩm Vương gia, thuộc hạ cũng không cần.” Hắn trở về sẽ cùng Thiên Hương thành hôn, mang một nữ nhân trở về thì sẽ xảy ra chuyện gì? Dù Thiên Hương không giận hắn, cha hắn mẹ nàng cũng có thể cắt chân hắn. 

Tần Phong ho nhẹ, đi theo: “Thuộc hạ cũng tạ ý tốt của Vương gia.”

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, nhìn Tần Phong: “Thanh Phong không cần còn nói được, Tần Phong ngươi thật cũng không cần? Ngươi cũng đã hơn ba mươi? Đã sớm nên thành thân sinh con. Bản vương nhớ nơi này có một đích nữ thư hương thế gia, nếu không Bản vương để Phượng Tam đưa cô nương đó cho ngươi?” 

Tần Phong lắc đầu liên tục, vẻ mặt đau khổ: “Đa tạ vương gia, thuộc hạ tâm lĩnh.” Vương gia náo nhiệt quả nhiên không nhìn.

“Thanh Bách?” Mặc Tu Nghiêu cười híp mắt nhìn Từ Thanh Bách. Từ Thanh Bách mỉm cười, “Đa tạ ý tốt của vương gia, gia quy Từ gia quy định nếu chưa lập gia đình, hoặc cưới chưa đầy bốn mươi mà không có con thì không thể cưới vợ bé.”

Mặc Tu Nghiêu gật đầu cười: “Cái này Bản vương biết, mang hai người trở về làm tỳ nữ cũng không tồi.”

“Tại hạ quanh năm phiêu đãng, chỉ sợ ủy khuất giai nhân.” Nụ cười Từ Thanh Bách không thay đổi.

Đuổi một đám thuộc hạ không thích tiếp nhận mỹ nhân ra ngoài, Mặc Tu Nghiêu mới xoay người nhìn Diệp Li, giơ tay vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ôn nhu hỏi: “A Li, nàng còn đang tức giận?” 

Diệp Li nụ cười lạnh nhạt nhìn Mặc Tu Nghiêu: “Vương gia nói gì, ta tức giận lúc nào?” 

Mặc Tu Nghiêu kéo nàng vào ngực, chôn mặt vào mùi hương thơm ngát buồn buồn: “A Li, nàng đừng tức giận được không... Nếu nàng mất hứng... Ta giết hết những nữ nhân kia!” Lúc nói giết, trong giọng Mặc Tu Nghiêu căng thẳng không tự chủ lộ ra vài phần sát khí.

Trong lòng Diệp Li hơi chấn động, hơi bất đắc dĩ khẽ thở dài: “Đừng hồ nháo, chúng ta mới vừa nhận tay hoàng thành Tây Lăng, cần mau chóng an định đám người quyền quý Tây Lăng bổn địa. Chàng giết toàn bộ, càng hỏng việc hơn lúc trước trực tiếp cho người đưa trở về.” Thật ra, Diệp Li cũng không rõ nàng rốt cuộc vì sao mất hứng. Dĩ nhiên nàng biết rõ tâm ý Mặc Tu Nghiêu, nàng cũng tin Mặc Tu Nghiêu toàn tâm toàn ý với mình. Nhưng nhìn nhiều người đưa mỹ nhân tới, thấy ánh mắt nhiều mỹ nhân rơi trên người Mặc Tu Nghiêu, không vui trong lòng cứ như vậy gần như không che dấu mà xông ra.

Có lẽ từ trước tới giờ nàng chưa từng ý thức được trượng phu của nàng sẽ hấp dẫn ánh mắt và ái mộ của nhiều thiếu nữ. Dù trước kia cũng từng có những nhân vật như Tô Túy Điệp, Liễu quý phi thậm chí công chúa Lăng Vân, nhưng Diệp Li cũng chưa từng cảm thấy những người này sẽ mang đến bất kỳ thương tổn gì cho mối quan hệ của nàng với Mặc Tu Nghiêu. Có lẽ tương lai thân phận Mặc Tu Nghiêu càng cao, cũng nhất định sẽ có càng nhiều nữ tử bị hắn hấp dẫn, thậm chí sẽ càng nhiều người liên tục đưa tới các kiểu mỹ nữ tuyệt sắc. Càng nghĩ sâu, nếu có một ngày Mặc Tu Nghiêu quân lâm thiên hạ... Các đại thần tuyệt đối không thể chấp nhận trong hậu cung chỉ có một mình nàng. Có lẽ những chuyện này vẫn còn rất xa, nàng tự dưng cảm thấy phiền muộn và chán ghét tình hình trước mắt.

