Nếu Mặc Cảnh Lê thực sự cùng Nam Chiếu nội ứng ngoại hợp, như vậy không khác gì phản quốc. Hắn không làm vậy đâu!" Phượng Chi Dao cắn răng nói. Nhưng lời Diệp Li nói lại để trong lòng hắn một vết hằn lớn, nếu Mặc Cảnh Lê thực sự làm vậy, hậu quả thực không thể lường, "A Nghiêu?"
Phượng Chi Dao quay sang Mặc Tu Nghiêu đang trầm tư, hy vọng nhận được sự đồng tình. Mặc Tu Nghiêu mày kiếm hơi nhíu, dường như không nghe thấy lời Phượng Chi Dao..., chăm chú nhìn địa đồ Diệp Li trải ra, không biết đang nghĩ gì. Một lúc lâu sau mới thản nhiên nói: "Với tính tình Mặc Cảnh Lê, nếu ép hắn quá, chưa chắc hắn đã không làm? Phượng Tam, ta muốn tin tức Nam Cương, càng kỹ càng tốt."
Phượng Chi Dao gật đầu: "Ta biết rồi, trong vòng nửa tháng nhất định đưa đến trước mặt ngươi. Cái này... có nên tiết lộ cho vị kia trong cung không?"
Mặc Tu Nghiêu lắc đầu: "Hiện tại cho hắn biết, hắn lập tức sẽ chỉ huy nam chinh." Mặc Cảnh Kỳ khó chịu nhất có người nhòm ngó giang sơn của hắn, nếu thực cho hắn biết suy đoán này, Mặc Cảnh Lê không phản cũng bị hắn ép phản.
Phượng Chi Dao khó hiểu: "Nếu Mặc Cảnh Lê thực có tâm tư này, thừa dịp cánh chim chưa cứng gạt bỏ không phải vừa hay sao?"
Mặc Tu Nghiêu khẽ thở dài: "Hiện tại dùng binh đánh Nam Chiếu, chỉ làm Nam Chiếu Vương cùng thánh nữ Nam Cương buông tranh đấu, nhất trí đối ngoại. Mà chúng ta, rất có thể đồng thời bị Tây Lăng và Bắc Nhung hai mặt giáp công. Vốn định trước giải quyết Tây Lăng hoặc Bắc Nhung, Nam Chiếu không an phận, vậy... trước nghĩ cách giải quyết bọn hắn."
"Giải quyết?" Phượng Chi Dao và Diệp Li cùng nhìn Mặc Tu Nghiêu, khó tin trong chốc lát hắn đã nghĩ đến phương pháp giải quyết Nam Chiếu.
Mặc Tu Nghiêu nhíu mày: "Người Nam Cương cảm thấy nhàn rỗi quá, vậy để bọn hắn bận rộn chút. Nghe nói Từ huynh rất có giao tình với Hoàng thái nữ Nam Chiếu."
Diệp Li nhạt nhẽo gật đầu, Từ Thanh Trần đã nói vậy trước mặt bọn họ, chắc không có ý giấu diếm. Mặc Tu Nghiêu khiêu mi cười: "Mặc Cảnh Lê âm thầm ủng hộ thánh nữ Nam Cương, vậy Mặc Cảnh Kỳ thân là Đại Sở quốc quân, Nam Chiếu lại trước sau cùng Đại Sở giao hảo... Đại Sở cho Nam Chiếu vương thất chút ủng hộ cũng không sao. Phượng Tam, tin tức về Mặc Cảnh Lê tạm áp xuống. Không cần để Mặc Cảnh Kỳ biết."
Phượng Chi Dao gật đầu cười: "Biện pháp hay. Nhưng... Mặc Cảnh Kỳ cũng không nghe lời ngươi." Thực tế Mặc Tu Nghiêu căn bản không thể đề bất cứ ý kiến gì với Mặc Cảnh Kỳ, vì dù hắn nói có lợi hay hại cho Đại Sở, Mặc Cảnh Kỳ đều tuyệt đối không tiếp thu.
Mặc Tu Nghiêu cũng không lo: "Luôn có người hắn có thể nghe. Còn Toái Tuyết quan... để phòng vạn nhất, nhất định phải có người có năng lực đóng ở đó. Hiện thủ tướng Toái Tuyết quan là ai?"
"Vân Huy tướng quân Quan Đĩnh." Phượng Chi Dao đáp.
"Ta nhớ không lầm... Quan Đĩnh chưa từng thắng trận." Mặc Tu Nghiêu cau mày, tuy Quan Đĩnh không liên quan Mặc gia quân, nhưng hắn còn chút ấn tượng với tên này.
Phượng Chi Dao khinh thường khiêu mi cười: "Thực tế đời hắn chỉ đánh ba trận. Trước hai trận làm phó tướng cho Mộ Dung tướng quân, cọ xát được không ít quân công, trận cuối tiêu diệt... ừm... 800 thổ phỉ núi Bàn Long, hắn dùng 5000 binh mã, chết một ngàn bảy, nhưng cuối cùng vẫn tính thắng. Mặt khác, lần cuối hắn ra trận đã bảy năm trước. Nhưng... quan trọng hơn là, Vương gia, ngươi cùng hắn có thù."
"Bản vương nhớ." Đương nhiên Mặc Tu Nghiêu nhớ, năm đó Quan Đĩnh mang binh vây quét núi Bàn Long, bảo thủ không nghe thuộc hạ khuyên, trong ba ngày tổn binh hao tướng hơn một ngàn, nhưng ngay ngoài rìa núi Bàn Long cũng không sờ đến. Trùng hợp Mặc Tu Nghiêu ra ngoài đi qua vùng phụ cận, vừa nghe Quan Đĩnh thẳng khí hùng muốn binh sĩ làm khiên thịt cường công. Lúc đó tính Mặc Tu Nghiêu tu dưỡng kém xa hiện tại, tại chỗ rút roi đánh Quan Đĩnh một trận. Đương nhiên, sau đó Mặc Tu Nghiêu cũng bị huynh trưởng trách phạt.
"Nghĩ cách đổi hắn đi. Bản vương không muốn thấy tên ngu ngốc ở Toái Tuyết quan." Mặc Tu Nghiêu nói.
"Chỉ sợ không được, hắn là một trong các thư đồng của Mặc Cảnh Kỳ, cũng là tâm phúc. Ta nghĩ Mặc Cảnh Kỳ để hắn ở Toái Tuyết quan chính là để phòng Mặc Cảnh Lê." Phượng Chi Dao thong thả nói.
Mặc Tu Nghiêu nhạt nhẽo liếc hắn: "Phượng Tam, trong một tháng phải làm tên bao cỏ kia rời Toái Tuyết quan. Ta mặc kệ ngươi dùng phương pháp gì."
Tiếp nhận ánh mắt uy hiếp của Mặc Tu Nghiêu, Phượng Chi Dao lập tức thu vẻ không đứng đắn, mặt thành khẩn còn kém thề trời, "Vâng, Vương gia. Ta nghĩ có lẽ Mặc Cảnh Lê rất hứng thú với Quan Đĩnh. Nhưng đổi Quan Đĩnh thì ai thủ Toái Tuyết quan, người của chúng ta khẳng định không được. Mặc Cảnh Kỳ sẽ không yên tâm."
"Mộ Dung tướng quân." Mặc Tu Nghiêu trầm tư chốc lát, "Mộ Dung tướng quân ở kinh thành đã hai năm. Tuy Mặc Cảnh Kỳ nói thương cảm Mộ Dung tướng quân trấn thủ biên quan vất vả, nhưng ta và ngươi đều biết võ tướng lưu lại kinh thành lâu không phải chuyện tốt. Chỉ mài mòn nhuệ khí của hắn."
"Ngay cả Mộ Dung tướng quân Mặc Cảnh Kỳ cũng nghi ngờ?" Phượng Chi Dao hỏi, bằng không Mộ Dung tướng quân giỏi hơn tên phế vật Quan Đĩnh nhiều, không dùng tướng quân có thể thắng trận mà dùng kẻ ngu ngốc?
"Không, chỉ so Mộ Dung tướng quân, hắn tin Quan Đĩnh. Ngươi đi nghĩ cách lôi Quan Đĩnh về, chuyện Mộ Dung tướng quân bản vương giải quyết."
"Không vấn đề. Vương gia."
Tiễn Phượng Chi Dao đi, thư phòng nhỏ lại yên tĩnh. Diệp Li lười biếng ngồi dựa ghế nhìn Mặc Tu Nghiêu cúi đầu tiếp tục nghiên cứu bản đồ. Ở chung lâu, Diệp Li hiểu người đàn ông này, dường như hắn luôn có thói quen phòng ngừa chu đáo, hơn người bình thường rất nhiều, "Không phiền sao? Nếu vấn đề ngươi cân nhắc căn bản không phát sinh thì sao?"
Mặc Tu Nghiêu ngẩng đầu nhìn nàng, cười nhạt: "Nếu không có gì phát sinh thì đương nhiên tốt nhất."
"Nếu ngài làm bản thân mệt chết thì chuyện còn lại sao?"
Mặc Tu Nghiêu cười, một tay thu bản đồ một tay cười nói: "Ta giờ không định mệt chết mình, huống chi giờ không phải có A Li giúp ta sao? Hơn nữa... Ta chỉ muốn khi còn sống làm việc của ta, nếu ta thực chết rồi... Thiên hạ này hoặc giang sơn Đại Sở biến thành bộ dạng gì thì liên quan gì ta?"
Diệp Li không phản bác, từ khi Mặc Tu Nghiêu phát hiện tốc độ nàng xử lý sổ sách nhanh hơn hắn, hiệu quả tốt hơn, đã lấy cớ thân thể không khỏe, không chịu tiếp nhận sổ sách nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=71]
Vô luận nội phủ hay ngoại viện, thậm chí sổ sách Mặc gia quân cũng ném cho nàng xử lý. Điều này càng khiến Diệp Li hiểu tại sao hoàng thất phải kiêng kị Định Quốc Vương phủ. Qua hơn một tháng, Diệp Li dám khẳng định Định Quốc Vương phủ không nhất định giàu hơn quốc khố, nhưng khẳng định Mặc Tu Nghiêu có tiền hơn Mặc Cảnh Kỳ. Tuy Mặc gia quân vẫn do triều đình nuôi, nhưng Diệp Li tin dù triều đình không phát lương thực cho Mặc gia quân và Hắc Vân kỵ, Định Quốc Vương phủ cũng nuôi được hai quân đội này. Chỉ nhìn Mặc Tu Nghiêu ném mấy sổ sách cho nàng, mỏ vàng mỏ bạc, mỏ đồng trải khắp Đại Sở, còn có lượng lớn thổ địa và sản nghiệp thì biết. Một hoàng đế biết mình nghèo hơn thần tử, sao không ghen ghét hận? Phú khả địch quốc là kết cục gì, Minh triều Thẩm Vạn Tam là tấm gương tốt cho hậu nhân.
Trong lúc triều đình hoàng đế và thái hậu tranh đấu gay gắt, thủ tướng Toái Tuyết quan Vân Huy tướng quân Quan Đĩnh đi săn vô ý ngã ngựa, bị ngựa yêu dẫm gãy chân, chuyện nhìn không ý nghĩa, lại ẩn ẩn khiến tình thế giữa Hoàng đế và Lê Vương càng căng thẳng. Về tân nhiệm thủ tướng Toái Tuyết quan do ai đảm nhiệm lại nhấc lên gợn sóng trên triều. Nhưng người khơi mào sóng ngầm này, Định Quốc Vương phủ lại như cũ, trong mắt mọi người, lộ ra yên tĩnh thoải mái.
Trong phòng ngủ bố trí u nhã thoải mái, một nam tử trung niên khoảng năm mươi tuổi ngồi bên giường nắm tay Mặc Tu Nghiêu cẩn thận bắt mạch. Nam tử trung niên tướng mạo nho nhã, trong mắt lại ẩn lộ tinh mang. Hai đầu lông mày mang tia tiêu sái ngạo nghễ, nói hắn là đại phu nhưng nhìn kỹ lại giống hiệp sĩ phiêu bạt.
"Vương gia nói đơn thuốc kê năm trước đã vô dụng?" Nam tử trung niên cau mày.
Bình thường Hà đại phu xem bệnh cho Mặc Tu Nghiêu cũng đứng bên, tiếp lời: "Đúng vậy, vừa vào đông năm nay thì phương thuốc năm ngoái đã hoàn toàn mất hiệu lực. Trầm tiên sinh, bệnh Vương gia..."
Nam tử trung niên, đúng là Đại Sở Hạnh Lâm Quốc thủ Trầm Dương nhíu mày: "Đưa phương thuốc hiện tại cho ta xem."
Hà đại phu vội đưa lên phương thuốc Mặc Tu Nghiêu gần đây dùng. Trầm Dương nhìn kỹ khiêu mi: "Cái đơn thuốc này... thật là... Chỉ là, ngươi không thêm thuốc giảm đau khiến ta rất kinh ngạc." Từ khi tiếp nhận chữa bệnh cho Mặc Tu Nghiêu, Trầm Dương cũng coi như biết Hà đại phu từng làm quân y, đương nhiên hiểu thói quen dùng thuốc của hắn. Khi bệnh Mặc Tu Nghiêu phát tác có bao đau đớn ngoài Mặc Tu Nghiêu chính mình không ai hiểu hơn hắn và Hà đại phu. Hà đại phu lại mềm lòng hơn hắn, có thể nhịn không hạ thuốc giảm đau thực khiến Trầm Dương ngoài ý muốn.
Hà đại phu hơi hổ thẹn: "Ta xác thực có bỏ thêm thuốc giảm đau, nhưng Vương phi phản đối nên..."
Trầm Dương lúc này mới chú ý Diệp Li một mực đứng bên không lên tiếng. Nếu Diệp Li muốn, sự hiện hữu của nàng có thể thấp đến không đáng kể. Nên dù biết Định Vương năm nay cưới Vương phi, nhưng vào lâu vậy còn thực không chú ý Vương phi đứng sau ra sao. Ngẩng đầu liếc Diệp Li, Trầm Dương khen: "Vương phi quyết định không sai. Thiếu thuốc giảm đau thì quả thật Vương gia chịu đựng nhiều hơn, nhưng sẽ không lưu di chứng phiền toái. Hơn nữa tốc độ độc phát chậm so lúc dùng thuốc một chút, đây cũng là nguyên nhân ta một mực kiên trì không dùng thuốc giảm đau. Cái phòng ở này cũng không tệ, nếu không có gì bất ngờ, Vương gia cố nhịn qua hai, ba năm không vấn đề."
Hắn vừa nói vậy, mọi người trong phòng không có vẻ mừng. Vì điều này biểu thị Trầm Dương đi Đông Hải tìm Phượng Hoàng thảo đã thất bại, hoặc Phượng Hoàng thảo đối với thân thể Mặc Tu Nghiêu không có lợi.
Hà đại phu như còn mang chút hi vọng hỏi: "Trầm tiên sinh, Phượng Hoàng thảo..."
Trầm Dương tiếc nuối lắc đầu: "Phượng Hoàng thảo xác thực hữu hiệu với hàn độc. Nhưng đối với thân thể Vương gia lại bất lợi. Vì vậy, nên đợi Liệt Hỏa Liên thành thục thì bàn tiếp. Đương nhiên, hai năm qua ta cũng sẽ xem còn biện pháp khác không."
Mặc Tu Nghiêu dựa đầu giường, bình tĩnh hỏi: "Phượng Hoàng thảo đối với thân thể có tác dụng phụ?"
Trầm Dương gật đầu: "Phượng Hoàng thảo xác thực mới đầu làm thân thể Vương gia tốt hơn..., nhưng lại không thể chính thức khu trừ hết hàn độc. Nếu dùng nó thì bản thân hỏa độc cùng hàn độc chống lại. Một khi mất khống chế, trong cơ thể Vương gia không những hàn độc càng lớn còn thêm hỏa độc. Đến lúc đó... Dù có liệt hỏa liên tử trong tay cũng không cách nào hạ dược."
Hà đại phu nghi ngờ: "Hỏa độc cùng hàn độc chẳng phải vừa tương khắc?"
Trầm Dương tức giận: "Hàn hỏa tương khắc đúng, nhưng không phải mỗi chủng dược tính tương khắc thì có thể giúp nhau triệt tiêu. Thực tế đại đa số độc tính sẽ cùng tồn tại lẫn nhau hơn nữa còn có thể hình thành độc tính càng khó đoán."
Mặc Tu Nghiêu gật đầu: "Vậy vất vả Trầm tiên sinh. Đã nhiều năm qua vậy, đợi hai năm nữa cũng không sao. Trầm tiên sinh vừa về lại hao tâm tổn trí, hãy đi nghỉ."
Trầm Dương tán thưởng liếc Mặc Tu Nghiêu bình tĩnh, gật đầu: "Vương gia tâm trí mạnh tại hạ bình sinh ít thấy. Vương gia, Vương phi yên tâm, tuy Trầm Dương học nghệ không tinh không thể vì Vương gia giải độc, nhưng trước khi Liệt Hỏa Liên thành thục, Trầm Dương tuyệt đối có thể bảo chứng Vương gia bình an. Ngày mai tại hạ sẽ lại điều chỉnh phương thuốc, năm nay thân thể Vương gia cũng chưa chuyển biến xấu, đợi trời ấm thì chắc không có trở ngại."
Diệp Ly gật đầu: "Làm phiền Trầm tiên sinh, Mặc tổng quản, mang Trầm tiên sinh đi phòng trọ nghỉ."
Mặc tổng quản xác nhận, tiến lên thỉnh Trầm Dương cùng Hà đại phu ra ngoài. Trong phòng yên lặng, Mặc Tu Nghiêu ngẩng đầu nhìn Diệp Ly đang nhìn mình xuất thần cười nhạt: "A Li! Nàng không cần lo, nếu hàn độc dễ trị thì đã không đợi nhiều năm vậy. Ta vốn cũng không ôm nhiều hi vọng."
Diệp Ly ngồi xuống bên giường, nhìn hắn nhẹ giọng thở dài: "Vẫn có chút thất vọng không phải sao?"
Mặc Tu Nghiêu hơi ngơ ngác, nhìn Diệp Ly nửa ngày mới cười khổ: "Có rõ ràng vậy sao?"
Diệp Ly không nói, Mặc Tu Nghiêu thò tay kéo Diệp Ly vào ngực. Diệp Ly hơi không quen muốn chống, rồi lại trong nháy mắt buông tha, yên tĩnh dựa Mặc Tu Nghiêu tùy hắn giam cầm mình trong ngực.
Mặc Tu Nghiêu ôm chặt, vùi mặt vào mái tóc thơm nhàn nhạt, "A Li... Ta không cam lòng..." Giọng Mặc Tu Nghiêu có chỗ trống rỗng và tuyệt vọng chưa từng nghe. Diệp Ly hơi nhíu mày, giơ tay đỡ vai Mặc Tu Nghiêu. Nàng biết tới giờ Mặc Tu Nghiêu không phải mây trôi nước chảy như biểu hiện bên ngoài. Nếu hắn thực làm được tâm bình khí hòa thì đã không phải Định Vương hiện tại dù nằm giường bệnh còn muốn bày mưu nghĩ kế, mà gần là thánh nhân.
"Nếu phụ vương và đại ca còn sống... Chỉ cần cho ta năm năm thời gian ta có thể bình định Tây Lăng, tối đa mười năm ta có thể đuổi toàn bộ Bắc Nhung tới phương bắc hoang mạc! Đến lúc đó không còn địch nhân uy hiếp an bình Đại Sở. Đại Sở cũng có thể chính thức trở thành vương triều huy hoàng hơn tiền triều. Đây vẫn là tâm nguyện lịch đại Định Quốc Vương phủ, cũng là tâm nguyện Thái tổ hoàng đế. Bọn hắn vì cái gì... Tại sao phải vậy? A Li... nàng biết không, bảy năm trước lúc ta vừa tỉnh... Ta hận không thể lúc ấy giết toàn bộ bọn chúng! Bọn hắn làm sao dám... sao bọn hắn dám đối đãi với đại ca vậy?" Mặc Tu Nghiêu ôm chặt Diệp Ly, giọng trầm thấp mỏi mệt, "Phụ vương nói muốn thủ hộ dân chúng Đại Sở, đại ca cũng nói với Định Quốc Vương phủ, an bình Đại Sở so cái gì đều quan trọng. Nhưng bọn họ là thế nào đối với chúng ta? Ta lúc ấy tự nói với mình... Cho dù ta vĩnh viễn không đứng lên nổi, ta cũng muốn giết hết bọn chúng!"
"Nhưng ngài cũng không động thủ giết bọn hắn không phải sao?" Diệp Li dựa hắn nói khẽ. Lấy thực lực Định Quốc Vương phủ, có lẽ không thể chống lại toàn bộ binh lực Đại Sở, nhưng nếu thực muốn cá chết lưới rách thì tuyệt đối không vấn đề. Nhưng dù Mặc Tu Nghiêu lúc thịnh nộ nhất cũng không làm vậy.
Mặc Tu Nghiêu trầm mặc một hồi, mới nói khẽ: "Ta không thể... Mặc gia quân và Hắc Vân kỵ binh sĩ đều là nhiều thế hệ tòng quân trấn thủ biên thuỳ Đại Sở. Ta không thể để bọn hắn mang tội phản quốc. Nếu vậy... sự hi sinh và kiên trì của Định Quốc Vương phủ và Mặc gia quân hơn 100 năm là cái chết tiệt gì?"
Diệp Li trầm mặc, có lẽ đây mới là căn nguyên thống khổ của Mặc Tu Nghiêu. Hắn thông minh và thực lực Định Quốc Vương phủ lại khiến hắn xoắn xuýt cừu nhân là ai. Hắn hận kẻ thống trị quốc gia này, nhưng hắn càng hận quốc gia này. Chỉ là hắn lại không thể thống khoái hủy diệt bọn hắn, thậm chí nhất định hắn còn phải bảo vệ bọn hắn. Bảo vệ người mình hận nhất... Vô luận với ai đều tuyệt đối là tra tấn.
"A Li, một ngày nào đó... ta sẽ hết giết bọn chúng. Nàng... có sợ ta không?" Dựa vai Diệp Li, Mặc Tu Nghiêu thấp giọng hỏi.
Diệp Li rủ mắt, nhìn qua sau lưng Mặc Tu Nghiêu trên giường nói khẽ: "Ngài không phải đã sớm biết sao, ta cũng không phải người nhát gan."
"Nhưng ta biết, A Li là người mềm lòng." Mặc Tu Nghiêu thấp giọng cười, "Nếu có một ngày A Li phát hiện ta không phải người tốt, còn không bằng ta nói trước cho nàng biết."
Diệp Li hơi kinh ngạc, thoáng lui ra một ít, thấy Mặc Tu Nghiêu đang nhìn mình chăm chú với ánh mắt ôn hòa, "Muốn ta nghĩ ngài có phải người tốt hay không có quan hệ lớn sao?"
Mặc Tu Nghiêu ngẩng đầu nhu hòa vén sợi tóc qua tai nàng, "Đương nhiên, A Li là vương phi của ta mà... Cho dù có một ngày A Li phát hiện ta không phải người tốt, ta... Sẽ không cho nàng rời ta." Mặc Tu Nghiêu mỉm cười, chưa từng thấy nụ cười trong sáng ôn hòa vậy, Diệp Li không khỏi hơi giật mình. Chỉ cảm thấy môi nhàn nhạt, mang theo chút tình cảm ấm áp nhẹ nhàng rơi trên môi mình. Chỉ nhẹ vô cùng, dường như chỉ lưu luyến trong chốc lát. Sau đó nghe tiếng cười Mặc Tu Nghiêu bên tai, "A Li, ta vĩnh viễn cũng không thả nàng đi."
Bên môi tựa hồ còn chút cảm giác tê dại nhỏ, Diệp Li cảm giác sự tự tin xưa nay với năng lực phản ứng tựa hồ có chút đình trệ. Ái chà, ta đáp ứng rồi hả?
"Khởi bẩm Vương phi, Mộ Dung tiểu thư cầu kiến." Thanh Loan cao giọng bẩm báo ở cửa.
Diệp Li mạnh đứng dậy, nhìn Mặc Tu Nghiêu mỉm cười đang nhìn mặt mình, trừng mắt liếc hắn, quay ra cửa nói: "Thỉnh Mộ Dung đến phòng khách, ta lập tức tới." Thanh Loan đi rồi, Diệp Li khẽ hừ quay người muốn đi. Mặc Tu Nghiêu thò tay giữ nàng, chống đôi mắt ướt đang nén giận của Diệp Li, Mặc Tu Nghiêu bất đắc dĩ cười: "A Li, hãy thay quần áo."
Diệp Li khó hiểu nhìn quần áo trên người, tuy hơi tùy ý, nhưng đi gặp Mộ Dung cũng không tính thất lễ. Mặc Tu Nghiêu nói: "Chắc Lãnh Nhị đi cùng Mộ Dung tiểu thư rồi. Ta hơi mệt chút, nàng thay ta đi gặp hắn nhé." Diệp Li thấy hai đầu lông mày Mặc Tu Nghiêu quả thật có chút mỏi mệt, mới nhớ sau khi Trầm Dương tới giày vò hắn lâu, tuy Mặc Tu Nghiêu biểu hiện không sao nhưng tất nhiên vẫn có không nhỏ phập phồng và thất vọng. Lòng không khỏi mềm vài phần, thấp giọng: "Ta đi gặp hắn, ngài hãy nghỉ ngơi."
Đỡ Mặc Tu Nghiêu nằm xuống, dịch tốt chăn cho hắn thì Diệp Li mới quay người vào phòng trong thay quần áo. Mặc Tu Nghiêu nằm giường nhìn bóng Diệp Li rời đi, bên môi mang nụ cười thản nhiên. A Li, nàng mềm lòng lại khiến ta không muốn buông tay. Vì vậy... Cho dù nàng không thích ta thì ta cũng không cho nàng cơ hội hối hận.
Trong khách sảnh, Mộ Dung Đình hào hứng đánh giá bài trí đại sảnh lịch sự tao nhã đại khí, chứng kiến Lãnh Hạo Vũ nhàn nhã ngồi uống trà vẫn không quên bất mãn trừng mắt: "Ta đến cáo biệt A Li, ngươi không nên da mặt dày đi theo?"
Lãnh Hạo Vũ tính tốt cười: "Đình nhi, ta cùng Định Quốc Vương phi coi như có duyên gặp một lần. Ngươi đến cáo biệt chẳng lẽ ta không thể cáo biệt?"
Mộ Dung Đình bực bội: "Lãnh Hạo Vũ, ta là vì cha ta muốn đi Vĩnh Châu mới cùng đi, ngươi một cậu ấm không việc chạy khắp nơi làm gì? Coi chừng nửa đường mệt chết ngươi."
Lãnh Hạo Vũ nháy mắt, vẻ cảm động nhìn nàng: "Đình nhi đang lo lắng ta? Không cần lo, vì Đình nhi vô luận đường đi gian nguy thế nào nhất định ta sẽ kiên trì đến cùng."
"Lãnh Hạo Vũ! Ngươi đi chết đi!" Mộ Dung Đình bị Lãnh Hạo Vũ dây dưa nhiều năm, lại phát hiện mình luôn đánh giá thấp trình độ da mặt dày của người này, mặt đỏ bừng không nhịn được dậm chân. Tâm trạng Lãnh Hạo Vũ rất tốt nhìn hôn thê đang thở phì phì, cười tủm tỉm uống trà. Mí mắt hơi rủ, trong mắt lại nhiều tia bất đắc dĩ, trong mắt Đình nhi thì hắn vĩnh viễn đều là thiếu gia chỉ biết ăn chơi. Vĩnh viễn đều kém đại ca hắn có tiền đồ có bản lĩnh, chỉ có lúc nhìn Đình nhi đối với mình tức giận thì hắn mới cảm giác mình tồn tại trong mắt nàng hoàn toàn khác biệt so người khác.
"Khục khục... Mộ Dung, ai chọc giận ngươi tức giận thế?" Diệp Li chậm rãi bước vào phòng khách, mỉm cười nhìn mắt bốc lửa giận của Mộ Dung Đình. Mộ Dung Đình lúc này mới nhớ đây không phải nhà mình, cũng không phải bên ngoài. Mà là Định Quốc Vương phủ kinh thành rất nhiều quyền quý đều thận trọng đối đãi, không khỏi liếc xéo Lãnh Hạo Vũ sẳng giọng: "Ngoại trừ người này còn ai? Hại ta thất lễ vậy."
Lãnh Hạo Vũ đứng dậy chào, "Bái kiến Vương phi."
Diệp Li cười: "Lãnh công tử không cần đa lễ, mời ngồi." Lôi kéo Mộ Dung Đình qua bên ngồi, đưa tay nhéo khuôn mặt nhỏ Mộ Dung Đình đang thở phì phì cười: "Mộ Dung đúng lúc này đến Định Quốc Vương phủ, là cáo biệt ta sao?"
Mộ Dung Đình kinh ngạc nhìn nàng, cười: "Không nghĩ ngươi chân không bước ra nhà rõ tin tức linh thông, chiều hôm qua ta mới nhận tin. Nhưng thời gian vội quá, sáng mai phụ thân đã phải lên đường, ta chỉ thừa dịp hôm nay còn chút thời gian đến cáo biệt ngươi."
"Mộ Dung cũng muốn cùng Mộ Dung tướng quân đi Vĩnh Châu?"
Mộ Dung Đình ngạo nghễ: "Đó là đương nhiên, cha ta lẻ loi một mình đi biên quan sao ta có thể không đi chiếu cố ông ấy?"
Diệp Li khiêu mi: "Mộ Dung tướng quân cũng đồng ý cho ngươi đi?" Mộ Dung Đình không còn nhỏ, chậm nhất hai năm nhất định thành thân. Mộ Dung tướng quân đóng biên quan có thể ba năm năm năm không thể về.
Mộ Dung Đình nhìn thoáng Lãnh Hạo Vũ, cầm mái tóc trước ngực nhỏ giọng: "Phụ thân đã đồng ý." Vốn phụ thân không đồng ý, nhưng không biết Lãnh Hạo Vũ cùng phụ thân nói gì làm người thay đổi ý định. Mộ Dung Đình có chút đố kỵ nghĩ không biết nàng là nữ nhi ruột phụ thân hay Lãnh Hạo Vũ tên hỗn đản mới là con ruột. Phụ thân rõ nghe hắn nói xong mới cải biến chủ ý. Chính mình cầu một buổi tối mà không được.
Phát giác Mộ Dung Đình bất mãn, Lãnh Hạo Vũ bất đắc dĩ sờ mũi: "Vương phi, kỳ thật tại hạ cũng đến cáo từ. Ít ngày nữa tại hạ cũng đi phía nam."
Diệp Li hơi kinh ngạc khiêu mi, "À? Lãnh công tử cũng đi Vĩnh Châu?"
"Không, tại hạ đi Linh Châu."
Lãnh Hạo Vũ cười, "Linh Châu bên kia có chút sinh ý phải xử lý, có lẽ còn đi Nam Chiếu. Nghe nói Từ đại công tử đang du lịch Nam Chiếu, nếu có cơ hội gặp không biết Vương phi có lời gì muốn nói cho Từ công tử?" Mộ Dung Đình khinh thường liếc hắn, hừ nhẹ: "Ngươi còn làm kinh doanh? Những năm này ngươi ngoại trừ cầm tiền Lãnh gia đi ra ngoài ẩu tả, lúc nào đã làm xong một vụ buôn bán? Lãnh bá phụ lại đồng ý ngươi đi ra ngoài?"
Lãnh Hạo Vũ kéo ra nụ cười bất cần: "Đình nhi nói không sai, phụ thân ta cảm thấy ta quá không nên người nên quyết định đuổi ta ra tự lực cánh sinh."
"Ách..." Mộ Dung Đình lại không nghĩ Lãnh Hạo Vũ bị đuổi ra khỏi nhà. Nàng từng nghĩ cả đời Lãnh Hạo Vũ để Lãnh bá phụ và Lãnh đại ca nuôi. Tuy chán ghét Lãnh Hạo Vũ bất hảo nhưng nghĩ hắn về sau lẻ loi trơ trọi đi Linh Châu lại có chút không đành, "Cái kia... nếu ngươi không chịu nổi thì có thể đến Toái Tuyết quan. Phụ thân ta dưới trướng có lẽ cũng cần dùng không ít người..."
"Ta biết ngay Đình nhi vẫn quan tâm ta." Lãnh Hạo Vũ bưng ngực làm bộ say mê, làm Mộ Dung Đình không nhịn được ném phi tiêu thẳng mặt. Lãnh Hạo Vũ hơi nghiêng đầu, quạt xếp trong tay hời hợt hướng bên gẩy thì phi tiêu đã rơi vào chậu hoa bên.
Diệp Li che miệng buồn cười, giữ Mộ Dung Đình: "Tốt rồi Mộ Dung, ta xác thực có phong thư muốn thỉnh Lãnh công tử mang cho đại ca. Lãnh nhị công tử, chẳng biết có thể đi thư phòng một lát không?"
Lãnh Hạo Vũ đứng dậy: "Là vinh hạnh của tại hạ, Vương phi thỉnh."
Diệp Li nói xin lỗi với Mộ Dung Đình, rồi gọi đám Thanh Sương nói chuyện với Mộ Dung Đình, mới thỉnh Lãnh Hạo Vũ hướng thư phòng. Mộ Dung Đình ở sau nhìn thân ảnh Lãnh Hạo Vũ rời đi thì sửng sốt: thằng này nghiêm túc lên cũng không đáng ghét.
"Lãnh công tử mời ngồi."
Trong thư phòng, Lãnh Hạo Vũ thu lại dáng tươi cười thuộc thiếu gia ăn chơi, hai đầu lông mày thêm vài phần sắc bén nhuệ khí. Dường như thành người hoàn toàn khác, tuyệt không còn vô lại như trước.
"Đã biết Mộ Dung thích kiểu người vậy, sao lại làm bộ dạng để nàng chán ghét?" Ngồi sau án thư, Diệp Li có chút tò mò hỏi.
Lãnh Hạo Vũ nhướng mày cười, trong nụ cười mang đắng chát nhàn nhạt: "Nếu không phải cơ duyên xảo hợp, thì Lãnh Hạo Vũ hiện tại vẫn là bộ dạng như thế nhân đã chứng kiến." Mỗi nhà đều có hoàn cảnh khác, đương nhiên Lãnh gia cũng không phải nơi sạch sẽ.
Diệp Li không hỏi nhiều việc tư Lãnh Hạo Vũ, chỉ nói: "Tính Mộ Dung hoạt bát, có chút tranh cường háo thắng. Nàng ấy nhất định thích người mạnh hơn nàng. Chúc ngươi may mắn."
"Đa tạ Vương phi." Lãnh Hạo Vũ cười.
Nhìn thanh niên bộc lộ tài năng trước mắt, lòng Diệp Li than nhẹ. Thế nhân chỉ thấy Lãnh gia Đại công tử Lãnh Kình Vũ văn võ song toàn được hoàng đế coi trọng, lại không ai biết thanh niên thoạt nhìn như mỗi ngày lưu luyến thanh lâu tửu quán, cùng hồ bằng cẩu hữu tùy ý ẩu tả, trong tay nắm giữ gần nửa sản nghiệp Định Quốc Vương phủ. Trong mỗi ngày tiền tài chảy vào tay hắn lại khiến bất kỳ quyền quý nào tâm động.
Diệp Li chậm rãi cọ xát mực đề bút viết mấy chữ, hong khô thư tốt nhưng không trực tiếp giao Lãnh Hạo Vũ: "Nếu gặp Đại ca thì nói, có thể giao cái này cho hắn. Không gặp được cũng không sao, tùy tiện xử lý là được." Lãnh Hạo Vũ nhìn, xác định mình không hiểu bên trong ghi gì, cũng không để ý nhướng mày thu tờ giấy vào túi, hỏi: "Vương gia và Vương phi còn có gì phân phó?"
Diệp Li mỉm cười: "Lãnh công tử làm việc thì Vương gia cũng yên tâm, ta cũng không có gì phân phó. Chỉ là, trước chúng ta đều có hơi coi thường Mặc Cảnh Lê. Lãnh công tử lần này đi hãy cẩn thận, đương nhiên còn an nguy Mộ Dung tướng quân. Chắc Vương gia đồng ý Lãnh công tử tiến về, cũng là cân nhắc phương diện này."
Lãnh Hạo Vũ hơi áy náy: "Vương gia... Đồng ý sao?" Diệp Li nhìn hắn khiêu mi: "Bằng không thì Lãnh công tử cho rằng tại sao ta phải đàm đạo với ngươi một mình?"
Lãnh Hạo Vũ hai đầu lông mày hiện vẻ vui mừng, trước hắn kiên trì muốn đi phía nam. Mặc dù Vương gia không giận nhưng cuối cùng hắn vẫn vi phạm ý tứ Vương gia, điều này khiến hắn hơi áy náy bất an.
Diệp Li nhìn hắn: "Vương gia thân thể không khỏe, đã nghỉ ngơi. Hắn đã không ngăn ngươi thì đương nhiên đồng ý kế hoạch của ngươi. Chỉ là sau này một đoạn Nam Cương thế cục khẩn trương đã thành xu thế. Ngươi và Phượng Chi Dao bọn hắn lại không giống trước. Lúc này đi phía nam thực có chút mạo hiểm." Phượng Chi Dao hôm nay nhìn cũng là công tử phong lưu nhưng hắn giống Mặc Tu Nghiêu từ thiếu niên đã trên chiến trường chém giết. Tình thế cũng đều âm thầm tiến hành. Lãnh Hạo Vũ nắm giữ chính là tuyệt bút tài phú, thực dễ làm người chú ý. Một khi làm Mặc Cảnh Lê hoặc hoàng đế phát giác dị thường của hắn, chỉ sợ lập tức họa sát thân.
Nghe Diệp Li lời..., lòng Lãnh Hạo Vũ an tâm chút, "Thỉnh Vương phi yên tâm. Hạo Vũ tuyệt không làm hỏng chuyện Vương gia. Vài năm trước đã có ý buôn bán Nam Cương, lần này Nam Cương loạn thì đây cũng là cơ hội."
"Lãnh công tử có tâm lý nắm chắc là tốt. Ngày mai Mộ Dung tướng quân muốn lên đường, Lãnh công tử là..."
Lãnh Hạo Vũ lắc đầu: "Năm ngày sau ta mới lên đường, đi đường thủy xuôi nam."
Diệp Li thấy Lãnh Hạo Vũ suy nghĩ chu toàn, cũng không có gì nói. Chỉ dặn vài câu rồi thỉnh Lãnh Hạo Vũ đi cùng hồi phòng khách gặp Mộ Dung Đình.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận