Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 75: Thanh Phong Minh Nguyệt Lâu

Ngày cập nhật : 2025-12-14 10:31:38
Bên ngoài chùa Tịnh Linh ẩn sâu trong rừng cây, Mặc Tu Nghiêu một mình dựa vào xe lăn nhắm mắt dưỡng thần. Ánh tà dương nhàn nhạt xuyên qua tán cây chiếu lên người hắn, làm cho chút hơi lạnh còn sót lại của đầu xuân cũng mang theo sắc ấm áp dịu dàng.
“Tu Nghiêu.” Diệp Li đến gần, thấy nam tử gầy gò trên xe lăn với vẻ mặt mệt mỏi, trong lòng không khỏi run lên, dâng lên chút áy náy và lo lắng. Mặc Tu Nghiêu mở mắt ngẩng đầu nhìn nàng, khẽ giật mình rồi mỉm cười nói: “Khó trách nhiều người tìm mãi không thấy A Li. Với dáng vẻ này của A Li, nếu không nhìn kỹ, ta cũng chưa chắc nhận ra.”
Diệp Li bước tới trước mặt hắn, thấy ánh mắt mỉm cười bao dung của Mặc Tu Nghiêu, trầm giọng nói: “Thật có lỗi, để ngài phải lo lắng.”
“A Li vẫn chưa định trở về sao?” Ánh mắt Mặc Tu Nghiêu yên lặng ôn hòa nhìn Diệp Li, khẽ hỏi.
Diệp Li lắc đầu, nhìn hắn nói: “Ta muốn đi Nam Cương.”
Mặc Tu Nghiêu nhíu mày, “Nếu A Li lo lắng cho Từ huynh, ta sẽ sai Phượng Tam đến Nam Cương hỗ trợ hắn.”
Diệp Li lắc đầu nói: “Lãnh Hạo Vũ không ở kinh thành, trong thành chỉ có Phượng Chi Dao và Mặc tổng quản phụ giúp ngài, sao có thể lại phái Phượng Chi Dao đi được? Huống chi, lúc này ta trở về chưa phải thời điểm thích hợp, phải không?”
Lúc này trở về, tất nhiên phải làm rõ chuyện trong nội cung rốt cuộc do ai chủ mưu. Như Mặc Cảnh Lê đã nói, dù chỉ vì thể diện Định Quốc Vương phủ, cũng không thể để kẻ bắt cóc Định Quốc Vương phi nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Một khi Định Quốc Vương phủ nhắm vào Mặc Cảnh Lê, kẻ hưởng lợi đích thị là Mặc Cảnh Kỳ. Chi bằng như hiện tại, Định Quốc Vương phi mất tích trong cung, dù tình hay lý, thế đều nghiêng về phía Định Quốc Vương phủ. Cứ để Mặc Cảnh Lê và Mặc Cảnh Kỳ tự đấu đá nội bộ. Dù Mặc Cảnh Lê biết nàng đã thoát khỏi vòng vây, hắn cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, không thể thừa nhận chính hắn đã bắt cóc Định Vương phi rồi để nàng trốn thoát.
“Nếu A Li thấy chán kinh thành, có thể đến Vân Châu. Đợi mọi chuyện ổn thỏa, ta sẽ đón nàng về kinh, được không?” Mặc Tu Nghiêu kéo Diệp Li đến trước chân, ngẩng đầu hỏi.
Diệp Li khẽ cắn môi, kiên định nhìn Mặc Tu Nghiêu. Nàng biết rõ người đàn ông này muốn bảo vệ nàng, dù rất cảm động nhưng bản tính nàng không phải là một tiểu nữ tử yếu đuối, chỉ biết đứng sau lưng nam nhân nhìn họ xông pha. Hơn nữa, không chỉ vì Mặc Tu Nghiêu, cuốn vào cuộc tranh đấu này còn có người thân của nàng, huynh trưởng của nàng. Có thể đoán được tương lai còn có các cữu cữu yêu thương nàng và ông ngoại đã cao tuổi.
“Ta sẽ mang theo ám vệ, sẽ không liều lĩnh.” Diệp Li thấp giọng từ chối đề nghị của Mặc Tu Nghiêu.
