Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 373: Hồng môn yến của Nhiếp Chính Vương

Ngày cập nhật : 2026-04-10 15:36:31

“Từ Thanh Trần…”

Từ Thanh Trần đang trầm tư, bóng người xinh đẹp của Vân Ca đã đứng ngoài cửa, nhìn nam tử tuấn mỹ bên trong do dự.

Từ Thanh Trần ngẩng đầu, nhìn thiếu nữ mặc áo vàng đứng ngoài cửa cười khẽ: “Sao không vào?” Khuôn mặt yêu kiều của thiếu nữ ửng đỏ, hơi bối rối kéo ống tay áo, đôi mắt trông mong nhìn Từ Thanh Trần.

Từ Thanh Trần mỉm cười khen: “Rất xinh đẹp.”

Đúng là rất xinh đẹp. Trên dung nhan xinh xắn tinh xảo không thoa phấn trang điểm, khuôn mặt nhỏ ửng đỏ như được thoa lớp phấn hồng nhạt, xinh đẹp như hoa đào. Đôi mắt sáng ngời mang tia bất an nhàn nhạt, càng khiến người trìu mến. Tuy Diệp Li không đặc biệt thích chưng diện, nhưng ánh mắt cực kỳ tốt. Váy áo màu vàng nhạt thêu những đóa hoa mai trắng, thắt lưng màu sáng buộc eo nhỏ bằng nắm tay, vì đang là đầu đông nên phối thêm áo choàng nhỏ màu tím nhạt viền lông chồn bạc. Lông chồn bạc mềm mại bao quanh cổ, làm nổi bật khuôn mặt nhỏ xinh xắn linh lung của Vân Ca, khiến ánh mắt mọi người không rời.

Nghe Từ Thanh Trần khen, nụ cười trên mặt thiếu nữ càng lớn. Từ Thanh Trần nhìn thiếu nữ cười tươi như hoa gần đó, không khỏi hơi hoảng thần…

Thành Nam Kinh, Nhiếp Chính Vương phủ

Hôm nay, Nhiếp Chính Vương phủ lại nhộn nhịp phi thường, chỉ cần người có chút danh vọng và năng lực trong ngoài thành Nam Kinh đều được mời tham gia yến tiệc Lê Vương phủ. Dù thần sắc một số người không vui, nhưng giờ Lê Vương phủ ở Giang Nam nắm quyền cao, nhất ngôn cửu đỉnh. Dù không thích đến mấy cũng không ai dám làm trái ý Lê Vương.

Diệp Li vẫn dẫn Trác Tĩnh và Vệ Lận đến, Vệ Lận tiến lên đưa thiếp mời cho quản gia đón khách ở cửa. Quản gia nhìn thoáng công tử tuấn mỹ phong độ nhẹ nhàng trước mắt không khỏi thầm khen. Tuy Sở công tử này là người phương Bắc, nhưng dung mạo tuấn tú khí độ phiêu dật, ngay cả người xuất thân đất tài tử Giang Nam cũng không ai bằng. Chẳng trách Vân Châu được thế nhân xưng là quê hương hiền tài. Ngẩn người lát, quản gia vội kêu người dẫn đám Diệp Li vào phủ.

Đây là lần đầu Diệp Li tới Lê Vương phủ, tuy đã rõ cách bố trí Lê Vương phủ như lòng bàn tay, nhưng khi thực bước vào vẫn có cảm giác khác. Kiến trúc phương Bắc đa phần thiên về khí thế rộng rãi, còn Giang Nam chú trọng sự tinh tế. Xưa nay Mặc Cảnh Lê luôn sĩ diện, nên đương nhiên Nhiếp Chính Vương phủ này là phủ đệ quy cách cao nhất toàn thành Nam Kinh. Thậm chí diện tích không thua Định Vương phủ ở Sở kinh bao nhiêu. Cũng thấy lòng ganh đua so sánh với Mặc Tu Nghiêu của Mặc Cảnh Lê lớn đến mức nào.

Địa điểm tổ chức tiệc là đại điện trung tâm Vương phủ. Đại điện rộng chín gian, sâu năm gian, đều mạ vàng, mang khí thế hào hùng. Trên cửa chính đề bảng: Điện Thái Hoa.

Xung quanh cửa nhiều người không khỏi âm thầm nhíu mày, Diệp Li đứng ngoài cửa đại điện nhíu mày hỏi: “Sao ta thấy điện Thái Hoa này hơi quen?”

 Trác Tĩnh thấp giọng cười: “Công tử, điện này có vài phần tương tự điện Cần Chính ở Sở kinh. Khó trách công tử cảm thấy quen.”

Diệp Li giật mình, kỳ thật không phải kiến trúc điện Thái Hoa tương tự điện Cần Chính. Điện Cần Chính là cung điện do Tiên hoàng Khai quốc xây ở Sở kinh, tráng lệ nhưng không mất bá khí hoàng gia, còn điện Thái Hoa này quá chú trọng tinh mỹ xa hoa, điêu khắc quá nhiều, ngược lại trở nên tầm thường hơi tục khí. Nhưng chín cánh cửa điện, thần thú trong góc điện lại giống điện Cần Chính như đúc. Chín là con số thần, không phải Đế Hoàng không thể dùng. Dù là chánh điện Định Vương phủ năm xưa, cũng chỉ bảy cánh. Mặc Cảnh Lê thèm muốn ngôi vị Hoàng đế, thậm chí không muốn che giấu chút nào.

Bước vào điện, đã có không ít quyền quý ngồi. Diệp Li vừa vào cửa liền thấy cha con Mộc Dương Hầu ngồi hàng đầu, còn có Dao Cơ mặc cẩm y hoa lệ rực rỡ ngồi bên Mộc Dương. Dao Cơ mỉm cười khẽ gật đầu với Diệp Li, Mộc Dương ngồi bên cạnh đương nhiên lập tức chuyển ánh mắt nhìn. Nhìn Diệp Li lại nhìn Dao Cơ, Dao Cơ mỉm cười nói nhỏ vài câu bên tai Mộc Dương, lúc này Mộc Dương mới khẽ gật đầu với Diệp Li.

Diệp Li nhàn nhạt hoàn lễ, liền có hạ nhân dẫn đến vị trí mình. Tuy Sở gia là danh môn Đại Sở, nhưng hiện nay không có thực lực gì trong thành Nam Kinh. Nên với tư cách Diệp Li, ngồi không quá gần phía trước, nhưng cũng không quá xa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=373]

Dựa vào thân phận Sở Quân Duy, vị trí này xem như cực kỳ cất nhắc.

Diệp Li vừa vào điện liền hấp dẫn ánh mắt nhiều người, nhiều người không quen không tránh khỏi bắt đầu hỏi thăm lẫn nhau, là công tử nhà ai mà có phong thái như thế?

“Vị này chính là Sở công tử Sở Quân Duy?” Nam tử trung niên ngồi bên Diệp Ly mỉm cười hỏi.

Diệp Li gật đầu, chắp tay: “Xin thỉnh giáo các hạ là…?” 

Nam tử trung niên cười: “Tại hạ họ Lâm, chỉ là thương nhân, không thể so hậu nhân danh môn vọng tộc như Sở công tử.” 

Diệp Ly cười: “Lâm tiên sinh khách khí, Lâm gia chính là nhà cung cấp tơ lụa lớn nhất Giang Nam, gia sản bạc triệu, chỉ sợ không thấp hơn mấy đại phú hào đương thời. Sao người như Sở mỗ có thể so?”

Lời Diệp Ly cực kỳ lấy lòng nam tử trung niên, thương nhân giàu nhưng không quý, luôn có vài phần ghen tị và ao ước đệ tử danh môn vọng tộc, thế gia thư hương. Những người này khen một câu, còn hơn trăm câu khen ngợi người bình thường, “Ha ha, Sở công tử khách khí. Người mang hơi tiền đầy người như chúng ta nơi nào được thanh quý như công tử.”

