Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 41: Hôn Lễ Xui Xẻo Nhất (2)

Ngày cập nhật : 2025-12-14 09:40:16
Muội muội thành thân, vốn dĩ Diệp Li không định đi đưa gả. Nhưng nghe nói là Mặc Tu Nghiêu sai Phượng Tam đến báo tin, nàng liền biết lần này hẳn là có chuyện thú vị. Hơn nữa, nàng cũng muốn nhân dịp này gặp vị hôn phu của mình, nói rõ đôi điều liên quan tới Hàn Minh Nguyệt, xem như một cách để tăng thêm sự tin tưởng lẫn nhau.
Thay y phục chỉnh tề, Diệp Li cho người bẩm với lão phu nhân một tiếng. Còn chưa kịp bước ra cửa, hạ nhân đã tới báo — Định Vương đến đón Tam tiểu thư. Lão phu nhân biết Mặc Tu Nghiêu không tiện đi lại, vội vàng sai người chuẩn bị, không dám để khách phải đợi lâu.
Ra đến đại môn Diệp phủ, quả nhiên thấy chiếc xe ngựa khắc dấu ấn Định Quốc Vương phủ dừng sẵn bên ngoài. Thị vệ trẻ A Cẩn vừa thấy Diệp Li bước ra liền tiến lên hành lễ:
“Thuộc hạ A Cẩn, bái kiến Vương phi.”
Diệp Li hơi lúng túng. Dù đây mới là lần thứ hai gặp mặt, nàng vẫn nhìn ra A Cẩn không phải là kẻ nhanh trí cho lắm. Nàng gật đầu khẽ đáp, rồi bước đến bên xe ngựa.
Mặc Tu Nghiêu ngồi dựa trong xe, tay cầm quyển sách. Thấy nàng đến, hắn khẽ đặt sách sang một bên, nở nụ cười nhạt: “Lên xe đi. Tối qua, có bị kinh sợ lắm không?”
Diệp Li ngồi xuống đối diện, mỉm cười: “Cũng không có gì, chỉ phiền Vương gia phải đích thân đến thôi.”
Nghe vậy, Mặc Tu Nghiêu dường như nhớ ra chuyện gì vui, ánh mắt thoáng mang ý cười thật lòng: “Cũng may ta đến kịp, bằng không còn chẳng biết Vương phi lại có bản lĩnh như vậy.”
Diệp Li nhún vai, giọng điềm nhiên: “Chút tài mọn, khiến Vương gia chê cười.”
Mặc Tu Nghiêu hơi chau mày: “Chúng ta cứ mãi xưng hô Vương gia, Vương phi như vậy sao?”
Diệp Li ngẩng đầu, hơi ngẩn ra: “Vậy phải gọi thế nào? Gia? Lão gia? Phu quân? Quan nhân?”
Nói đến đây, nàng khựng lại. Bình thường nghe người khác gọi như thế cũng không thấy gì, nhưng đến khi chính mình thốt ra, lại cảm thấy xấu hổ. So với những cách gọi đó, có lẽ “Vương gia” – “Vương phi” vẫn dễ nghe hơn nhiều.
Mặc Tu Nghiêu bật cười: “Ngươi có thể gọi tên ta.”
“Mặc… Tu Nghiêu?”
“Tu Nghiêu.” – hắn sửa lại, giọng khẽ trầm – “Ta có thể gọi ngươi là A Li chứ?”
Diệp Li gật đầu. May là hắn không chọn gọi “Li Nhi” – kiểu thân mật ấy nàng vốn không quen.
Sau đó nàng chợt hỏi: “Người hôm qua, ta đã thả đi. Vương gia không ngại chứ?”
Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, nét mặt thản nhiên: “Không ngại. Nếu ngươi đã không để tâm thì ta càng không, huống chi Hàn Minh Nguyệt không phải kẻ dễ đắc tội.”
Diệp Li khẽ nheo mắt: “Ngươi có vẻ chẳng lấy làm lạ về mối quan hệ giữa hắn và Hàn Minh Nguyệt?”