Trong đôi mắt ôn hòa của Mặc Tu Nghiêu thoáng hiện vẻ thất vọng, đồng tử Diệp Li co rút lại. Sống cùng nửa năm, nàng đã quen với vẻ ôn hòa lạnh nhạt của Mặc Tu Nghiêu. Hắn rất ít yêu cầu nàng điều gì, nhưng Diệp Li chợt nhận ra, ngay cả những yêu cầu nhỏ nhặt nhất của Mặc Tu Nghiêu, nàng cũng hiếm khi hoàn thành. Tính ra, dù xét theo phương diện nào, nàng dường như cũng không phải là một người vợ tốt. “A Li, thật có lỗi. Đều là vì ta...”
“Không phải!”
Diệp Li ngắt lời hắn, “Ta biết nếu ta muốn, ta có thể đứng mãi ở nơi an toàn, ngài sẽ sắp xếp tất cả cho ta. Nhưng... Tu Nghiêu, ta không muốn vậy. Ta không muốn trốn sau lưng ngài. Nếu nhất định phải nắm tay ai đó đi suốt cuộc đời, ta hy vọng mình có thể đứng bên cạnh hắn, chứ không phải trốn dưới đôi cánh của hắn. Ngài... hiểu chứ?”
Ngón tay Mặc Tu Nghiêu khẽ run, lâu sau mới thấp giọng nói: “Vậy... hãy cẩn thận. A Li.”
Dứt lời, hắn lấy ra một khối Noãn Ngọc buộc bằng dây lụa đỏ đặt vào tay Diệp Li, khẽ cười nói: “Cất kỹ, đừng để lạc mất.” Diệp Li xoa xoa viên ngọc ấm trong tay, được chạm từ khối dương chi bạch ngọc cực phẩm thành hình Long tử trừng mắt. Dù tạo hình từ bạch ngọc ôn nhuận, vẫn toát lên vẻ bá khí, liều lĩnh và lạnh lùng sát phạt của long tử.
Diệp Li xoa xoa ngọc bội rồi nhìn Mặc Tu Nghiêu, “Đây là?”
Mặc Tu Nghiêu khẽ cười nói: “Ngọc bội tổ truyền, vốn đã sớm muốn đưa cho A Li. Đừng làm mất, vật này cũng như thanh kiếm Lãm Vân, đều là bảo vật gia truyền.”
Diệp Li không nói gì, lặng lẽ cất ngọc bội đi. Nhìn bóng lưng Diệp Li khuất sau rặng cây, nụ cười ôn hòa trên mặt Mặc Tu Nghiêu dần tan biến. Hắn cúi đầu nhìn đôi chân tàn phế của mình, trong mắt lạnh nhạt dâng lên từng đợt lệ khí và bất cam.
“Phụt!” Một cây đại thụ to bằng bát cơm gần đó gãy lìa dưới một chưởng của hắn. Mặc Tu Nghiêu ho khan mấy tiếng, sắc mặt mệt mỏi dựa vào xe lăn thở hổn hển, “Quả nhiên là... phế vật...”
“Với tình trạng sức khỏe hiện tại, Vương gia không nên nóng giận.” Trầm Dương từ trong rừng bước ra, nhìn đoạn thân cây trên đất nhíu mày. Đến trước mặt Mặc Tu Nghiêu, thấy chiếc khăn tay trong tay hắn dính máu đỏ tươi, đúng như dự đoán. A Cẩn theo sau Trầm Dương, lo lắng nhìn Mặc Tu Nghiêu.
“Vương phi là một nữ tử rất đặc biệt, Vương gia cưới được nàng, đáng lẽ nên vui mừng mới phải.” Trầm Dương liếc nhìn hướng Diệp Li rời đi, trầm ngâm nói.
Mặc Tu Nghiêu lạnh lùng nói: “Ngươi cho rằng Bổn vương nên vui mừng khi thấy Vương phi của mình lao vào chỗ nguy hiểm?”
Trầm Dương thấy hai tay hắn siết chặt trên đầu gối, hiếm hoi dùng giọng điệu trưởng bối nói: “Có thể sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của Vương gia, nhưng lão phu thấy, kỳ thực Vương phi cũng không cần Vương gia bảo vệ quá mức. Dáng vẻ hiện tại của Vương phi so với khi là kim chi ngọc diệp trong vương phủ, càng chân thực động lòng người, không phải sao? Chẳng lẽ Định Vương cũng như những kẻ phàm phu tục tử khác, chỉ thích những nữ tử yếu đuối nương tựa?”
