Tháng Mười năm ấy, chắc chắn là khoảng thời gian khiến người trong thiên hạ khó lòng quên được.
Ví như việc Lê Vương Mặc Cảnh Lê liên kết với Nam Chiếu, Tây Lăng tấn công Đại Sở; ví như Định Quốc Vương gia thân chinh dẫn năm mươi vạn Mặc Gia quân nghênh chiến liên quân ba nước. Lại ví như, Định Quốc Vương phi vừa tròn mười sáu tuổi, một thân nữ nhi trấn giữ Tây Bắc, chỉ trong hai ngày 15 và 16 tháng Mười, tại Tây Bắc Đại Sở, đạo phòng tuyến cuối cùng của đại quân Tây Lăng trong thành Hồng Châu cũng bị tiêu diệt. Tiếp đó, hai mươi vạn đại quân Tây Lăng đối đầu với Định Vương phi ở Tây Bắc cũng toàn quân bị diệt, Trấn Nam Vương Tây Lăng bị thương hoảng sợ dẫn quân chạy về phía Tây, tin tức này vừa truyền ra đã chấn động thiên hạ. Lại ví như, lúc Định Vương phi đang giằng co với Trấn Nam Vương Tây Lăng, thậm chí còn chia quân làm hai đường, lấy ba vạn binh mã ngăn cản gần ba mươi vạn đại quân địch ở cửa khẩu Tây Bắc Đại Sở, khiến đối phương tiến thoái lưỡng nan. Thân vệ bên cạnh Định Vương phi - Tần Phong dẫn theo một nhóm vẻn vẹn mười mấy người, lấy danh hiệu Kỳ Lân xuất quỷ nhập thần, mỗi lần Mặc Gia quân bí mật tập kích hay ngăn chặn, Kỳ Lân đều làm tiên phong đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Ngày 17 tháng Mười, lương thảo viện trợ cho quân đội Tây Lăng ở Đại Sở bị một mồi lửa thiêu thành tro bụi. Ngọn lửa do Kỳ Lân ném lên rừng rực trên bầu trời, Kỳ Lân một trận thành danh, chấn động thiên hạ. Ba mươi vạn đại quân Tây Lăng hoàn toàn mất đi lương thảo viện trợ, hao binh tổn tướng, chỉ đành kinh hoàng khiếp sợ rút về biên cảnh Tây Lăng.
Nhưng những chuyện này, vẫn chưa phải tin tức quan trọng nhất. Tin tức khiến mọi người khiếp sợ chính là, ngày 16 tháng Mười, Định Quốc Vương phi ở khu vực giáp ranh giữa thành Hồng Châu và Nhữ Dương, đã rơi xuống vách núi, không rõ sống chết. Càng quỷ dị hơn, lúc đó đóng quân dưới chân núi không phải là quân địch, mà là hơn bảy nghìn binh lính Đại Sở. Sau đó, Định Vương nổi giận, bảy ngàn binh lính bao gồm tất cả tướng lĩnh toàn bộ đều bị xử tử. Nghe nói, máu đỏ gần như nhuộm đỏ cả con sông rộng lớn dưới chân núi. Tin tức này vừa truyền ra, người trong thiên hạ tự nhiên bàn tán xôn xao. Có kẻ chửi Định Vương tàn bạo giết hại kẻ vô tội, cũng có người bênh vực Định Vương, cho rằng có kẻ bịa đặt nói xấu, lại có một số người trong lòng âm thầm suy đoán chuyện Định Vương phi mất tích có liên quan tới bảy ngàn tướng sĩ này. Tuy nhiên, dù người trong thiên hạ có bàn tán sôi nổi thế nào, Mặc Gia quân và Định Vương một lần nữa chiếm giữ thành Hồng Châu cũng đều không có ý kiến. Dường như chuyện này hoàn toàn không liên quan gì tới họ.