Kỳ thật, với nam tử trung niên, Diệp Ly không xa lạ, tuy chưa gặp, nhưng Lâm gia chính là nhà tơ lụa lớn nhất Giang Nam. Tơ lụa từ Li thành vận chuyển Tây Vực có phần lớn giao dịch với Lâm gia, thân chủ mẫu đương gia Định Vương phủ, đương nhiên Diệp Ly không thể không biết rõ người làm ăn với mình.

“Lâm tiên sinh quá khen, chỉ là lần này tại hạ du học Giang Nam, lại không nghĩ còn được gặp… Lê Vương… Một bàng chi như tại hạ, sao có thể quyết định thay Sở gia chủ?” Diệp Ly khẽ than, lông mày tuấn dật hơi nhíu.

Nam tử trung niên nghe vậy, không tránh khỏi thở dài: “Công tử nói đúng. Chỉ tiếc, hiện nay Lê Vương cầm quyền, dân không đấu với quan, tiểu dân như chúng ta có thể làm gì?” Hắn và Định Vương phủ có nhiều giao dịch làm ăn, có thể nói, chính vì giao dịch với Định Vương phủ, Lâm gia hắn mới chính thức ngồi vững vị trí phú thương tơ lụa đệ nhất Giang Nam. Định Vương phủ xảy ra chuyện có ích gì cho Lâm gia? Huống chi… Hắn không coi trọng Lê Vương chút nào. Nếu không phải căn cơ lập nghiệp Lâm gia ở Giang Nam không thể di chuyển, hắn đã chuyển Lâm gia đến Li thành từ lâu.

Hôm nay thì hay, ai không biết tin tức Định Vương phủ linh thông. Nếu tin mình quyên tiền cho Lê Vương để Định Vương phủ biết… Nam tử trung niên nhíu mày, sắc mặt càng khó coi. Diệp Ly ngồi bên cạnh, sao không biết hắn đang nghĩ gì? Cũng bất đắc dĩ thở dài: “Cũng may nhà tại hạ ở Vân Châu, nếu có thể qua hôm nay liền lập tức lên đường trở về Vân Châu, chắc không có trở ngại gì. Đáng lo chính là đành tặng biệt viện trong thành Nam Kinh này cho Lê Vương phủ. Chắc Định Vương phủ niệm tình Từ gia sẽ không trách tội.”

Nghe vậy, nam tử trung niên sững sờ, liền đột nhiên vui vẻ. Kéo Diệp Ly cười: “Công tử đi ra ngoài, chắc không mang nhiều vật vướng víu. Nếu có gì cần, tại hạ cố gắng giúp phần tâm lực.”

Diệp Ly bình tĩnh rút tay về, mỉm cười: “Cái này sao có thể làm phiền Lâm tiên sinh.”

Nam tử trung niên cười: “Sao lại làm phiền, tục ngữ nói, ở nhà dựa cha mẹ ra ngoài nhờ bằng hữu. Tại hạ muốn làm bằng hữu với Sở công tử, chỉ sợ Sở công tử ghét bỏ thương nhân tục khí như chúng ta.”

Diệp Ly cười, lập tức cảm thấy người trước mắt có vài phần thú vị. Nghĩ nghĩ, liền gật đầu cười: “Không biết tại hạ nên báo đáp Lâm tiên sinh thế nào?” Nam tử trung niên cẩn thận nhìn chung quanh cười: “Cái này, không bằng chúng ta bàn riêng?”

Diệp Ly: “Tại hạ chỉ là bàng chi Sở gia, lỡ khiến Lâm tiên sinh thất vọng thì không tốt.”

Nam tử trung niên bất đắc dĩ, chỉ phải thấp giọng cười: “Kỳ thật không có gì. Nhân tài như Sở công tử, tại hạ không tin thật không có chút ảnh hưởng ở Sở gia. Tại hạ chỉ muốn… Cầu công tử giới thiệu với công tử Thanh Trần hoặc Hàn công tử.” Lúc Định Vương và Định Vương phi không ở Li thành, công tử Thanh Trần nắm toàn bộ quyền lợi Định Vương phủ, Hàn Minh Tích chưởng quản giao dịch bên ngoài Định Vương phủ, vô luận được giới thiệu với ai, hắn cũng không thua lỗ.