“Đủ rồi.” Mặc Tu Nghiêu trầm giọng nói, “Bổn vương biết mình nên làm gì. Hồi phủ!”
A Cẩn đẩy Mặc Tu Nghiêu rời khỏi rừng cây, Trầm Dương ở phía sau lắc đầu theo sau.
**Lê Vương phủ**
Mặc Cảnh Lê ngồi trong thư phòng, thần sắc hung ác nhìn kẻ đang quỳ dưới đất, “Ngươi nói đến giờ vẫn chưa tìm thấy tung tích Diệp Li?”
Nam tử trung niên quỳ rạp cảm nhận rõ cơn thịnh nộ của Mặc Cảnh Lê, trong lòng thầm kêu khổ, “Xin Vương gia thứ tội, hạ thần đã phái người điều tra kỹ trong vòng trăm dặm nơi Định Vương phi mất tích, nhưng vẫn chưa tìm được tung tích của nàng.”
Mặc Cảnh Lê hừ lạnh, “Diệp Li không trở về Định Vương phủ, cũng không về Diệp gia hay Từ gia. Chẳng lẽ nàng có thể phi thiên độn địa?”
Nam tử trung niên vội nói: “Vương gia, tuy chúng ta đã động thủ trên yên ngựa, nhưng dường như Định Vương phi đã phát hiện. Nàng để ngựa chạy về hai hướng khác nhau, rồi còn dẫn người truy bắt của chúng ta đi lạc hướng. Cho nên... hiện tại...”
“Cho nên giờ ngươi nói với Bổn vương, đầu óc các ngươi còn thua một nữ nhân?” Mặc Cảnh Lê lạnh nhạt châm chọc.
Nam tử trung niên xấu hổ cúi đầu, trong lòng không phục: Định Vương phi đó đâu phải nữ nhân bình thường? Vương gia thất bại dưới tay nàng đâu phải một hai lần, nên bọn hắn thất thủ cũng dễ hiểu thôi.
“Cút ra! Giám sát Định Vương phủ Cho Bổn vương, Bổn vương không tin Diệp Li không quay về!” Đuổi hết thuộc hạ, Mặc Cảnh Lê chìm vào trầm tư. Sau khi Diệp Li trốn thoát mà không về phủ, thực vượt ngoài dự tính của hắn. Nhưng hắn không biết nên thở phào hay tức giận. Lựa chọn này giống như bắt hắn chọn giữa đối đầu Định Quốc Vương phủ hay đối đầu hoàng huynh. Nếu Diệp Li bình an trở về Định Vương phủ, cả hắn lẫn Mặc Tu Nghiêu đều không thể lui. Lúc đó, kẻ hưởng lợi chính là hoàng huynh ngồi trên long ỷ kia. Còn bây giờ... Mặc Tu Nghiêu đang gấp rút tìm Diệp Li, còn bất ngờ gây rắc rối cho Mặc Cảnh Kỳ, nếu hắn nhân cơ hội này... Nếu hắn và Mặc Cảnh Kỳ lưỡng bại câu thương...
“Vương gia, tâm trạng không tốt sao?” Một thiếu nữ xinh đẹp từ phòng trong bước ra, tươi cười nhìn Mặc Cảnh Lê.
“Diệp Li vẫn chưa về phủ. Độc dược của ngươi vô dụng, giờ Diệp Li đã mất tích.” Mặc Cảnh Lê nhìn thiếu nữ trẻ đẹp trước mặt, trầm giọng nói. Thoát khỏi bộ trang phục nha hoàn giản dị, nàng ta lộ ra vẻ xinh đẹp.
Đáy mắt Hiểu Vân thoáng chút dị sắc, kinh ngạc nói: “Định Vương phi quả có bản lĩnh. Ngay cả cao thủ độc thuật nổi danh cũng không phát hiện ra truy hồn hương của ta.” Nàng xoắn xoắn bím tóc trước ngực, chớp mắt nhìn Mặc Cảnh Lê, “Cần ta đi tìm Định Vương phi không? Ta nhất định tìm được nàng.”