“Không muốn ta giết, vậy có thể thế nào?” Mặc Tu Nghiêu buồn buồn, ngẩng đầu đưa tay vỗ về khuôn mặt thanh lệ Diệp Li, ánh mắt Mặc Tu Nghiêu thâm trầm mà kiên quyết, “Nếu vì chút ít kẻ gọi là quyền quý này mà khiến A Li mất hứng..., vậy thì đuổi hết bọn họ có được không? Ở chỗ này, ở Định Vương Phủ ai dám nói Bổn vương không đúng? A Li, nàng đừng giận, ta sẽ đau lòng...”

Diệp Li than nhẹ, áp vào ngực Mặc Tu Nghiêu nhẹ giọng: “Ta không phải vì chuyện này tức giận. Thật ra...” Có chút phiền muộn thở dài, Diệp Li: “Ta cũng không biết tại sao, chính là cảm thấy trong lòng có chút phiền muộn.” Đối với chuyện mình không khống chế được cảm xúc Diệp Li cũng cảm thấy rất rối rắm. Kiếp trước kiếp này, nàng cực ít khi không cách nào khống chế tâm tình như vậy. Mặc Tu Nghiêu giơ tay sờ trán Diệp Li, quan tâm: “Có phải có chỗ nào không thoải mái, để ta gọi đại phu tới nhìn?”

Diệp Li lắc đầu, “Ta rất khỏe, không có chuyện gì... Nói không chừng mấy ngày nữa là tốt.”

“Thật không có chuyện gì?” Mặc Tu Nghiêu không yên tâm hỏi, nhưng nhìn sắc mặt Diệp Li vẫn như thường, quả thật không giống có chỗ không thoải mái.

“Thật không có chuyện gì.”

“Vậy... tối nay vi phu có thể trở về phòng ngủ?” Mặc Tu Nghiêu hỏi.

Diệp Li nhìn hắn một hồi lâu, mới đứng dậy lắc đầu: “Tâm tình ta vẫn không tốt, cho nên... Vẫn cực khổ Vương gia chàng ngủ thư phòng thêm hai ngày.” Nhìn Diệp Li xoay người bước chậm rời đi, trong con ngươi nhàn nhạt Mặc Tu Nghiêu nhiều hơn một tia ấm áp cùng bất đắc dĩ.

“Vương gia.” Trong viện yên lặng chỉ còn một mình Mặc Tu Nghiêu, ấm áp trong mắt dần giảm, càng nhiều mấy phần lãnh ý cùng sát khí. Tần Phong vô thanh xuất hiện phía sau Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu nhếch mi hỏi: “Hai ngày nay Vương Phi có nơi nào không thoải mái? Hay gặp chuyện gì không hài lòng?”

Tần Phong cúi đầu suy nghĩ, lắc đầu: “Không có, Vương Phi ăn mặc ngủ nghỉ hết thảy đều bình thường, cũng không gặp chuyện gì không tốt.” Dù lần này Vương Phi đuổi Vương gia ra ngủ thư phòng tương đối hiếm, nhưng Tần Phong cũng không cho là đại sự. Một đôi vợ chồng có ai không có lúc làm khó tỳ khí? Dù hắn chưa từng thành thân nhưng cũng nghe một vài lão nhân đã lập gia đình trong quân nói. Nam nhân ấy, thỉnh thoảng ngủ thư phòng quỳ bàn tính gì, quá bình thường.

“Đi đi, bảo vệ tốt Vương Phi. Hai ngày này tinh thần nàng có chút không tốt...” Mặc Tu Nghiêu phân phó.

“Dạ, thuộc hạ tuân lệnh.”

“Khởi bẩm Vương gia, Bạch gia mới vừa phái người đưa tới một ít đồ vật.” Lâm Hàn đi vào bẩm báo.

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, nếu chỉ đồ bình thường, căn bản không cần cố ý vào bẩm báo với hắn. Lâm Hàn: “Bạch gia tặng không ít hậu lễ, trong đó còn có... Bốn mỹ nữ cùng bốn gã... Gã sai vặt.” Nói đến gã sai vặt mặt Lâm Hàn cũng có chút bóp méo. Bạch gia không hổ thế gia danh môn Tây Lăng, suy nghĩ chu đáo hơn người khác. Đại khái nghe nói Định Vương không hứng thú với mỹ nữ, nên lấy danh nghĩa gã sai vặt qua tặng những thiếu niên dung mạo thanh tú.

“Bạch gia?” Giọng Mặc Tu Nghiêu lạnh lẽo.

Lâm Hàn gật đầu: “Đúng vậy, đại quản gia Bạch gia tự mình đưa tới. Còn để lại thiệp mời Vương gia, Vương Phi đến Bạch gia dự tiệc.”

“Giết!” Đáy mắt Mặc Tu Nghiêu xẹt qua một tia huyết quang, chợt lóe, phía sau chậm rãi bổ sung, “Không cần nói cho Vương Phi.”

Bình Luận

0 Thảo luận