Diệp Ly cúi đầu cười khẽ: “Hóa ra vậy, một chút việc nhỏ, ngược lại không có vấn đề.”

Nghe vậy, nam tử trung niên không tránh khỏi yên tâm, cũng không khỏi đánh giá Diệp Ly càng cao. Đây không phải việc nhỏ, với thân phận hắn, muốn gặp công tử Thanh Trần ngàn khó vạn khó, vậy quan hệ Sở Quân Duy và công tử Thanh Trần chắc rất tốt mới có tin tưởng như thế, “Như thế, đa tạ công tử.” Nam tử trung niên chắp tay cười.

“Nhiếp Chính Vương đến! Hoàng thượng giá lâm!” Tiếng hô bén nhọn cắt đứt lời nam tử trung niên còn muốn nói. Diệp Ly cười khẽ ra hiệu hắn chờ lát nữa bàn tiếp. Lúc này nam tử trung niên mới vội thu hồi thần sắc hơi tiếc đứng dậy nghênh đón đại giá Nhiếp Chính Vương và Hoàng đế.

Tiểu Hoàng đế mặc long bào minh hoàng đi bên Mặc Cảnh Lê, lại nói, Mặc Túc Vân lớn hơn Mặc Tiểu Bảo gần một tuổi, vậy mà giờ nhìn Mặc Túc Vân chỉ sợ thấp hơn Mặc Tiểu Bảo lúc Diệp Ly rời Li thành mấy tháng trước cả một đầu. Bé nơm nớp lo sợ đi bên Mặc Cảnh Lê, thế nào cũng không giống vua một nước, mà giống đứa bé đáng thương bị ngược đãi.

Diệp Oánh đi bên Mặc Cảnh Lê, nhìn đứa bé đáng thương kia, vốn muốn đưa tay nắm tay nó, nhưng e ngại sắc mặt Mặc Cảnh Lê nên không dám động.

“Tham kiến Nhiếp Chính Vương! Tham kiến Hoàng thượng!” Vốn theo quy củ, dù hiện tại Nhiếp Chính Vương cầm quyền, cũng phải đặt Hoàng đế trước. Nhưng tiếng thông báo lúc trước đã đưa Nhiếp Chính Vương lên trước, trong số người dự tiệc, đại thần trong triều đã thành thói quen, mà phú thương được mời đa số căn bản không ý thức được vấn đề này, còn lại một bộ phận vì không dám đắc tội Lê Vương nên thuận theo chiều gió.

“Hãy bình thân.” Mặc Cảnh Lê cao cao tại thượng nhìn bao quát mọi người, đi đến chủ vị trên điện ngồi xuống mới mở miệng.

“Tạ Nhiếp Chính Vương.” Mọi người đồng đáp.

Diệp Oánh đã ngồi bên tay phải Mặc Cảnh Lê, Tiểu Hoàng đế Mặc Túc Vân cẩn thận nhìn Mặc Cảnh Lê một cái, rồi mới đi đến vị trí trống bên tay trái ngồi. Mọi người phía dưới nhìn bộ dáng khiếp sợ của Tiểu Hoàng đế thì trong lòng âm thầm lắc đầu.

Mặc Cảnh Lê thoả mãn nhìn khách mời và triều thần phía dưới lát, rồi cười: “Mọi người không cần câu nệ, cứ ăn uống thoải mái.” Mọi người lại tạ Nhiếp Chính Vương, trong số người ngồi có ai không có mấy nguồn tin, đương nhiên biết mục đích hôm nay Nhiếp Chính Vương cử hành bữa tiệc, đặc biệt phú thương bị cưỡng ép đến dự, nguyên một đám tươi cười cứng ngắc, nơi nào có tâm tư ăn uống?

Không khí bữa tiệc hơi cổ quái, ngược lại Diệp Ly không để ý. Thần sắc tự nhiên ăn uống thoải mái, giống hoàn toàn không biết mục đích bữa tiệc. Trên điện, Mặc Cảnh Lê ngồi cao nhìn xuống đương nhiên thu hết thần sắc mọi người vào mắt. Mấy ngày nay, tâm tình Mặc Cảnh Lê cực kỳ không tốt, chứng tỏ Đông Phương U đã mất tích, tuy bình thường Mặc Cảnh Lê thường xuyên hận không thể bóp chết nữ nhân Đông Phương U, nhưng khi nàng đột ngột mất tích liền khiến nhiều chuyện trong tay Mặc Cảnh Lê trì trệ. Núi Thương Mang có nhiều thứ Đông Phương U luôn nắm chặt trong tay, một khi nàng biến mất Mặc Cảnh Lê căn bản không cách nào điều động bộ phận thế lực đó. Còn Thái hậu công khai trở mặt với hắn trên triều đình, tuy trong ngoài thành Nam Kinh có lẽ không ai không biết quan hệ mẹ con bọn họ đã gay gắt, nhưng công khai giam giữ mẹ ruột như bây giờ, vẫn khiến Mặc Cảnh Lê nhận không ít vũ khí ngòi bút văn nhân. Lúc này nhìn thần sắc cứng ngắc nhưng không thể không phục tùng mọi người trong đại điện, đột nhiên Mặc Cảnh Lê cảm thấy tâm tình khá hơn nhiều. Dù trong lòng những người này phản đối hắn thì sao? Bên ngoài vẫn phải ngoan ngoãn phục tùng mệnh lệnh hắn, trước mặt hắn cung kính quỳ bái.

“Người đâu, dẫn người lên!” Trong lúc bầu không khí bữa tiệc hơi trầm cổ quái, giọng Mặc Cảnh Lê đột nhiên vang.

Chốc lát sau, hai thị vệ Vương phủ kéo nam tử trung niên bị thương khắp người vào ép quỳ rạp xuống đất. Diệp Ly hơi tò mò nhìn thoáng, nàng không nhận ra người này. Ngược lại, Lâm lão gia bên cạnh không nhịn được hít vào thấp giọng: “Là Trương Bách Vạn.” Trong điện, người có biểu hiện như Lâm lão gia không ít. Cùng ở thành Nam Kinh, chỉ cần người có chút danh vọng đương nhiên phần đều quen biết. Đương nhiên Trương Bách Vạn không phải tên thật Trương Bách Vạn. Hắn là thương nhân mua bán lương thực nổi danh Giang Nam. Nghe nói cửa hàng lương thực sáu thành Giang Nam đều của Trương gia. Trong thành Nam Kinh cũng xem phú thương số một số hai, gia tài bạc triệu không đủ hình dung, nên người ta xưng Trương Bách Vạn.

Trương Bách Vạn trong thành Nam Kinh còn biệt danh —— “Yêu tiền hơn mạng”. Nay hắn đã phú khả một phương, nhưng ngày bình thường vẫn ăn mặc mộc mạc, ngay cả vợ con trong nhà cũng ăn mặc cực kỳ đơn giản, giống như sợ người khác biết hắn có tiền. Hắn có thể chiếm tiện nghi người khác, nhưng để người khác chiếm một đồng tiện nghi hắn, sẽ mấy ngày ăn không ngon. Người như vậy, sao có thể cam tâm dâng số tiền lớn cho Mặc Cảnh Lê làm quân lương? Hơn nữa, đại quân Mặc Cảnh Lê xuất chinh, đương nhiên cần lương thực. Lúc trước Mặc Cảnh Lê đã phái người thương nghị với hắn, nhưng người này trốn không gặp. Bữa tiệc hôm nay lại càng dứt khoát không tham dự.

Dựa tâm tính Mặc Cảnh Lê, sao có thể tha hành vi dám khiêu chiến với mình dễ dàng? Vì vậy trong bữa tiệc Nhiếp Chính Vương phủ, chính Trương Bách Vạn không chịu cầm thiếp mời nở mày nở mặt đến dự, đã bị áp giải vào dự.

Mặc Cảnh Lê lạnh nhìn người trung niên hơi béo quỳ trên đất, cười lạnh: “Trương lão gia, ngươi thật khó mời.”

Khuôn mặt Trương Bách Vạn đau khổ, nơm nớp lo sợ: “Vương gia thứ tội, tiểu dân không dám. Tiểu dân thật do thân thể không khỏe, nên mới… Kính xin Vương gia thứ tội.”

“Thân thể không khỏe?” Mặc Cảnh Lê: “Thật sao? Quý phủ vừa lúc có mấy vị thái y y thuật khá tốt, không bằng để họ bắt mạch ngươi? Cũng tránh để lại di chứng.”

“Không… Không dám…” Sắc mặt Trương Bách Vạn trắng bệch, giống thật sinh bệnh. Chỉ hắn nào dám để người Lê Vương phủ bắt mạch, lúc đó, chỉ sợ dù hắn thật mắc bệnh nan y, sau khi thái y Lê Vương phủ bắt mạch cũng khỏe mạnh vô cùng. Huống chi, ai cũng biết câu thân thể không khỏe hắn chỉ lấy cớ.

“To gan!” Sắc mặt Mặc Cảnh Lê trầm xuống, tay vỗ mạnh thành ghế, tiếng trầm khiến lòng người ngồi run. Thân thể mập mạp Trương Bách Vạn run rẩy, càng bị dọa sắc mặt xám tro.

“Bản vương cho ngươi thể diện, ngươi đừng không thèm, thật cho rằng Bản vương ăn chay?” Mặc Cảnh Lê âm trầm, vung tay, “Bắt hắn kéo ra ngoài cho Bản vương, đánh mạnh năm mươi đại bản. Tin thân thể Trương lão gia hồi phục rất nhanh.”

Năm mươi đại bản, thật đánh xuống người không biết võ công có tuổi như Trương Bách Vạn có thể trực tiếp đưa tang. Coi như Lê Vương phủ hạ thủ lưu tình, chỉ sợ một mạng mất bảy tám phần. Rõ ràng, ý Lê Vương muốn nuốt toàn bộ Trương gia. Lòng người ngồi run, cũng không khỏi cảm thấy may mắn vì mình không làm chuyện điên rồ.

Thị vệ bên cạnh căn bản không cho Trương Bách Vạn cầu xin tha, trực tiếp kéo hắn ra ngoài. Chốc lát sau, ngoài cửa vang tiếng trượng đánh nặng nề, còn tiếng kêu đau Trương Bách Vạn. Rõ ràng, Mặc Cảnh Lê muốn giết gà dọa khỉ.

“Nhiếp Chính Vương.” Lúc lòng mọi người run sợ giãy dụa, tiếng nói trong trẻo trầm thấp vang trong điện. Mọi người nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy công tử áo trắng đang đứng dậy, thần sắc bình tĩnh, “Vương gia sắp xuất chinh, cần gì chấp nhặt tiểu dân vô tri. Kính xin Vương gia nghĩ lại.”

Mặc Cảnh Lê nhíu mày, thần sắc khó lường nhìn Diệp Ly: “Sở công tử muốn xin tha hắn?”

Diệp Ly cười: “Tại hạ không cầu tình giúp Trương lão gia, chỉ là… Vương gia Bắc chinh vốn vì cơ nghiệp Đại Sở, nếu giết Trương Bách Vạn, chỉ sợ gây trở ngại thanh danh Vương gia.”

“Có chút đạo lý.” Mặc Cảnh Lê làm vậy nhằm chấn nhiếp mọi người, chứ không ý định thật muốn mạng Trương Bách Vạn. Ít nhất giữ lại hơi để hắn ra Nhiếp Chính Vương phủ. Thấy Diệp Ly nói vậy, Mặc Cảnh Lê liền đưa tay ra hiệu người bên cạnh đi ngoài kêu ngừng.

Chốc lát sau, Trương Bách Vạn bị người khiêng vào ném xuống đất như lúc trước. Dù có Diệp Ly cầu tình, nhưng vẫn bị đánh hai mươi trượng, vạt áo sau lưng đã vết máu thấm ướt mảng lớn.

Mặc Cảnh Lê lạnh nhìn người nằm bẹp dưới đất không dậy, nói Diệp Ly: “Bản vương Bắc chinh vốn thu phục lãnh thổ đã mất Đại Sở, hôm nay chỉ dùng danh nghĩa triều đình mượn dân gian chút tiền, ấy vậy Trương Bách Vạn năm lần bảy lượt từ chối. Sở công tử cảm thấy người như vậy không nên đánh?”

Diệp Ly thản nhiên: “Người như vậy đương nhiên nên đánh. Chỉ là, không dạy mà giết thành ngược đãi, không cảnh cáo mà thi hành thành tàn bạo. Mọi người đều biết, Trương lão gia yêu tài như mạng, nhất thời hồ đồ không thể tránh. Hôm nay nhận bài học, chắc Trương lão gia không để Vương gia thất vọng.”

“Thật sao?” Mặc Cảnh Lê nhướng mày nhìn Trương Bách Vạn. Trương Bách Vạn tích lũy gia sản bạc triệu, tuyệt đối không phải kẻ ngu. Sao không biết mình vừa suýt mất mạng? Nếu không vị Sở công tử mở miệng cầu tình, chỉ sợ qua lát, Trương Bách Vạn đã biến Trương Tử Nhân. Vừa thấy ánh mắt Mặc Cảnh Lê quét tới, liền gật đầu liên tục: “Vị công tử nói rất đúng… Tiểu dân nhất thời hồ đồ, cầu Vương gia thứ tội. Tiểu dân nguyện quyên năm mươi vạn đán lương thực cung ứng quân.”

Cung ứng quân chính tặng không, không cần trả. Tuy tới nay Mặc Cảnh Lê chưa ý định trả, nhưng dù sao nghe thoải mái hơn mượn. Có điều…”Năm mươi vạn?” Năm mươi vạn đán lương thực, nghe nhiều, nhưng quân lương chưa đủ đại quân hơn mười vạn dùng một tháng, đương nhiên Mặc Cảnh Lê không thoả mãn. Lòng Trương Bách Vạn run, vẻ mặt như đưa đám: “Một trăm… Một trăm vạn đán…”

Mặc Cảnh Lê hừ nhẹ, cười: “Như thế, Bản vương đa tạ nghĩa cử Trương lão gia. Mặt khác, lương thảo sau này đại quân chỉ sợ cũng cần làm phiền Trương lão gia cung cấp, đương nhiên… Triều đình trả giá cao mua. Thế nào?”

Ngoại trừ gật đầu, Trương Bách Vạn còn làm gì? Đương nhiên hắn biết, cái gọi giá Mặc Cảnh Lê căn bản không cần chờ mong. Dù giá bình thường chỉ sợ cũng không nhận, cuối cùng hơn phân nửa vẫn tự gánh. Chỉ sợ sau Lê Vương đánh giặc xong, Trương gia không giữ lại chút của cải.

Đã có bài học Trương Bách Vạn, nên đương nhiên phú thương ngồi thức thời hơn nhiều. Căn bản không cần Mặc Cảnh Lê mở miệng, liền rối rít mở miệng quyên tiền quyên vật, trong đó hơn phân nửa dâng tặng. Dù lòng người này đã mắng hết mười tám đời tổ tông Mặc Cảnh Lê, trên mặt vẫn phải cẩn thận cười theo. Sợ Mặc Cảnh Lê khẽ nổi giận chính mình muốn sống ra khỏi Lê Vương phủ khó khăn.

Không đầy lát, Diệp Ly thầm tính sơ, đã thấy ngân lượng mọi người ngồi bị ép quyên góp lên năm sáu trăm vạn, chưa tính vô số hiện vật khác. Đã có thu nhập phong phú, nên sắc mặt âm trầm Mặc Cảnh Lê tốt lên nhiều. Diệp Ly cũng vô cùng thức thời quyên góp năm vạn lượng bạc. Tuy Mặc Cảnh Lê thấy hơi bất mãn, nhưng nghĩ Sở Quân Duy đi ra ngoài, có năm vạn lượng đã rất nể tình. Huống chi vừa rồi Sở Quân Duy mở miệng khuyên, coi cho Mặc Cảnh Lê bậc thang xuống, cũng khiến Mặc Cảnh Lê thêm mấy phần hảo cảm, nên không so đo. Đương nhiên, năm vạn lượng cuối cùng vẫn do Lâm lão gia ngồi bên Diệp Ly cho. Lâm lão gia dự tiệc một lần không công tổn thất bốn mươi lăm vạn lượng, đau lòng mặt sắp biến xanh lục. Người ngồi cũng biết, chỉ sợ số tiền bánh bao thịt đánh chó, có đi không về. Cũng thấy may, từ xưa Giang Nam vùng đất giàu có đông đúc, tuy phú thương tổn thất không ít vẫn chịu được. Nếu nơi Nam Chiếu Tây Lăng, chỉ sợ không cần chờ Mặc Cảnh Lê Bắc chinh, người này muốn đứng lên tạo phản trước.

Đã nhận thứ muốn, Mặc Cảnh Lê liền không có tâm tư ở lại uống rượu ăn tiệc người này, liền kính chén rượu rồi đứng dậy đi. Kỳ thật mọi người ngồi ăn đến dạ dày đau, nhưng ai không dám đứng dậy rời đi ngay. Lê Vương vừa đi ngươi liền đi theo, không nói rõ bất mãn Lê Vương? Từ xưa, bần không đấu phú, phú không tranh quan đã cách nghĩ thâm căn cố đế lòng mọi người. Chỉ không phải không sống nổi, tiểu dân bình thường đơn giản không nguyện đối nghịch triều đình.

Vì vậy tất cả mọi người vừa không yên lòng thưởng thức ca múa trước mắt, lòng vừa im lặng phun máu vì tài phú tổn thất. Người duy nhất thoải mái có lẽ chỉ Diệp Ly. Tuy Mặc Cảnh Lê đã đi, nhưng Diệp Oánh và Tiểu Hoàng đế vẫn ở lại yến tiệc. Dù sao yến tiệc Nhiếp Chính Vương phủ, không thể một người chủ nhân không có. Chỉ trang phục lúc Diệp Ly không thích hợp nói chuyện Diệp Oánh, ánh mắt bình tĩnh nhìn lướt Mặc Túc Vân ngồi ngẩn người, bên môi Diệp Ly câu dẫn nụ cười cực mờ.

“Sao hôm nay Hoàng thượng xuất hiện Nhiếp Chính Vương phủ?” Diệp Ly hơi kỳ quái.

Lâm lão gia bên cạnh vội thấp giọng giải thích: “Nghe nói Nhiếp Chính Vương và Thái Hoàng Thái hậu cãi nhau đến trở mặt, nói Thái Hoàng Thái hậu quá mềm lòng, căn bản không biết dạy bảo Hoàng thượng. Có ý dẫn Hoàng thượng theo trên người tự dạy bảo.”

“Tự dạy bảo?” Mặc Cảnh Lê nhưng thật có ý hù chết Tiểu Hoàng đế. Huống chi, Thái Hoàng Thái hậu mềm lòng, có lẽ Mặc Cảnh Lê quên hắn cũng người phụ nhân dạy nên.

“Cũng không phải sao. Ai…. Sinh hoàng gia không dễ.” Lâm lão gia nhìn thoáng Tiểu Hoàng đế ngơ ngác trên điện, lắc đầu liên tục. Ngay người ngu nhìn ra, bộ dáng Tiểu Hoàng đế căn bản con bù nhìn không phát triển. Lúc đối mặt Lê Vương càng kinh sợ ve sầu sợ mùa đông, chỉ sợ Lê Vương không đối xử Tiểu Hoàng đế tốt. Ở lại hoàng cung có Thái Hoàng Thái hậu và Thái hậu trông chừng tốt hơn, hiện nay ở lại Lê Vương phủ, không biết sống tới khi nào.

Diệp Ly nghiêm túc nghĩ, rồi liếc Vệ Lận sau lưng. Vệ Lận tiến lên cúi người nghe lệnh, Diệp Ly thấp giọng nói nhỏ mấy câu tai Vệ Lận, Vệ Lận trầm mặc gật đầu rồi đứng trở vị trí cũ. Lâm lão gia hơi tò mò nhìn hai thị vệ sau lưng Diệp Ly, càng cảm thấy vị Sở công tử cao thâm khó lường.

Bình Luận

0 Thảo luận