Mặc Cảnh Lê liếc nàng, “Tìm được nàng? Ngươi còn muốn trở về không?” Mặc Cảnh Lê cảm thấy qua mấy lần giao đấu vẫn không nắm rõ thực lực Diệp Li, hơn nữa bốn ám vệ bên nàng cũng không đơn giản. Chỉ một mình Hiểu Vân, nếu bị giết, e rằng xác cũng không tìm thấy. “Ngươi ở yên trong vương phủ, đừng chạy lung tung. Lỡ làm hỏng kế hoạch của Bổn vương, dù có tiện bàn giao với tỷ tỷ ngươi, Bổn vương cũng không tha.” Hiểu Vân cắn môi, oán hận trừng Mặc Cảnh Lê. Đáng tiếc Mặc Cảnh Lê không phải hạng biết thương hương tiếc ngọc, chỉ hừ lạnh cầm sách lên bàn xem, mặc kệ Hiểu Vân trong phòng. Hiểu Vân đảo mắt, đến bên hắn khẽ nói: “Cảnh Lê ca ca, để ta giúp ngươi hạ độc giết Mặc Tu Nghiêu và Hoàng đế, được chứ?”
“Muốn chết thì cứ thử.” Mặc Cảnh Lê lạnh lùng nói. Nàng tưởng bao năm nay không ai nghĩ đến chuyện hạ độc ám sát Mặc Tu Nghiêu sao? Nhưng hắn vẫn sống tốt với thân thể tàn tật. Trái lại, những kẻ ám sát kia đã không biết xác ở đâu.
**Giang Nam, thành Quảng Lăng**
So với phương Bắc xuân hàn còn lạnh, tháng ba ở Giang Nam đã là cảnh trăm hoa đua nở, phồn hoa. Thành Quảng Lăng là đô thị lớn nhất phía Nam, từng là cố đô của tiền triều. Dù tiền triều đã diệt vong, Quảng Lăng với vai trò trung tâm kinh tế, chính trị, văn hóa phía Nam vẫn không suy suyển. Có lẽ vì Thái Tổ từng định đô ở đây, dù sau dời đô về Bắc, Quảng Lăng vẫn xứng danh thủ đô thứ hai. So với Sở Kinh - trung tâm chính trị quân sự, Quảng Lăng thiên về văn hóa và kinh tế. Trong Tứ đại phú thương của Đại Sở, ba vị đặt đại bản doanh tại Quảng Lăng, đủ thấy sự phồn thịnh nơi đây vượt xa Sở Kinh.
Trong đêm, Diệp Li thong thả dạo bước trên con phố tràn ngập hương phấn và không khí ồn ào. Hai bên đường rực rỡ ánh đèn, tiếng nhạc du dương hòa cùng mùi rượu. Ám Tam ngượng ngùng theo sau Diệp Li, thỉnh thoảng đẩy nhẹ những nữ tử nhiệt tình bên đường định áp sát mình và Vương phi, trong lòng thở dài. Giá biết trước Vương phi đến chỗ này, hắn đã không đổi phiên với lão đại. Nếu Vương gia biết hắn dẫn Vương phi dạo thanh lâu, ắt sẽ giết hắn.
Diệp Li vừa đi vừa liếc nhìn vẻ mặt khó xử của Ám Tam, đợi khi hắn sắp chịu không nổi mới dừng bước cười nói: “Đến rồi.”
Ám Tam thở phào, ngẩng đầu nhìn: một tòa lâu các trang nhã bên hồ dưới màn đêm, tấm biển đề ba chữ lớn "Thanh Phong Minh Nguyệt lâu".
Là ám vệ Định Quốc Vương phủ, Ám Tam đương nhiên biết đây là nơi nào. Thanh lâu đệ nhất thiên hạ, nơi có rượu ngon nhất, món ngon nhất, giai nhân tuyệt sắc và tài nghệ tuyệt luân. Đây là chốn nam nhân mê đắm. “Công tử?”
Diệp Li nhướn mày cười, “Sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=75]

Thiên hạ đệ nhất lâu mà ngươi không muốn vào sao?”
Ám Tam cười khổ, “Công tử, ta thật sự muốn vào sao?”
Diệp Li cười, “Ngươi tưởng ta dẫn ngươi đến đây dạo chơi? Đi thôi.” Quạt xếp mở ra, Diệp Li bước vào Thanh Phong Minh Nguyệt lâu.
Danh tiếng đệ nhất không phải hư danh. Vừa bước vào đại sảnh, đón tiếp không phải là tú bà môi son mà là hai nữ tử nhanh nhẹn, trang điểm thanh tú. Thấy Diệp Li thân mặc cẩm y màu băng lam thêu vân bạc, đai lưng trắng đính ngọc bội cực phẩm, tay cầm quạt xếp thần thái ung dung, khí độ bất phàm, họ vội ra nghênh tiếp, “Công tử, xem ra lần đầu tới Thanh Phong Minh Nguyệt lâu?”
Diệp Li mỉm cười gật đầu, “Đúng vậy. Bổn công tử mới tới Giang Nam, nghe danh đã lâu nên tới thưởng ngoạn.”
Nữ tử cười nói: “Công tử quang lâm, khiến bổn lâu vinh hạnh. Mời công tử lên nhã gian thưởng thức ca vũ, xem có gì ưa thích.”
Diệp Li cười, “Nghe nói quý lâu không chỉ có ca vũ, cô nương không ngại giới thiệu thú vui khác.”
Nữ tử này từng trải, thấy Diệp Li tuy trẻ tuổi nhưng khí chất xuất chúng, ăn mặc đắt tiền, chắc là công tử nhà giàu ra ngoài tìm vui. Nàng mỉm cười, “Tiểu công tử chê các cô nương Minh Nguyệt lâu của chúng ta sao? Các nàng ấy không chỉ giỏi ca múa, không biết công tử thích gì?”
Diệp Li cau mày, “Bổn công tử muốn đánh bạc, nhưng các sòng bài ngoài kia ồn ào, người hỗn tạp, thật mất hứng.”
Nữ tử mỉm cười, “Vậy mời công tử theo tiểu nữ tử.”
Ám Tam giả vờ thản nhiên theo sau Diệp Li, môi giật giật muốn nói gì nhưng thấy nụ cười ôn hòa của Diệp Li lại thôi. Thanh lâu còn dám vào, sòng bài có gì đáng sợ?
Sòng bài của Thanh Phong Minh Nguyệt lâu quả nhiên khác biệt, từ người phục vụ đến nhà cái đều là nữ tử. Bước vào đại sảnh, một cô gái áo tím xinh đẹp đang lắc chén xúc xắc, xung quanh tụ tập đông đảo người chơi. Diệp Li mỉm cười, đánh bạc lớn nhỏ là trò đơn giản nhất nhưng cũng kinh điển nhất, lại thêm nhà cái là mỹ nhân tuyệt sắc, đương nhiên thu hút vô số người.
Nữ tử dẫn đường thấy ánh mắt Diệp Li, cười nói: “Đó là Như Mi cô nương, một trong thập nhị chi đầu của Thanh Phong Minh Nguyệt lâu. Nàng ấy rất giỏi đổ xúc xắc, ngay Lâu chủ cũng khen ngợi.” Nàng còn giới thiệu thêm, trong thập nhị chi đầu, có ba vị làm nhà cái ở sòng bài. Cả ba đều là thanh quan, ai thắng được sẽ trở thành nhập màn chi tân. Đến nay vẫn chưa ai thành công.
Diệp Li bật cười, Hàn Minh Nguyệt quả thật biết kiếm tiền. Nam nhân đến thanh lâu đương nhiên vì sắc, nhưng khách hàng ở đây đều là đại phú đại quý, đã từng trải. Bố trí sòng bài như vậy càng hấp dẫn hơn. Nam nhân có dục vọng chinh phục, những kẻ có tiền rảnh rỗi muốn có được mỹ nhân, đương nhiên không tiếc tiền.
“A Tam, ngươi thấy Như Mi cô nương thế nào?” Diệp Li chỉ cô gái áo tím, cười hỏi.
Ám Tam gắng giữ mặt lạnh, “Bẩm công tử, đương nhiên là mỹ nhân.”
“Ừ, bổn công tử cũng nghĩ vậy.” Diệp Li chống cằm cười, “Không bằng tối nay ta cùng hai cô nương, có lẽ...”
“Công tử, người... trong nhà sẽ không vui.” Ám Tam nghiến răng nhắc nhở.
“Ta biết, nên... bổn công tử nhường cơ hội cho ngươi.” Diệp Li chân thành nhìn mặt Ám Tam đen sì, tâm trạng vui vẻ bước đến bàn.
Như Mi lắc xúc xắc, nở nụ cười kiều mị nhìn đám người tham lam xung quanh, trong lòng khinh bỉ nhưng mặt vẫn tươi cười. Thấy Diệp Li chen lên, nàng hơi sửng sốt. Tiểu công tử khoảng mười ba mười bốn, ăn mặc quý phái, xuất thân bất phàm. Đôi mắt thanh tịnh khiến nàng thấy khác biệt. Nàng mỉm cười với hắn, “Tiểu công tử, muốn đặt bao nhiêu?”
Diệp Li nhìn quanh, tiền đặt cược ít nhất năm mươi lượng, đủ nuôi dân thường nửa năm. Các con bạc thấy một đứa trẻ, ánh mắt khinh miệt, không ít kẻ chế nhạo. Diệp Li không để ý, cười lấy ra một thỏi bạc năm mươi lượng ném lên bàn, “Ta đặt lớn!”
Như Mi mỉm cười quét mắt đám người, tiếng ồn ào nổi lên: “Lớn! Lớn!” “Nhỏ! Nhỏ!...”
Môi đỏ Như Mi nhếch lên, nhấc chén lên, “Hai bốn bốn, nhỏ.”
Người vui kẻ buồn. Diệp Li không màng số bạc đã mất, kiên nhẫn chờ ván sau. Lần này vẫn năm mươi lượng, đặt lớn. Lại nhỏ. Lần thứ ba, Diệp Li thêm hai trăm lượng, vẫn lớn. Chỉ chốc lát, gần bốn ngàn lượng đã ra đi. Các con bạc kinh ngạc nhìn tiểu công tử hào phóng, đoán là con nhà quan lớn.
“Công tử, còn đặt nữa không?” Như Mi cười hỏi.
Diệp Li đưa tay ra sau, Ám Tam ngoan ngoãn lấy ra xấp ngân phiếu đưa cho nàng. Tổng cộng khoảng bốn vạn lượng. Ám Tam nhìn Diệp Li ném ngân phiếu không chút tiếc, lòng co rút. Định Quốc Vương phủ có tiền, nhưng hiện không nhiều. Lúc rời kinh, chủ tử chỉ mang theo hai vạn lượng ngân phiếu và ít bạc lẻ. Bốn vạn là rất nhiều, đủ cho năm người đi Nam Cương thoải mái mấy lượt. Nhưng trong sòng bài, bốn vạn không nhiều. Với cách này, chủ tử có thể thua sạch trong một canh giờ.
Diệp Li lần này đặt năm trăm lượng.
“Tiểu công tử đặt lớn hay nhỏ?” Như Mi hỏi.
Diệp Li cười, “Bổn công tử không thích nhỏ, vẫn lớn.”
Đám người đua nhau đặt ngược lại, ai cũng thấy tiểu công tử kém may. Đã thua gần một vạn lượng, rốt cuộc Diệp Li mỉm cười. Khi Như Mi lại lắc chén, Diệp Li lắc đầu nói: “Lần này, không cùng.” Tiếng ồn ào nổi lên khi Như Mi nhấc chén, “Ba sáu, thông sát!” Cả sảnh gào thét.
Ván mới bắt đầu, Diệp Li nâng mức cược lên một ngàn lượng. Lần này khác hẳn, Diệp Li như có thần trợ, “Nhỏ!”
Nhấc chén, một hai bốn, nhỏ!
“Lớn!”
Năm năm sáu, lớn!
“Lớn!”
...
Chưa đầy nửa canh, trước mặt Diệp Li đã chất đầy ngân phiếu và bạc. Ám Tam không biết từ đâu lấy được ghế mời nàng ngồi. Diệp Li thoải mái dựa ghế, cười nhìn mặt Như Mi ngày càng tái, vẻ vô tội ném ngân phiếu, “Ba vạn lượng, nhỏ!”
Ngón tay Như Mi khẽ run, chậm rãi mở chén, mọi người chăm chú nhìn, “Một, một hai, nhỏ!”
Ám Tam đứng sau lo lắng nhìn đống tiền thêm lớn. Lúc đầu sợ Vương phi thua sạch, giờ sợ thắng quá nhiều không ra khỏi Thanh Phong Minh Nguyệt lâu.
Diệp Li gõ nhẹ bàn, thong thả nhìn Như Mi, “Tất tay. Lớn!”
Mọi người nín thở, số tiền trước mặt Diệp Li ước chừng mười vạn lượng. Nếu thắng, ví tiền căng phồng; nếu thua, coi như xôi hỏng bỏng không. Dù là dân chơi giàu có, ít ai dám đặt hơn mười vạn lượng. Tiền đâu phải từ trên trời rơi xuống. Trán Như Mi lấm tấm mồ hôi, nàng nhìn chằm chằm Diệp Li, mắt đầy khiếp sợ và tò mò. Dưới ánh mắt mọi người, nàng chậm rãi mở chén, mọi người kinh hô: “Ba ba ba!”
Như Mi tay run rẩy, mặt trắng bệch.
“Công tử thật lợi hại.” Như Mi thần sắc thảm đạm.
Diệp Li mỉm cười không đáp. Năm xưa vì một nhiệm vụ, nàng từng học đổ thuật vài tháng từ một đổ vương. Người kia còn khen nàng có thiên phú. Với nhãn lực và thính lực của nàng, Như Mi không thể gian lận. Dĩ nhiên, Diệp Li tin Thanh Phong Minh Nguyệt lâu không vì mười vạn lượng mà làm bậy, nếu không sẽ tổn hại danh tiếng của Hàn Minh Nguyệt. Nhưng nếu nàng thắng nữa, khó mà rời đi, bởi Hàn Minh Nguyệt nổi tiếng yêu tiền.
“Vị công tử này, Lâu chủ mời vào trong nói chuyện.” Khi Diệp Li còn do dự, một nam tử thanh niên dáng quản sự bước ra, chắp tay cười nói.
Diệp Li mắt chớp, cười nói: “Được công tử Minh Nguyệt mời, tam sinh hữu hạnh. Nhưng... Thanh Phong Minh Nguyệt lâu sẽ không phải nơi mưu tài hại mạng chứ?”
Khóe miệng nam tử giật giật, cười gượng, “Công tử nói đùa.”
Diệp Li đứng dậy, khéo léo đưa ngân phiếu cho Ám Tam, phủi áo nói: “Xin dẫn đường.”
Nam tử dẫn Diệp Li qua mấy vòng, vào một tiểu viện sau sòng bài. Thủy các bên hồ rèm buông, tiếng đàn du dương.
“Lâu chủ.”
“Lui xuống đi. Mời vị công tử kia vào.” Tiếng đàn ngừng, trong thủy các vang lên giọng nam trầm thấp. Diệp Li hơi nhíu mày. Thấy nam tử kia cung kính lui ra, Diệp Li cười nói: “Được Minh Nguyệt Lâu chủ mời, tại hạ tam sinh hữu hạnh.” Dứt lời, nàng ra hiệu cho Ám Tam đợi ngoài, bước vào lớp rèm.
Trong thủy các, một nam tử tuấn mỹ mặc cẩm y đỏ sậm dựa bên đàn, giữa lông mày toát vẻ tà mị. Thấy Diệp Li, hắn nhướng mày cười, “Không ngờ người thắng Như Mi lại là tiểu công tử, quả là anh kiệt. Dám hỏi cao tính đại danh?” Diệp Li cười, “Không dám. Họ Sở, Quân Duy.”
“Sở Quân Duy? Tên hay. Nhưng... tại hạ chưa nghe Đại Sở có gia tộc họ Sở nào có công tử khí độ như vậy. Nếu là Tây Lăng Sở thị... xem dung mạo công tử không giống người Tây Lăng.” Hàn Minh Tích (giả danh Hàn Minh Nguyệt) nhìn Diệp Li đánh giá. Diệp Li không để ý, tự nhiên ngồi xuống, cười nói: “Tiểu môn tiểu hộ, không dám làm phiền.”
Hàn Minh Tích hừ nhẹ, “Tiểu môn tiểu hộ? Bổn công tử thấy không giống.”
Diệp Li lắc quạt, thong thả nói: “Có gì lạ? Tại hạ thấy công tử cũng không giống công tử Minh Nguyệt trong truyền thuyết.”
“Ồ?” Hàn Minh Tích nhướng mày, mắt lóe lên sắc lạnh, “Công tử nghe nói công tử Minh Nguyệt thế nào?”
Diệp Li cười, “Nghe nói công tử Minh Nguyệt phong độ nhẹ nhàng, tuấn lãng bất phàm, là công tử thế gian khó gặp.”
Hàn Minh Tích giả vờ bất mãn, “Chẳng lẽ bổn công tử làm Sở công tử thất vọng?”
Diệp Li cười, “Tại hạ biết, công tử Minh Nguyệt sẽ không ngồi trước mặt người lạ như công tử.” Nhìn phong cách lười biếng đầy tà khí của nam tử trước mặt, Diệp Li thầm than. Xét dung mạo, Hàn Minh Tích và Hàn Minh Nguyệt khá giống nhau, đủ để đánh lừa người khác. Nhưng người này rõ ràng không muốn che giấu, hoặc cho rằng thiếu niên mười ba mười bốn tuổi chưa từng gặp Hàn Minh Nguyệt. Đáng tiếc, nàng không chỉ gặp Hàn Minh Nguyệt mà còn gặp cả Hàn Minh Tích.
“Xem ra Sở công tử cho rằng bổn công tử không phải Hàn Minh Nguyệt?” Hàn Minh Tích đứng dậy, mắt lạnh nhìn chằm chằm.
Diệp Li mỉm cười, “Công tử tức giận làm gì? Công tử mượn danh công tử Minh Nguyệt lừa tại hạ vào, đáng lẽ tại hạ mới nên tức.”
Hàn Minh Tích cười lạnh, “Sở công tử đừng giả vờ. Ngươi bỏ tiền lớn trong Minh Nguyệt lâu, chẳng phải để thu hút Lâu chủ sao? Nói lý do đi, may ra bổn công tử vui lòng đáp ứng.”
Diệp Li nhướng mày, “Công tử làm chủ được Thanh Phong Minh Nguyệt lâu? Hay... công tử làm chủ được Thiên Nhất các?”
Ba chữ "Thiên Nhất các" vừa thốt, ánh mắt Hàn Minh Tích lập tức sắc bén như kiếm, tà khí trên mặt thêm phần lạnh lẽo, “Ngươi rốt cuộc là ai?” Trên đời không ít người biết Thiên Nhất các, biết Thanh Phong Minh Nguyệt lâu... nhưng biết hai nơi này cùng một chủ nhân thì rất ít.
Diệp Li cúi đầu, “Công tử hỏi tại hạ, trước hết nên nói có làm chủ được không? Vạn nhất tại hạ tốn công nói, công tử lại không quyết định được, chỉ phí thời gian.”
Hàn Minh Tích tức giận trừng mắt, hừ nói: “Hàn Minh Nguyệt hiện không ở Giang Nam. Dù là Thanh Phong Minh Nguyệt lâu hay Thiên Nhất các, bổn công tử đều có quyền quyết định. Ngươi hiểu chứ?”
Diệp Li vỗ tay cười, “Tốt lắm. Chưa biết đại danh công tử?”
“Hàn Minh Tích.” Hàn Minh Tích nghiến răng nói. Dĩ nhiên hắn không nói biệt hiệu Phong Nguyệt công tử, dù danh tiếng ấy với nam hay nữ đều không hay.
Diệp Li xoa mi tâm, trầm ngâm, “Hóa ra là công tử Phong Nguyệt... huynh đệ? Khó trách giống công tử Minh Nguyệt.”
“Ngươi đã gặp đại ca ta?” Hàn Minh Tích chau mày.
Diệp Li giữ bình tĩnh, mỉm cười, “Chuyện này... tại hạ từng gặp công tử Minh Nguyệt lúc ngài còn trẻ. Trí nhớ tại hạ tốt, luôn ngưỡng mộ phong thái của ngài.” Hàn Minh Tích bĩu môi, lúc trẻ đại ca hắn quả thật náo nhiệt, nhưng ở Sở Kinh, nên người Giang Nam biết không nhiều. Nhưng... lúc đó tiểu tử trước mặt mới năm tuổi? Diệp Li không quan tâm hắn nghĩ gì, “Tại hạ từ xa tới, công tử không mời một chén trà, không phải đạo tiếp khách.”
Hàn Minh Tích nhìn nàng hồi lâu, bỗng nở nụ cười âm trầm, “Muốn uống trà cũng được, muốn nhờ cậy cũng được, nhưng trước hết thắng bổn công tử đã!”

Bình Luận

0 Thảo luận