Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 320: Cha con gặp lại

Ngày cập nhật : 2026-04-01 15:13:36

Sau khi Mặc Tu Nghiêu rời đi, cuộc sống của Diệp Li trôi qua vô cùng bình lặng. Vì đang mang thai, mọi người trong Định Vương phủ không dùng chính sự đến quấy rầy nàng, toàn bộ phủ từ trên xuống dưới đều chăm sóc nàng hết sức cẩn thận, sợ nàng bị lạnh, bị đói, hay mệt mỏi.

Mấy ngày sau, khi tin tức Mặc Tu Nghiêu xuất hiện tại Hồng Nhạn quan được truyền ra, không ít người âm thầm cảm thấy kỳ lạ vì sao không thấy Vương phi - người vẫn luôn theo sát bên Định Vương? Lúc này, mọi người trong Li thành mới biết rõ, hóa ra Vương phi đã mang thai được năm tháng. Thế là lại thêm một phen chúc mừng vui vẻ. Chỉ còn hơn một tháng nữa là bước sang năm mới, trong khi bên ngoài vẫn còn binh đao, thì dân chúng Tây Bắc lại sống trong cảnh yên vui, tự tại, tưng bừng còn hơn cả đón Tết.

Mỗi ngày, Diệp Li nhàn rỗi không có việc gì làm, thường dẫn mấy đứa trẻ đến chỗ Thanh Vân tiên sinh để tìm không khí náo nhiệt. Bây giờ Mặc Tu Nghiêu không ở trong phủ, Diệp Li lại mang thai, nên Từ nhị phu nhân dẫn Tần Tranh vào ở trong khách viện của Định Vương phủ. Một là vì mấy ngày nay, dù là Từ Hồng Vũ, Từ Hồng Ngạn hay Từ Thanh Trạch đều bận rộn đến mức chân không chạm đất, không rảnh về nhà. Hai là cũng có thể giúp Diệp Li giải khuây.

Hôm đó, Diệp Li và Thanh Vân tiên sinh đang đánh cờ, ba đứa trẻ nhỏ được Từ nhị phu nhân và Tần Tranh trông chừng, chơi đùa trên tấm thảm dày trải bên cạnh. Trong lúc đánh cờ, Thanh Vân tiên sinh và Diệp Li trò chuyện về chuyện ở Tây Lăng. Nghe Diệp Li kể chuyện Mặc Tu Nghiêu ở Hoàng thành Tây Lăng xong, Thanh Vân tiên sinh thở dài một tiếng, nói:

“Định Vương có hùng tài vĩ lược, trí tuệ trời sinh. Nếu cả đời thuận buồm xuôi gió, ắt sẽ là một danh tướng trung thần lưu danh sử sách. Hồi thiếu niên, lão phu thấy cháu rể đã cảm thấy hai đầu chân mày của người này có khí thế bức người, hơn hẳn Thế tử Định Vương lúc đó đến bảy phần. Người như vậy... Tĩnh, thì thiên hạ được an bình. Động, thì thiên hạ thật sự gặp rắc rối. Có thể nói, động hay tĩnh đều như sấm sét, vui giận đều có thể tác động đến đại thế thiên hạ. Thế mà, Hoàng đế trẻ tuổi lại làm càn, không buông tha cho Định Vương phủ, đã đúc nên sai lầm lớn. Hơn nữa, lại không biết rằng, với người như Định Vương, nếu không thể đẩy hắn vào chỗ chết trong một lần, chính là tự chôn cho mình một con đường chết.”

Diệp Li đặt một quân cờ xuống, hỏi Thanh Vân tiên sinh: “Lúc trước, ông ngoại đã dự đoán được cục diện như hôm nay sao?”

Thanh Vân tiên sinh lắc đầu, nói: “Lúc đó, Định Vương bị thương quá nặng, ngay cả lão phu cũng không dám chắc hắn có thể khỏe lại. Chỉ là... Dù Định Vương không khỏe lại được, e rằng cũng không tránh khỏi kết cục cá chết lưới rách với Hoàng đế. Chỉ là... Sáu năm trước, khi lão phu vừa đến Tây Bắc nhìn thấy Định Vương, đã phát hiện hắn rất khác so với hồi thiếu niên.”

Diệp Li mỉm cười: “Rất nhiều người nói tính tình bây giờ của chàng ấy khác biệt rất lớn so với hồi thiếu niên.”

Thanh Vân tiên sinh lắc đầu: “Không chỉ tính tình, mà cả sát ý không tiêu tan giữa hai đầu chân mày của hắn. Tuy Định Vương phủ xuất hiện nhiều đời danh tướng, nhưng đều không phải là người hiếu sát chân chính. Thế mà khi lão phu gặp lại Định Vương, lại thấy hai đầu chân mày có sát khí luôn chôn giấu, trong đôi mắt thỉnh thoảng lóe lên ánh sáng thị huyết, rõ ràng là dấu hiệu của sát khí đại thịnh. Sau khi các cháu đi Tây Lăng, lão phu nhàn rỗi cũng đã bói một quẻ cho Định Vương, trên quẻ tượng cũng đằng đằng sát khí. Nên kết quả như thế cũng không ngoài dự đoán.”

Diệp Li hơi xấu hổ nói: “Đều do Li nhi không để ý trong một phút, nên mới có thể…”

Thanh Vân tiên sinh khoát tay: “Chẳng lẽ ông ngoại lại là người cổ hủ như vậy sao? Cái gọi là quẻ tượng tướng mạo, cũng chỉ để tham khảo thêm mà thôi. Huống chi, người như Định Vương... Một khi đã hạ quyết tâm, sao có thể bị quẻ tượng gây khó khăn. Mấy đời Từ gia chúng ta đều tu dưỡng tính tình, nhưng mấy trăm năm trước, trên tay Từ gia cũng dính không ít máu. Chỉ là, rốt cuộc thì chém giết quá nhiều sẽ tổn hại tâm tính, ta chỉ lo Định Vương rơi vào ma chướng, uổng phí tuổi thọ mà thôi.”

Diệp Li gật đầu: “Làm phiền ông ngoại quan tâm, Li nhi sẽ tận tâm khuyên nhủ Tu Nghiêu.”

Thanh Vân tiên sinh đặt một quân cờ xuống, cười nói với Diệp Li: “Tuy trên người Li nhi cũng có khí sát phạt, nhưng tính tình trời sinh lại chính trực, ôn hòa, kết hợp với Định Vương, ngược lại vừa vặn hỗ trợ lẫn nhau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=320]

Trên đời này cũng chỉ có cháu mới có thể khuyên nhủ hắn được. Trái lại, Li nhi thật sự tinh mắt hơn mẹ cháu nhiều.”

Nhắc tới đứa con gái mất sớm của mình, Thanh Vân tiên sinh cũng thương cảm vài phần. Đứa con gái duy nhất ấy của ông, cái gì cũng tốt, chỉ có ánh mắt là hơi kém, tính tình cũng không kiên cường bằng cháu gái. Năm đó, nếu biết trước sẽ có chuyện như vậy, ông đã không nên chiều theo ý con, cứ gả nó cho người khác, biết đâu giờ vẫn còn sống khỏe mạnh. Nhưng nếu thế, e rằng cũng không có đứa cháu gái đầy kiêu hãnh khiến người ta ca ngợi trước mắt này.

Thấy Thanh Vân tiên sinh không còn tâm trí đánh cờ, Diệp Li cũng thả quân cờ xuống, cười nói: “Đang yên đang lành, sao ông ngoại lại nhắc đến chuyện này? Lại nhớ đến mẹ cháu ạ?”

Thanh Vân tiên sinh nhìn cháu gái, do dự một lát rồi nói: “Vốn chuyện này, đại cữu của cháu muốn đích thân nói cho cháu, nhưng bây giờ nó cũng bận rộn vô cùng, lão đầu tử ông lại nhàn rỗi không việc gì, nên liền nói cho cháu biết. Cha cháu... đã đến Li thành rồi.”

Cha... Diệp Li hơi giật mình. Lập tức, nàng nhớ tới người cha đời trước, bề ngoài nghiêm khắc nhưng trong lòng yêu thương vợ con, hiếu kính trưởng bối. Trong nháy mắt, rất nhiều hình ảnh tưởng đã quên từ lâu lại hiện ra liên tục trong đầu, rõ nét dù đã qua nhiều năm, hầu như không phai màu. Thấy sắc mặt cháu gái không tốt, đáy mắt Thanh Vân tiên sinh hiện lên một tia lo lắng: “Li nhi?”

Diệp Li lấy lại tinh thần, lắc đầu mỉm cười: “Li nhi không sao, lại khiến ông ngoại phải lo lắng rồi. Sao... sao cha lại đến Li thành ạ?”

Chẳng trách trong phút chốc, Diệp Li không nhớ ra Diệp Văn Hoa. Hồi nhỏ, khi Từ thị còn sống, Diệp Li luôn được Từ gia dạy dỗ, không có tình cảm sâu nặng với người cha luôn khiến mẹ buồn này. Đợi đến sau khi có ký ức kiếp trước, so sánh giữa hai người cha, cùng những lời nói việc làm của Diệp Văn Hoa, tình cảm với cha vốn không còn bao nhiêu cũng từ từ phai nhạt theo thời gian. Đợi đến khi Diệp Văn Hoa dẫn người nhà Diệp lão phu nhân về quê, lâu dần, Diệp Li cũng quen chỉ nhớ tới người cha kiếp trước, ngược lại dần ném người cha kiếp này ra sau đầu.

Thanh Vân tiên sinh mỉm cười nói: “Diệp gia ở vùng đất Tây Nam xa xôi, khi đại quân Tây Lăng Đông chinh, nơi đứng đầu sóng ngọn gió chính là chỗ đó. Cha cháu, không nói tới nhân phẩm thế nào, nhưng suy cho cùng cũng có nhiều kiến thức hơn dân chúng bình thường một chút, nên đã dẫn già trẻ trong nhà đi khỏi đó trước. Hiện nay, đã đến Tây Bắc được hơn một tháng rồi. Theo ý của Đại ca cháu, thì cứ sắp xếp cho họ ổn thỏa là được, không cần báo cho cháu biết. Nhưng rốt cuộc hắn cũng là cha cháu, huống chi, chúng ta sắp xếp cho hắn ổn thỏa, chưa chắc hắn đã chịu an phận thủ thường mà ở trong thành. Nếu ra ngoài nói lung tung, sẽ gây trở ngại cho thanh danh của cháu và Định Vương. Mấy ngày trước không biết các cháu trở về thì cũng thôi. Nhưng mấy hôm nay nghe được tin cháu trở về, hắn đã đến cầu kiến hai lần rồi. Lúc trước, Thanh Trạch nói cháu vừa mới về, tinh thần mệt mỏi, nên đã ngăn cản. Nhưng nếu cứ không gặp, e rằng họ sẽ náo loạn lên.”

Diệp Li hơi nhíu mày, trầm tư một lát rồi mỉm cười: “Cũng không phải chuyện lớn gì, Li nhi đã rõ, lát nữa sẽ gặp họ là được.”

Tần Tranh đang ngồi bên cạnh trêu chọc mấy đứa trẻ, ngẩng đầu lên nói: “Li nhi, Diệp Thượng thư... Diệp lão gia kia thì cũng thôi, chỉ là Diệp lão phu nhân và Diệp Vương thị kia, còn có Diệp Dung nữa, trăm triệu lần muội đừng khách khí với họ.” 

Diệp Li nhướng mày, cười nói: “Sao vậy? Tranh nhi đã gặp họ rồi hả?” 

Tần Tranh gật đầu: “Chứ còn gì nữa, Diệp Dung kia, năm nay cũng đã mười mấy tuổi rồi, nhưng lại bị Diệp Vương thị sủng đến nỗi không ra thể thống gì. Vừa tới Li thành chưa đầy một tháng đã dám đánh nhau với cháu út của Nguyên lão tướng quân. Đánh không lại người ta mà còn gióng trống khua chiêng, kêu la cái gì tỷ tỷ của hắn là Vương phi. Người nhà Nguyên lão tướng quân cũng hiểu chuyện, nên không truyền chuyện này ra ngoài. Nhưng lúc ấy, mấy đứa trẻ có mặt ở đó đều chế giễu, nên cũng có người tới nói với nhà chúng ta. Còn Diệp lão phu nhân kia nữa, một bó tuổi to rồi, mà còn đi bốn phía kết giao với các phu nhân trong thành, lấy thân phận của muội khoe khoang ngoài sáng trong tối với người ta.” Mấy năm nay, Tần Tranh theo Từ nhị phu nhân quản gia, tính tình cũng linh hoạt hơn khi còn trong khuê phòng không ít. Nói đến Diệp gia, cũng không chút khách khí. Hiển nhiên, không có hảo cảm gì với người Diệp gia.

“Muội đã biết.” Diệp Li gật đầu, cười nói, “Họ an phận ở Li thành, thì tất nhiên không ai ức hiếp họ. Nếu trong tộc có người có năng lực vươn lên, tất nhiên trong tương lai cũng có tiền đồ. Nhưng nếu còn muốn gây rối, thì muội cũng không phải Bồ Tát sống được thờ trong miếu. Phụ thân và tổ mẫu có quan hệ huyết thống với muội, còn những người khác thì chẳng có quan hệ gì.”

Lúc này, Tần Tranh mới yên tâm: “Trong lòng muội có tính toán thì tốt rồi. Lại nói tiếp, Diệp gia cũng được xem như đã từng hiển hách một thời, sao lại không hiểu biết gì như vậy chứ? Phá hoại thanh danh của muội thì có lợi gì cho họ?” 

Từ nhị phu nhân nhíu mày: “Dù sao cũng chỉ là mấy người có ánh mắt thiển cận thích ỷ thế hiếp người thôi. Chỉ có điều, trong Li thành này, e rằng người có khả năng mua trướng của họ cũng không nhiều.” Trong Li thành không rộng lớn lắm này, người có sức ảnh hưởng chính thức đều là tâm phúc của Định Vương phủ, tất nhiên đều biết rõ Vương gia và Vương phi có thái độ gì với Diệp gia. Tối đa cũng chỉ hù dọa một vài người ngoài không biết rõ chi tiết mà thôi.

“Vương phi, Diệp... Diệp lão gia dẫn người nhà đến cầu kiến.” Ngoài cửa, Mặc tổng quản bẩm báo. Vì bây giờ Diệp Văn Hoa chỉ là một người không có công danh sự nghiệp gì, nên trong phút chốc, Mặc tổng quản cũng băn khoăn không biết xưng hô ra sao.

Tần Tranh cười nói: “Thật sự là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến, đây không phải đã tới rồi sao?”

Diệp Li đứng lên, cười nói: “Cháu đi ra gặp họ.” 

Thanh Vân tiên sinh nói: “Bây giờ cháu bất tiện, cần gì phải ra tiền thính? Cứ trực tiếp để họ đến đây, vừa lúc lão phu cũng gặp người cha này của cháu.”

“Ông ngoại, ông cần gì phí tinh thần như vậy?” Năm đó, ông gả đứa con gái yêu quý duy nhất cho Diệp Văn Hoa có xuất thân bần hàn, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy. Nói không đau lòng thì ai cũng không tin, nên ai lại chịu để lão nhân gia gặp lại đứa con rể này để vô cớ bị chọc tức?

Thanh Vân tiên sinh lắc đầu: “Không sao, lão phu cũng muốn xem hắn ta còn muốn nói gì.” Diệp Li bất đắc dĩ, chỉ đành kêu Mặc tổng quản mời mấy người kia tới đây. Tần Tranh không muốn gặp mấy người khiến mình bực mình, nên liền dắt Lãnh Quân Hàm và Từ Tri Duệ vào phòng trong.

Không lâu sau, Mặc tổng quản dẫn người tới. Không chỉ mỗi Diệp Văn Hoa, mà còn năm, sáu người nữa, trong đó có cả Diệp lão phu nhân và Diệp Vương thị.

“tổ mẫu, cha.” Thần sắc Diệp Li nhìn mọi người trước mắt đầy lạnh nhạt. Tính ra, cũng đã sáu, bảy năm Diệp Li chưa từng gặp Diệp Văn Hoa rồi. So với sáu, bảy năm trước, Diệp Văn Hoa già đi rất nhiều, trên gương mặt từng được xưng là anh tuấn nho nhã đã xuất hiện thêm nhiều nếp nhăn, tóc cũng đã hoa râm, trong ánh mắt mang theo sự ảm đạm và suy sụp. Nhìn thấy Diệp Li, thần sắc trên mặt càng phức tạp, khóe miệng giật giật nhưng vẫn không nói được lời nào.

So với Diệp Văn Hoa, Diệp lão phu nhân và Diệp Vương thị tốt hơn nhiều. Năm nay Diệp lão phu nhân cũng đã gần bảy mươi, nhưng vẫn mặc một thân trang phục ung dung, cao quý như mấy năm trước, giống như vẫn còn là vị lão phu nhân sống an nhàn sung sướng trong phủ Thượng thư năm đó. Diệp Vương thị thì già nua và phát phúc hơn năm đó một chút, cũng mặc trang phục phú quý, chỉ có điều trong ánh mắt lộ ra nhiều hơn mấy phần khôn khéo và cay nghiệt, so với bộ dáng luôn giả trang thành phu nhân hiền lành thì hơi khác lạ. Đứng bên Diệp Vương thị là một thanh niên khoảng mười tám, mười chín tuổi, hai đầu lông mày lờ mờ có chút bộ dáng tuấn mỹ của Diệp Văn Hoa, nhưng đáng tiếc cả người lại mập mạp, béo tròn, ánh mắt không có ánh sáng, toàn thân thiếu sự điềm đạm, văn nhã và trang nghiêm của người đọc sách. Giống hệt mấy thiếu gia nhà giàu không có học vấn mà Diệp Li từng thấy trong mấy chương trình truyền hình vô bổ đời trước. Diệp Li thật sự cảm thấy hơi kỳ quái, Diệp Vương thị đã làm thế nào mà dạy dỗ Diệp Dung - vốn hơi ương ngạnh nhưng ít nhất vẫn có mấy phần tướng mạo - thành một tên ngu ngốc tai to mặt lớn như hôm nay vậy?

Đứng phía sau họ là một cô gái trẻ có vài phần giống Diệp Lâm, còn nam tử kia thì Diệp Li không biết.

“Con rể... bái kiến nhạc phụ đại nhân.” Vừa nhìn thấy Thanh Vân tiên sinh ngồi trên ghế cao nhất, sắc mặt Diệp Văn Hoa hơi đổi, vội bước lên cúi người bái thật sâu.

Thanh Vân tiên sinh thong thả đặt chiếc tách sứ Thanh Hoa trong tay xuống, ngẩng mắt mỉm cười: “Đây không phải Diệp thượng thư sao? Từ lúc ở Vân Châu, lão phu đã nghe nói Diệp thượng thư cưới một người vợ hiền, hơn nữa lại là cha vợ của Tiên hoàng, cái tiếng 'nhạc phụ đại nhân' này, lão phu không dám nhận.” Thanh Vân tiên sinh có đức cao vọng trọng, tu dưỡng không phải người thường có thể so sánh. Nhiều năm như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên Diệp Li nghe thấy ông ngoại mở miệng ép buộc người khác như thế, có thể thấy ông đã cực kỳ bất mãn với Diệp Văn Hoa từ lâu. Trước kia không gặp thì cũng thôi, hôm nay gặp được, tất nhiên không cần nhẫn nhịn nữa. Khó trách lúc trước đại cữu cữu còn nói, nếu ông ngoại nghe nói những việc làm của Diệp gia sớm, e rằng đã muốn vọt tới kinh thành đánh Diệp Văn Hoa một trận. Khi đó, nàng còn không tin, cảm thấy một học giả uyên thâm đương thời như ông ngoại sẽ không làm như vậy. Nhưng lúc này, nhìn thần sắc của ông ngoại, Diệp Li cũng biết, dù vị học giả uyên thâm này có tu dưỡng tốt đến cỡ nào, cũng biết tức giận.

Gương mặt Diệp Văn Hoa đỏ lên, thần sắc hơi xấu hổ, lại ấp úng không nói ra lời. Lúc trước, đúng là sau khi kết hôn chưa được nửa năm, ông đã nạp thiếp, thậm chí trưởng nữ, thứ nữ cũng không phải do chính thất sinh ra. Sau này lại càng sủng hạnh Vương thị, mà lạnh nhạt người vợ kết tóc. Cho nên Từ thị mới buồn bực ưu sầu mà chết. Hơn nữa, qua nhiều năm, từ lâu ông đã rõ tính tình và việc làm của Vương thị, không có điều nào xứng với hai chữ “vợ hiền”. Càng nghĩ, Diệp Văn Hoa càng thấy xấu hổ đỏ mặt, chân tay luống cuống.

“Thông gia, đến cùng thì chúng ta đều là người một nhà, cần gì phải như vậy chứ? Hoa nhi đã biết sai rồi.” Thấy con trai bị bẽ mặt, Diệp lão phu nhân vội bày ra bộ dáng tươi cười nói với Thanh Vân tiên sinh.

Thanh Vân tiên sinh nhướng mày: “Thông gia? Vương gia mới là thông gia của Diệp gia, Từ gia ta thật sự không nhận nổi đâu.” Lão thái bà này cho rằng ông không biết Diệp Văn Hoa vắng vẻ con gái ông lúc trước cũng có bà ta tác quái ở trong đó sao?

Vẻ mặt tươi cười của Diệp lão phu nhân cứng đờ, cười ngượng ngùng: “Sao lại như vậy chứ? Mẹ của Li nhi vĩnh viễn là con dâu trưởng của Diệp gia mà. Li nhi, mau tới đây để bà nhìn xem, nhiều năm không gặp, khiến bà nhớ đến chết rồi.” Nói xong, Diệp lão phu nhân còn lau nước mắt, nhìn Diệp Li với vẻ mặt yêu thương. Nhưng đáng tiếc, Diệp Li lại không như bà ta mong muốn, chỉ mỉm cười nói: “Đã làm phiền tổ mẫu nhớ thương rồi, cháu đang mang thai, không thể đứng dậy hành lễ với tổ mẫu. Mời tổ mẫu và cha ngồi.”

Đụng phải cái đinh mềm, Diệp lão phu nhân đành ngượng ngùng đi qua một bên ngồi xuống. Diệp Văn Hoa nhìn thần sắc lạnh nhạt của Thanh Vân tiên sinh, không dám ngồi, chỉ đành đứng bên người Diệp lão phu nhân.

Mấy người khác cũng biết rõ thân phận đặc biệt của Thanh Vân tiên sinh, nên dù Vương thị có không cam lòng, cũng đành phải đứng theo quy củ.

Chỉ là Diệp Dung lại không có ánh mắt, mấy năm trước còn đọc mấy quyển sách, học được một chút, nhưng trong mấy năm nay theo Diệp thượng thư về quê, mấy quyển sách đọc được trước kia cũng đã trả lại cho thầy. Có Diệp lão phu nhân và Diệp Vương thị che chở, Diệp Văn Hoa cũng không dạy dỗ được hắn, nên đã dưỡng thành tính tình coi trời bằng vung. Vừa đến Li thành chưa đầy một tháng đã dám đánh nhau với cháu trai của nhà lão tướng quân lớn tuổi nhất trong Mặc gia quân. Tất nhiên lúc này cũng không chịu ngoan ngoãn đứng yên. Nhìn mấy cái ghế trống bên cạnh, đôi mắt Diệp Dung xoay tròn một vòng, rồi đi đến ngồi xuống một cái, hơn nữa không quên nói: “Cha mẹ, Lục tỷ, mọi người đứng đó làm gì, nhanh ngồi xuống đi.”

Ngay lập tức, Diệp Văn Hoa tức giận đến xanh mặt. Thanh Vân tiên sinh lại thản nhiên nói: “Ngược lại, cách giáo dưỡng của Diệp gia thật tốt.”

Diệp Dung chỉ cho rằng Thanh Vân tiên sinh đang khen hắn, liền cười đắc ý: “Tất nhiên, mẹ của ta, vừa nhìn...”

“Nghiệt súc! Con còn không đứng lên cho cha!” Diệp Văn Hoa tức giận đến phát run, chỉ cảm thấy cả đời chưa bao giờ mất mặt như vậy, ngay cả khi Từ Hồng Ngạn vạch tội hắn không biết cách dạy dỗ con gái vào năm đó, cũng không cảm thấy da mặt nóng lên như vậy.

Diệp Dung sững sờ, nhưng cũng không nghe theo: “Vì sao con không thể ngồi? Đây không phải là nhà của Tam tỷ sao, chúng ta đợi lâu như vậy cũng mệt chết đi được. Con không đứng dậy nổi!”

“Con... con...” Cả người Diệp Văn Hoa phát run, chỉ vào Diệp Dung, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã xuống. Diệp Li cười khẽ: “Mà thôi, đã mệt mỏi thì ngồi xuống đi. Cha, Vương phu nhân, Lục muội, còn có vị công tử này, cũng ngồi đi.”

Diệp Văn Hoa nhìn Thanh Vân tiên sinh, chỉ nghe Thanh Vân tiên sinh “Hừ” lạnh một tiếng: “Ngồi đi.” Lúc này mới cẩn thận ngồi xuống phía dưới Diệp lão phu nhân. Vương thị nhìn con trai, rồi vẫn đi đến ngồi xuống phía dưới Diệp Dung. Diệp Lâm lại cẩn thận từng li từng tí nắm tay nam tử thanh niên kia, chọn vị trí cuối rồi ngồi xuống.

Từ nhị phu nhân ngồi uống trà bên cạnh hơi nhăn mày, nhưng không nói gì. Mặc dù Từ gia không giữ lễ giáo nghiêm khắc, nhưng quy củ nên có vẫn đều đã khắc trong xương. Cách ngồi này của Diệp Dung, theo Từ nhị phu nhân thấy, quả thật quá vô lễ.

“Mẹ, bọn họ là ai, vì sao bọn họ không hành lễ với ông cố và mẹ ạ?” Mặc Tiểu Bảo dựa vào chân Diệp Li, nháy đôi mắt to đen nhánh hỏi với giọng thanh thúy.

Diệp Li vỗ nhẹ lên đầu con trai, mỉm cười: “Đây là bà cố ngoại của con, đây là ông ngoại của con. Thần nhi đi đến hành lễ chào đi.”

Mặc Tiểu Bảo nhìn Diệp Văn Hoa và Diệp lão phu nhân, rốt cuộc vẫn đành đứng dậy, đi đến trước mặt hai người, kêu một tiếng “Bà cố ngoại, ông ngoại.”

Vốn Diệp lão phu nhân còn nở nụ cười từ ái vươn tay ra, muốn đỡ Mặc Tiểu Bảo dậy khi bé quỳ xuống hành lễ để biểu hiện yêu thương, nhưng không ngờ Mặc Tiểu Bảo chỉ đứng trước mặt, nhàn nhạt kêu một tiếng rồi xong. Động tác đang vươn tay cúi người trở nên hơi buồn cười và xấu hổ. Ngược lại, Diệp Văn Hoa không để ý, mà đang nhìn đứa bé tuấn mỹ mới sáu, bảy tuổi trước mắt đầy chăm chú, thấy giữa hai đầu lông mày lờ mờ có vài phần giống bóng dáng người vợ kết tóc năm đó, liền không nhịn được muốn vươn tay sờ đầu bé: “Cháu... cháu ngoan, cháu là Ngự Thần đúng không?”

Mặc Tiểu Bảo lui về phía sau nửa bước, nhìn thoáng ông ngoại đang nhìn mình chằm chằm đầy tò mò, nói rất nghiêm túc: “Ông ngoại, không thể sờ đầu của cháu.” Diệp Văn Hoa khẽ giật mình, không nhịn được hỏi: “Vì sao?”

Mặc Tiểu Bảo nói đầy nghiêm túc: “Con trai đầu, con gái eo, chỉ có thể nhìn, không thể sờ.” Dứt lời liền xoay người chạy về bên Thanh Vân tiên sinh. Thanh Vân tiên sinh yêu thương ôm cháu cố ngoại vào lòng, mỉm cười sờ lên đầu nó: “Chỉ có thể nhìn, không thể sờ sao? Ừ? Ai nói cho cháu mấy thứ linh tinh này?”

“Hàn Minh Tích!” Mặc Tiểu Bảo bán Hàn Minh Tích không chút do dự, hoàn toàn không nghĩ đến trong ngày thường, Hàn Minh Tích cống hiến cho bé bao nhiêu đồ ăn ngon, đồ chơi tốt.

Mặc Tiểu Bảo dựa vào chân Thanh Vân tiên sinh, tò mò đánh giá mấy người kỳ quái trước mắt. Bà cố ngoại gì đó thì bé tuyệt đối không thích, ông ngoại cũng không đẹp trai như đại cữu cữu và nhị cữu cữu. Còn tên mập mạp kia... cũng là cữu cữu của bé sao? Thật sự quá xấu rồi! Mặc Tiểu Bảo che mắt trốn vào lòng Thanh Vân tiên sinh, không muốn nhìn thằng ngốc béo núc ních, hết sờ đông lại sờ tây kia nữa. Dùng lời Hàn Minh Tích chính là, quả thật động tác và thần sắc kia quá thô tục rồi, nhìn nhiều sẽ gây tổn thương cho mắt. Từ nhỏ đã có yêu cầu cực cao với thẩm mỹ, Mặc Tiểu Bảo biểu thị, tên béo ú thô tục này thật sự đã khiêu chiến giới hạn thẩm mỹ của bé quá rồi. Còn xấu xí hơn cả tên ăn mày dưới chân cầu ở thành Bắc nữa! Tuyệt đối không thể thừa nhận hắn là cậu của bé!

“Bái kiến Từ đại tiên sinh, bái kiến Từ nhị tiên sinh. Bái kiến Từ đại công tử, Từ nhị công tử.” Ngoài cửa vang lên tiếng chào thanh thúy của thị nữ. Diệp Li vui vẻ, hóa ra đại ca đã về rồi sao?

Từ Hồng Vũ và Từ Hồng Ngạn dẫn Từ Thanh Trần và Từ Thanh Trạch đi vào.

“Đại cữu cữu!” Đôi mắt Mặc Tiểu Bảo sáng ngời, tuột khỏi lòng Thanh Vân tiên sinh, vui mừng phóng tới Từ Thanh Trần đang đi vào phía sau: “Đại cữu cữu, Ngự Thần rất nhớ cữu cữu...” 

Từ Thanh Trần cười khẽ, cúi người bế bé lên: “A? Thật sự nhớ đại cữu cữu đến vậy sao?”

Đôi mắt Mặc Tiểu Bảo càng sáng hơn, nhìn dung nhan tuấn mỹ xuất trần như không nhiễm hồng trần của Từ Thanh Trần dù đã hơn ba mươi, gật đầu liên tục. Vừa gặp một nam nhân xấu xí, thô tục, bé cần gấp một dung nhan tuấn mỹ như đại cữu cữu để an ủi thẩm mỹ quan lung lay sắp đổ của bé.

“Ngự Thần thích đại cữu cữu nhất!” Cho nên mới nói, đại cữu cữu mới thật sự là mỹ nam tử, Phụ vương gì đó quả thật quá tàn bạo rồi. Thật muốn sờ sờ a... Mặc Tiểu Bảo nuốt nước miếng. Cho nên mới nói, vẫn là Hàn Minh Tích tốt hơn, có thể tùy tiện sờ sờ. Đại cữu cữu thật lợi hại, nhưng chỉ có thể nhìn...

Nhìn thấy tia sáng không thua gì Hàn Minh Tích lóe lên trong đôi mắt to của con trai, Diệp Li không nhịn được che mặt. Tu Nghiêu nói không sai, thật sự không nên để Tiểu Bảo gặp mặt Hàn Minh Tích thường xuyên. Nhưng Diệp Li đã quên, Mặc Tiểu Bảo háo sắc là trời sinh, vốn bé nhìn thấy Hàn Minh Tích đẹp trai nên mới thân cận với hắn, chứ không phải sau khi thân cận với Hàn Minh Tích mới bắt đầu yêu thích sắc đẹp. Không may cho công tử Phong Nguyệt, nằm mà cũng trúng đạn.

Bình Luận

0 Thảo luận