Mặc Tu Nghiêu nhẹ đáp: “Thuở thiếu niên, ta và Hàn Minh Nguyệt từng có đôi chút giao tình.”
Diệp Li hiểu ra — có thể khiến Mặc Tu Nghiêu thừa nhận “có giao tình”, hẳn là mối quan hệ không hề tầm thường.
Lúc ấy, A Cẩn lên tiếng: “Vương gia, tới Lê Vương phủ rồi.”
Hai người trò chuyện thưa thớt, nhưng không hề nhàm chán. Khi Diệp Li định bước xuống xe, Mặc Tu Nghiêu chợt gọi khẽ: “A Li.”
Nàng quay lại, ánh mắt nghi hoặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=41]

“Ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?” – hắn hỏi, giọng thấp trầm.
Diệp Li khẽ nhíu mày: “Chuẩn bị gì sao?”
Mặc Tu Nghiêu hơi ngẩn ra, rồi cười nhạt: “Không có gì. Xuống thôi.”
Tại Lê Vương phủ, việc Định Vương tự mình tới chúc mừng khiến ai nấy đều kinh ngạc. Mặc Tu Nghiêu đã nhiều năm không xuất hiện ở kinh thành, nay đích thân dự hôn lễ, đủ để Lê Vương nở mày nở mặt.
Trước ánh mắt của bao người, người đầu tiên bước xuống xe lại là một thiếu nữ áo tím — váy thêu hoa sen thanh nhã, mái tóc đen cài trâm ngọc bướm lấp lánh. Dung nhan thanh lệ, không cần trang điểm vẫn khiến người ta không khỏi kinh ngạc.
Ngay sau đó, thị vệ A Cẩn vén rèm, cẩn trọng đưa xe lăn cùng Mặc Tu Nghiêu xuống. Hắn liếc qua đám đông có phần ngây dại, rồi nghiêng đầu, đưa tay về phía Diệp Li.
Nàng đưa tay cho hắn nắm, để mặc A Cẩn đẩy xe tiến vào.
Mãi đến khi Mặc Tu Nghiêu đã vào phủ, Lê Vương Mặc Cảnh Lê mới lấy lại tinh thần, vội chắp tay hành lễ: “Gặp qua Định Quốc Vương gia.”
Mặc Tu Nghiêu khẽ cười: “Hôm nay là hôn lễ của Lê Vương, không cần đa lễ. Cảnh Lê, chúc mừng ngươi.”
“Đa tạ.” – Mặc Cảnh Lê đáp, giọng cứng nhắc, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Diệp Li.
Mặc Tu Nghiêu như không để ý, chỉ thong thả nói: “Không mời chúng ta vào sao?”
Lê Vương đành nghiêng người, nhường lối: “Mời vào.”
Diệp Li mỉm cười khẽ, bước theo Mặc Tu Nghiêu. Khóe mắt nàng lướt qua Phượng Chi Dao đang đứng ở góc sân, vẻ mặt cố nín cười.
Trong đại sảnh, Hiền Chiêu thái phi đã chờ sẵn. Thấy Mặc Tu Nghiêu và Diệp Li cùng bước vào, bà chỉ hơi sững người, rồi mỉm cười nói: “Lê Nhi đại hôn, thật may có Tu Nghiêu đến. Thật khiến phủ Lê Vương thêm phần rạng rỡ. Xem ra Tu Nghiêu cùng Vương phi tương lai tình cảm rất tốt. Đến khi hai ngươi thành thân, bổn cung nhất định sẽ chuẩn bị hậu lễ.”
Mặc Tu Nghiêu khẽ cúi đầu: “Tạ ơn thái phi. Đến khi đó, Tu Nghiêu và A Li xin đợi đại giá của người cùng Cảnh Lê.”
Diệp Li đứng bên cạnh, im lặng không chen lời. Từ sau lần đầu gặp thái phi, nàng luôn cảm thấy người phụ nữ này bề ngoài hiền hòa nhưng ẩn chứa điều gì đó khó lường.
Hiền Chiêu thái phi cười nhẹ: “Nơi này không có người ngoài, Diệp tam tiểu thư cũng mời ngồi.”
Diệp Li khẽ đáp tạ, ngồi xuống bên cạnh Mặc Tu Nghiêu. Không may, vị trí ấy lại đối diện với Lê Vương. Nàng chẳng cần nhìn lên cũng cảm nhận được ánh mắt gay gắt đang dán chặt vào mình.
Bỗng một giọng nữ sắc lạnh vang lên: “Nha, Cảnh Lê đây là sao? Vì sao cứ nhìn chằm chằm Diệp tam tiểu thư vậy?”
Diệp Li ngẩng đầu, thấy người nói là một phụ nhân ăn vận hoa lệ, mắt phượng sắc sảo, cử chỉ kiêu kỳ. Chỉ nhìn qua cũng biết là người thân phận tôn quý.
Người ấy cười nhạt, nói giọng mỉa mai: “Suýt chút nữa bổn cung quên mất, chẳng phải Diệp tam tiểu thư từng là vị hôn thê cũ của Cảnh Lê sao?”
Không khí trong sảnh thoáng chùng xuống. Nhưng Mặc Tu Nghiêu chỉ nhẹ giọng đáp, không nhanh không chậm: “Cũng phải thôi, Cảnh Lê chỉ tò mò về đệ nhất tài nữ kinh thành. Chư vị ở đây, há chẳng cũng tò mò sao?”
Giọng nói ôn nhuận, không nặng không nhẹ, lại khiến người ta cảm nhận rõ sự bảo vệ mà hắn dành cho vị hôn thê của mình.
Diệp Li cúi đầu, cảm nhận rõ bàn tay lạnh đang khẽ siết lấy tay mình. Lúc này, một lão phu nhân tóc bạc cười vang lên, hóa giải bầu không khí: “Đúng là một tiểu thư trầm tĩnh, tài sắc đều vẹn. Hồi tưởng năm xưa, Diệp phu nhân cũng như vậy — dịu dàng mà xuất chúng. Thật đáng quý.”
Diệp Li mỉm cười khiêm tốn: “Lão phu nhân quá lời. Tiên mẫu phong thái cao nhã, vãn bối khó sánh bằng, chỉ mong kế thừa được đôi phần là đủ.”
“Là đứa trẻ biết khiêm nhường, thật tốt.” – lão phu nhân gật gù khen ngợi.
Mặc Tu Nghiêu nhẹ nói:“Vị này là Hoa Quốc công phu nhân.”
Diệp Li chợt hiểu, hóa ra là tổ mẫu của Thiên Hương. Sau đó, Mặc Tu Nghiêu lần lượt giới thiệu các vị khách quý — toàn là trọng thần hoặc hoàng tộc.
Còn người phụ nhân mở lời mỉa mai ban nãy, chính là Chiêu Nhân Trưởng Công Chúa, cô cô của hoàng thượng và mẫu thân của Vinh Hoa Quận chúa.
Nhớ lại dáng vẻ kiêu căng của Vinh Hoa quận chúa trong buổi Bách Hoa Thịnh Hội, Diệp Li thầm thở dài — quả là mẹ nào con nấy. Chỉ không rõ vì sao vị công chúa này lại mang địch ý rõ ràng với mình như vậy.
Trong lúc Mặc Tu Nghiêu thay nàng dẫn kiến từng người, mọi ánh mắt đều âm thầm đánh giá. Ai cũng hiểu, việc Định Vương đích thân giới thiệu vị hôn thê của mình trước mặt các quý tộc, đủ thấy mức độ coi trọng của hắn đối với Diệp Li.
Ngoại trừ Mặc Cảnh Lê, mặt mày càng thêm sa sầm, còn lại ai nấy đều giữ vẻ hòa nhã, khách khí.

Bình Luận

0 Thảo luận