Khi tin tức truyền về Sở Kinh, đúng vào lúc thiết triều. Đại điện hoàn toàn yên tĩnh, mọi người thậm chí không dám thở mạnh, chỉ dè dặt cẩn thận chờ đợi Hoàng đế ngồi trên điện thần sắc biến ảo ban chỉ ý. Mặc Cảnh Kỳ không giữ nổi tờ tấu trình trong tay, không biết vì giận dữ hay sợ hãi mà bàn tay run rẩy không ngừng. Một lúc lâu sau mới gầm lên: “Càn rỡ! Mặc Tu Nghiêu, ngươi thật to gan! Bảy ngàn binh mã, hắn không cần hỏi ý trẫm, cứ thế nói giết là giết, muốn làm phản rồi phải không?!”
Dưới điện, mấy vị cựu thần cúi đầu, khóe miệng khẽ nhếch. Hoàng thượng rốt cuộc có nhìn thấy trọng điểm hay không? Định Quốc Vương phi có thể đã chết rồi đấy. Với tình cảm Định Vương dành cho Định Quốc Vương phi, cùng danh vọng của Vương phi trong lòng Mặc Gia quân, thậm chí cả Đại Sở, ngài cảm thấy việc bảy ngàn người kia bị giết thật sự là đại sự sao? Còn nữa... Dù ngài thật sự cảm thấy Định Vương muốn phản, có nhất thiết phải nói ra giữa đại điện trước mặt văn võ bá quan hay không?
“Hoàng thượng, Định Vương tự ý xử tử bảy ngàn binh mã triều đình, trong đó còn có mấy vị tướng quân, đúng là đại nghịch bất đạo. Nếu không nghiêm trị, tất sẽ khiến tướng sĩ và dân chúng khắp thiên hạ phải rét lạnh, xin Bệ hạ nghiêm trị Định Vương.” Liễu Thừa tướng với địa vị và danh tiếng trong triều đang lúc thịnh, tiên phong bước ra khỏi hàng tấu trình. Mấy đại thần tâm phúc khác của Mặc Cảnh Kỳ cũng vội vàng bước ra tán thành.
Mặc Cảnh Kỳ đang định nói, đột nhiên có người bước ra khỏi hàng nói: “Hoàng thượng, không thể.” Mặc Cảnh Kỳ đưa mắt nhìn, quả nhiên là lão thần Thái học Tô Triết đã ngoài sáu mươi tuổi, dáng vẻ đoan chính. Sắc mặt Mặc Cảnh Kỳ trầm xuống, thản nhiên nói: “Khanh có ý kiến gì?”
Tô Triết cung kính hành lễ, tấu: “Hoàng thượng, Định Quốc Vương phi gặp nạn, lúc này Định Vương chắc vô cùng thương tâm đau lòng, chỉ nên trấn an, không nên gia áp.”
Liễu Thừa tướng xoay người nhìn Tô Triết, đùa cợt nói: “Chẳng lẽ bảy ngàn tướng sĩ kia chết oan uổng sao? Tô đại nhân cũng là người đọc sách, hẳn phải hiểu 'vương tử phạm pháp, tội đồng thứ dân'. Huống chi Định Vương cũng chỉ là thần tử của Bệ hạ. Định Vương phi gặp nạn, chúng ta đương nhiên bày tỏ tiếc thương sâu sắc, chẳng lẽ tính mạng Vương phi quan trọng, còn tính mạng bảy ngàn tướng sĩ kia chỉ là cỏ rác?”
Lời này nói ra nghe có vẻ chính nghĩa đường hoàng, nhưng những người có thể đứng đến vị trí này trong triều, sao có thể ngốc nghếch như mấy kẻ mọt sách? Vương tử phạm pháp, tội đồng thứ dân ư? Nếu thật như vậy... tội trạng ngang ngược của Liễu gia bấy lâu nay, có phải đã sớm nên bị trừng trị rồi?
Tô Triết nhìn Liễu Thừa tướng, thở nhẹ một tiếng, tiếp tục hướng Mặc Cảnh Kỳ nói: “Thần xin Hoàng thượng nghĩ lại. Hiện giờ Đại Sở đang có chiến loạn, lần này dung túng cho Định Vương điện hạ là bất công, nhưng hiện tại Đại Sở trăm lần không thể không có Định Vương điện hạ, xin Hoàng thượng thứ tội cho Định Vương điện hạ.”
Liễu Thừa tướng hừ nhẹ: “Không thể không có Định Vương điện hạ sao? Chẳng lẽ văn thần võ tướng toàn triều Đại Sở đều là giá áo túi cơm, Đại Sở không có Định Vương thì không được sao?”
Tô Triết thản nhiên nói: “Lão phu cũng nghe nói phủ đệ của Liễu đại nhân cũng có một vị tướng quân. Chỉ không biết tiểu Liễu tướng quân có thể chỉ huy bao nhiêu binh, lại có chiến tích gì? Có thể thay thế Định Vương bình định chiến loạn Tây Bắc hay không?”
Sắc mặt Liễu Thừa tướng lập tức biến đổi, Mặc Cảnh Kỳ giận dữ gõ mạnh long án, quát: “Đủ rồi! Các ngươi coi triều đình là nơi để các ngươi đấu khẩu sao? Đều im miệng cho trẫm! Truyền chỉ ý của trẫm, Định Vương Mặc Tu Nghiêu tự ý lộng hành giết hại kẻ vô tội, phạm tội khi quân phạm thượng. Trẫm niệm tưởng chiến công của tổ tiên hắn, tha cho tội chết. Giáng tước vị thế tập Định Vương xuống Quận Vương, phạt bổng lộc ba năm!”
Lời vừa ra, đại điện im phăng phắc, một lúc lâu mới có người kịp phản ứng, “Hoàng thượng xin nghĩ lại...”
“Im miệng! Ý trẫm đã quyết!”
Tin tức trong triều nhanh chóng truyền vào hậu cung. Hoa Hoàng hậu đang tiếp triều bái của các cung phi và mệnh phụ, nghe tin do cung nữ tâm phúc bên cạnh truyền đến, không kìm được mà mắt tối sầm, thân hình lao đảo nhưng vẫn gượng ngồi vững. Nàng phất tay cho các cung phi và mệnh phụ đang mờ mịt không hiểu lui ra, rồi trầm giọng hỏi: “Chuyện này là thật?”
Cung nữ thấp giọng bẩm báo: “Tin tức vừa truyền đến, ý chỉ hỏi tội của Hoàng thượng lúc này hẳn đã rời kinh rồi.”
Hoàng hậu vô lực ngã ngồi xuống ghế phượng, khẽ lẩm bẩm: “Hắn điên rồi... Định Vương phi... Định Vương phi...”
Cung nữ nói: “Trong phủ cũng đã nhận được tin, Định Quốc Vương phi chỉ sợ là... dữ nhiều lành ít.”
Hoàng hậu nhớ tới nữ tử nhu mì đã gặp mấy lần kia, nhìn dịu dàng ôn thuận, nhưng luôn cho người ta cảm giác muốn thân cận và an tâm. Nữ tử ấy... trên chiến trường Tây Bắc khiến thiên hạ kinh diễm, rồi chỉ sau một khắc đã vụt tắt? Quả nhiên là... ông trời đố kỵ hồng nhan...
Hoàng hậu nhanh chóng lấy lại tinh thần, thu liễm thần sắc nói: “Ngươi tự mình xuất cung đi gặp phụ thân của ta. Nói với ông ấy... nói với ông ấy hết thảy lấy Hoa gia làm trọng, không cần cố kỵ bản cung.”
Cung nữ do dự nhìn Hoàng hậu, Hoàng hậu khoát tay: “Đi đi, phụ thân sẽ hiểu ý của bản cung.” Cung nữ mặt đầy lo lắng cáo lui. Hoàng hậu lúc này mới dựa vào ghế phượng thở dài, dung nhan xinh đẹp tràn đầy ưu tư và bất đắc dĩ.
“Mẫu hậu...” Công chúa Trường Nhạc chạy nhỏ nhắn vào điện, thấy thần sắc mệt mỏi của mẫu hậu, lo lắng hỏi: “Mẫu hậu sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?”
Hoàng hậu kéo Công chúa Trường Nhạc vào lòng, vỗ nhẹ lưng nàng dịu dàng nói: “Không có chuyện gì, không có việc gì. Con ngoan... Mẫu hậu sẽ vì con mà an bài hết thảy...”
Dù Hoàng hậu không chịu nói rõ, trong lòng Công chúa Trường Nhạc cũng biết nhất định đã xảy ra chuyện lớn. Ngoan ngoãn tựa vào lòng hoàng hậu, nói: “Trường Nhạc cũng sẽ bảo vệ mẫu hậu, Trường Nhạc muốn mẫu hậu và Trường Nhạc cùng nhau bình an.”
“Con ngoan của ta...”
**Thành Hồng Châu**
Trong phủ Thái thú, không khí không giống mọi ngày. Không giống lúc ở Tín Dương, Hồng Châu trừ mấy đạo quân ở cổng thành ra, tổn thất hầu như không đáng kể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=172]
Nhưng điều khiến người ta run sợ lại chính là trận huyết chiến kéo dài một ngày một đêm trong thành kia, khiến lúc viện quân chạy tới thành Hồng Châu, vốn là ba vạn Mặc Gia quân chỉ còn hơn một vạn, mà bảy vạn binh mã Tây Lăng cũng chưa tới ba vạn. Cả thành trì ngập tràn huyết tinh, mỗi bước chân dưới chân cũng dính đầy máu đỏ. Thi thể rất nhanh được xử lý, đường phố và đất đai vương máu cũng nhanh chóng được tẩy rửa sạch sẽ. Bỏ đi mùi máu tanh nhàn nhạt còn vương trong không khí, hết thảy dường như trở lại bộ dáng ban đầu. Nhưng trên cổng thành, trong phủ Thái thú, nữ tử áo trắng luôn mang lại cảm giác thanh thản thoải mái đã không còn, mà một vị chủ nhân khác của Mặc Gia quân cũng đang hôn mê bất tỉnh.
Trong viện sâu nhất của phủ Thái thú, Phượng Chi Dao phiền muộn đi qua đi lại trong phòng. Nhìn Trầm Dương đang ngồi bên giường bắt mạch, hỏi: “Trầm tiên sinh, rốt cuộc khi nào Vương gia mới có thể tỉnh lại?” Hôm đó sau khi từ trên núi xuống, thân thể vốn được coi là khỏe mạnh của Mặc Tu Nghiêu rốt cục cũng không chịu nổi mấy ngày lo lắng mệt mỏi cùng với cú sốc bất ngờ này, liền phun ra mấy ngụm máu tươi rồi lập tức ngã xuống, từ đó đến giờ vẫn chưa tỉnh lại. Còn việc tìm kiếm Vương phi cũng không dám dừng, mỗi ngày Phượng Chi Dao phái ra gần vạn người dọc theo hạ lưu con sông kia, thậm chí lên cả thượng nguồn tìm kiếm khắp nơi. Nhưng đã qua bảy tám ngày, vẫn không có chút tin tức nào. Trong lòng Phượng Chi Dao cũng hiểu, có lẽ thật sự không còn hy vọng.
Trầm Dương quay đầu nhìn hắn, lắc đầu. Phượng Chi Dao tiến lên một bước nắm lấy ông: “Ngươi lắc đầu là có ý gì?”
Trầm Dương nói: “Khi nào Vương gia tỉnh lại, ta cũng không thể dự đoán được.”
Phượng Chi Dao cười khan: “Có ý gì? Ngươi không phải định nói với ta rằng Vương gia không muốn sống nữa đấy chứ?”
Trầm Dương lắc đầu: “Cái này cũng không phải. Nếu Vương gia thật sự muốn tìm cái chết, hắn cũng không xứng làm nhi tử của Mặc Lưu Danh. Ta muốn nói, thân thể Vương gia căn bản không cho phép hắn tỉnh lại. Cơ thể vốn dĩ độc tố chưa trừ hết, lâu ngày dẫn đến hư nhược, lại thêm hôm nay đứng bên bờ vực nguy hiểm. Một khi Vương gia tỉnh lại, tất nhiên sẽ nổi giận, chuyện này... Không cần biết Vương gia có ý định gì, thân thể của người cũng sẽ hoàn toàn suy sụp.”
Phượng Chi Dao không để ý đến phong độ, tức giận gãi đầu: “Vậy bây giờ phải làm sao chứ? Ba ngày thì hai ngày ta còn túc trực ở đây được, mười ngày nửa tháng miễn cưỡng còn có thể. Qua một đoạn thời gian dài mà Vương gia còn không tỉnh, chúng ta phải làm sao? Mặc Gia quân phải làm sao? Tây Bắc phải thế nào?”
Trầm Dương liếc hắn, mặt không đổi sắc nói: “Ta là đại phu. Những chuyện này ngươi hỏi ta, ta biết hỏi ai?”
“Mặc Tu Nghiêu vẫn chưa tỉnh?” Hàn Minh Tích trầm mặt đi vào, liếc nhìn người trên giường hỏi.
Phượng Chi Dao cau mày nhìn hắn: “Hàn công tử, xin tự trọng.”
Hàn Minh Tích cười lạnh: “Tự trọng? Tự trọng cái rắm! A Li đã xảy ra chuyện vậy mà hắn còn nằm trên giường giả chết? Mau tránh ra...”
Phượng Chi Dao đứng chặn trước mặt hắn, trầm giọng nói: “Hàn công tử, ta nể ngươi ba phần vì ngươi là bằng hữu của Vương phi, đừng không biết tốt xấu!”
Hàn Minh Tích giận quá hóa cười: “Ngươi còn nhớ rõ nàng là Vương phi của các ngươi đấy... Thật là khó có được. Mặc Tu Nghiêu, ngươi còn sống thì mau dậy đi! A Li gặp phải ngươi thật là bất hạnh tám đời.”
Phượng Chi Dao còn muốn nói, bị Trầm Dương đứng một bên kéo lại, Trầm Dương lắc đầu, ra hiệu cho hắn yên lặng quan sát.
Hàn Minh Tích hừ nhẹ, đi tới bên giường nhìn xuống nam nhân sắc mặt trắng bệch như tờ giấy đang nằm kia, nhìn sao cũng không vừa mắt. Nếu không phải vì nam nhân này, A Li vẫn là một đại gia khuê tú, sao phải lăn lộn trên chiến trường vào sinh ra tử? Sao có thể ngay cả khi mang thai vẫn không thể an ổn mà tĩnh dưỡng? Hết thảy đều là do Mặc Tu Nghiêu vô năng!
“Ngươi cứ tiếp tục ngủ đi! Ngủ chết đi là xong. Thù của A Li, bổn công tử sẽ báo. Hừ! Đồ hèn nhát, ngu ngốc, phế vật...”
Phượng Chi Dao trợn mắt há hốc nhìn Hàn Minh Tích liên tiếp mắng chửi Mặc Tu Nghiêu, đoán chừng nếu không đem hết những từ ngữ mắng chửi mà hắn biết ra mắng một lượt cũng sẽ không dừng. Sắc mặt Phượng Chi Dao co giật, không biết làm gì cho đúng. Trời ơi đất ơi, chỉ sợ từ khi Định Quốc Vương phủ thành lập đến giờ, chưa có ai dám mắng Định Quốc Vương gia như vậy.
Hình như đã trút hết lửa giận trong lòng mấy ngày nay, sắc mặt Hàn Minh Tích đã tốt hơn nhiều. Vứt ánh mắt ghét bỏ nhìn Mặc Tu Nghiêu một cái rồi hừ nhẹ: “Ngươi còn muốn giả chết nữa sao, ta không rảnh mà hầu hạ ngươi!” Nói xong lại phẩy tay áo đi ra ngoài như một trận gió. Phượng Chi Dao trừng mắt, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía Trầm Dương, Trầm Dương nhìn một chút người trên giường, lắc đầu xoay người rời đi.
Sáng sớm, Phượng Chi Dao nghe thấy đám thị vệ vô cùng lo lắng tìm Mặc Tu Nghiêu trong viện. Chuyện là, buổi sáng thị vệ hầu hạ Vương gia vừa vào cửa liền phát hiện, người đáng lẽ phải nằm trên giường hôn mê bất tỉnh lại không thấy đâu. Trên dưới có hơn trăm ám vệ thủ hộ, trong thành ngoài thành còn có mười mấy vạn Mặc Gia quân bảo vệ xung quanh, Vương gia lại có thể vô thanh vô tức biến mất, điều này làm cho tất cả mọi người đều hoảng hốt đến luống cuống. Phóng vào trong sân, Phượng Chi Dao một cước đá văng cửa phòng chạy vào, lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngây ngốc tại chỗ.
Vốn nghe nói Vương gia mất tích, trong phòng lẽ ra phải trống trơn. Vậy mà bên cạnh cửa sổ lại thấy một thân ảnh gầy gò cao ngất, càng khiến Phượng Chi Dao khiếp sợ chính là mái đầu người nọ lại xuất hiện những lọn tóc trắng đến chói mắt.
“Vương... Vương gia?” Tỉnh lại, Phượng Chi Dao hướng ra ngoài cửa quát, “Mau gọi Trầm tiên sinh tới đây!”
Khi Mặc Tu Nghiêu quay đầu lại, nhìn người trước mắt, Phượng Chi Dao chỉ cảm thấy đau xót. Những sợi tóc trắng như chỉ bạc tùy ý thả xuống bên cổ Mặc Tu Nghiêu, khiến dáng người vốn gầy gò càng thêm đơn bạc yếu ớt. Nhưng tinh thần của hắn dường như vô cùng tốt, hoàn toàn không giống như Trầm Dương lúc trước đã tiên đoán, có thể sẽ vì giận dữ thương tâm mà ngã quỵ. Theo như Phượng Chi Dao thấy, thân thể của hắn so với lúc trước khi Vương phi gặp chuyện không may tựa hồ không có nửa điểm suy yếu. Chỉ có điều, đôi mắt vốn ôn nhuận ẩn giấu sự thờ ơ lạnh nhạt, lại thêm một tia sắc bén. Khiến Phượng Chi Dao không khỏi liên tưởng tới lưỡi đao, tựa hồ như phía sau vẻ bình tĩnh kia cất giấu sự nguy hiểm đến cực điểm. Một khi bỏ đi lớp vỏ bình tĩnh ấy... trong lòng Phượng Chi Dao run lên, không còn dám nghĩ nữa. “Vương... Vương gia, người không có chuyện gì chứ?”
Mặc Tu Nghiêu khẽ nhếch môi mỏng, nhưng Phượng Chi Dao cũng không thể cảm nhận được hắn đang cười. Chỉ nghe hắn lạnh nhạt hỏi: “Ta đã ngủ mấy ngày?”
Phượng Chi Dao khẽ run: “Chín ngày rồi.”
“Có tin tức của A Li chưa?”
Phượng Chi Dao cúi đầu, trầm giọng nói: “Vương phi... hồng phúc tề thiên, nhất định sẽ gặp dữ hóa lành.”
“Vô ích thôi...” Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói, “Hồng phúc tề thiên... Gặp dữ hóa lành? Bản vương không tin quỷ thần, không cầu ông trời. Nếu nàng chết, Bản vương sẽ biến thiên hạ này thành địa ngục, để non sông vạn dặm này làm vật tế nàng!”
Phượng Chi Dao hoàn toàn chấn động, cuối cùng thất bại lắc đầu. Nếu Mặc Tu Nghiêu điên cuồng, bi thống hoặc như đưa đám, hắn còn có thể nói cái gì đó để khuyên giải. Nhưng nam tử trước mắt bình tĩnh nói ra những lời làm lòng người kinh hãi như vậy, hắn lại không có bất kỳ lời nào, hắn không biết có thể nói cái gì, hoặc cũng có thể nói hắn không dám.
Trong phòng một mảnh trầm mặc, hồi lâu Mặc Tu Nghiêu mới nói: “Nói cho Bản vương một chút chuyện của A Li.” Phượng Chi Dao không biết hắn muốn nghe điều gì, nhưng hắn lại càng không thể không nói, cho nên liền đem mọi chuyện sau khi Mặc Tu Nghiêu rời đi mà hắn có thể nhớ từ đầu đến đuôi nói một lượt. Cũng không thể tránh nhắc tới đứa con mới gần hai tháng kia, Phượng Chi Dao lặng lẽ nhìn nam tử tóc trắng kia một chút, lại thấy tay hắn nắm thật chặt bên cửa sổ, dung nhan tĩnh lặng không lộ một tia gợn sóng.
Trầm Dương đeo hòm thuốc vội vã đi vào, Phượng Chi Dao lập tức ngừng miệng nhường chỗ lui ra. Trầm Dương nhìn người đứng bên cửa sổ cũng sửng sốt một chút, hiển nhiên là tình hình trước mắt không như ông đoán trước. Một đêm mà bạc hết cả tóc cũng không phải ông chưa từng gặp trong sách vở, nhưng chân chính thấy được lại là chuyện khác. Mặt khác, Trầm Dương cũng có chút hiểu tại sao Mặc Tu Nghiêu có thể tỉnh nhanh như vậy lại còn có thể tự mình đứng lên, mà không phải thân thể càng suy yếu phải tĩnh dưỡng trên giường. Oán khí vì tức giận cùng bi thương kia cũng không giảm đi sau một thời gian mê man, cho nên lúc này mới có thể xuất hiện một đầu tóc trắng trước mắt. Nhưng rốt cuộc ông cũng có thể thở phào, chỉ cần tâm trạng và tính tình của Định Vương không quá mức bộc phát, tạm thời coi như an toàn. Chỉ cần có thời gian, ông luôn luôn có biện pháp tìm được dược vật hoàn toàn chữa khỏi cho Vương gia. Nghĩ đến đây, lo lắng trong lòng Trầm Dương cũng buông xuống. Bước lên phía trước, trầm giọng nói: “Vương gia, xin người để cho tại hạ bắt mạch.”
Mặc Tu Nghiêu cũng không phản đối, tùy ý ngồi xuống một cái ghế cạnh cửa sổ, đặt cổ tay lên bàn. Trầm Dương tiến lên bắt mạch, có chút nghi ngờ đánh giá Mặc Tu Nghiêu một hồi lâu, cau mày nói: “Thân thể Vương gia... tạm thời không có gì đáng ngại. Nhưng kính xin Vương gia không nên quá mức mệt nhọc, bảo trọng cho tốt.”
“Làm phiền Trầm tiên sinh rồi.” Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói.
Lần này, Trầm Dương cũng nhận thấy Mặc Tu Nghiêu có chút bất thường. Bình thường Mặc Tu Nghiêu không phải là bệnh nhân khó hầu hạ, nhưng tuyệt đối cũng không phải là kiểu người đại phu nói gì nghe đấy, bộ dáng thật tình nghe lọt dặn dò lúc này chẳng hiểu sao lại khiến ông có chút bất an.
“Vương gia mấy ngày nay... hẳn là tinh thần không tốt. Tại hạ sẽ kê mấy đơn thuốc cho Vương gia hồi phục.”
“Bản vương biết rồi.” Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói, suy nghĩ một chút, lại nhìn qua tóc trắng trên bả vai rồi nói: “Vậy kính xin Trầm tiên sinh chuẩn bị cho Bản vương chút nước thuốc để che giấu màu tóc này.”
Trầm Dương sửng sốt, gật đầu nói: “Thuộc hạ tuân lệnh.”
“Khởi bẩm Vương gia, kinh thành phái người tới.” Ngoài cửa, thị vệ bẩm báo.
Mặc Tu Nghiêu hạ mắt, khóe miệng câu lên một nụ cười lạnh nhạt, “Cho hắn vào.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận