Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 267: Mở miệng mắng tiện nhân vô sỉ

Ngày cập nhật : 2026-03-20 08:41:14

Sắc mặt Liễu Quý phi biến đổi xanh trắng, lúc đến nàng ta vô cùng tự tin nhưng giờ đây chẳng còn một nửa. Nhưng nàng ta vẫn không cam lòng, nàng ta không thể hiểu tại sao Mặc Tu Nghiêu lại cự tuyệt nàng ta. Đổi lại bất kỳ ai trên đời này, tuyệt đối sẽ không chần chừ mà đồng ý đề nghị của nàng ta, tại sao Mặc Tu Nghiêu lại cự tuyệt? Nàng ta lại quên mất, bất kỳ ai trên đời này cũng không phải là Mặc Tu Nghiêu chân chính. Và nàng ta cũng không yêu bất kỳ ai trên đời này.

"Ngươi vì nàng ta nên mới cự tuyệt ta?" Liễu Quý phi đứng dậy, chỉ tay vào Diệp Li hỏi.

Mặc Tu Nghiêu thờ ơ: "Không có A Li, Bản vương cũng sẽ không đồng ý một đề nghị ngu ngốc như vậy."

"Ta không tin!" Liễu Quý phi lớn tiếng kêu lên. Mặc Tu Nghiêu cúi đầu nhìn Mặc Tiểu Bảo đang ngủ trong lòng, tránh để tiếng hét của Liễu Quý phi đánh thức bé, kẻo lại thêm phiền phức. 

Nghiêng đầu nhìn Diệp Li cười nói: "A Li, nàng giúp vi phu nói cho nàng ta biết tại sao đề nghị này lại ngu ngốc được không?" 

Diệp Li mím môi cười nhạt, nhìn Liễu Quý phi thong thả nói: "Liễu Quý phi, chắc ngươi cũng biết quan hệ giữa Mặc Cảnh Kỳ và Định Vương phủ chúng ta thế nào? Hoặc nói... quan hệ giữa hoàng thất Đại Sở và Định Vương phủ ra sao?"

Liễu Quý phi sững sờ, nhưng rất nhanh hiểu ý Diệp Li, đồng thời sắc mặt cũng tái nhợt. Hai trăm năm trước, Thái Tổ Đại Sở và Định Vương là huynh đệ ruột thịt. Trong hai trăm năm, hoàng thất Đại Sở và Định Vương phủ cùng chung huyết mạch, vốn là minh quân hiền thần tay trong tay cùng tiến. Nhưng hiện tại, Mặc Cảnh Kỳ và Mặc Tu Nghiêu có mối thù giết cha giết anh. Hoàng thất Đại Sở thiếu Mặc gia quân mấy vạn nhân mạng. Hoàng gia và Định Vương phủ có bao nhiêu tình thân huyết mạch không ai biết, nhưng Định Vương phủ và hoàng thất Đại Sở thù sâu như biển là điều chắc chắn. 

Trên thực tế, với tính khí Mặc Tu Nghiêu, lúc mới nhận tin không mang quân thẳng tiến kinh thành đã khiến không ít người cảm thấy kỳ lạ. Mà con trai nàng... lại là huyết mạch hoàng thất Đại Sở... Nàng... là phi tần của Mặc Cảnh Kỳ.

Nhìn sắc mặt nàng tái nhợt, Diệp Li mỉm cười nói: "Bây giờ Liễu Quý phi đã hiểu tại sao rồi chứ? Định Vương phủ không thể nào hợp tác với Liễu Quý phi hay Lê Vương. Bởi vì chuyện này không có bất kỳ ý nghĩa nào." 

Dù nói không có bạn bè vĩnh viễn, nhưng biết rõ đây là người của kẻ thù, cần gì phải miễn cưỡng kết giao? So với giúp một kẻ thù đánh bại kẻ thù khác, bọn họ đương nhiên thích ngồi núi xem hổ đấu, đợi hai bên tổn thương rồi mới dọn dẹp tàn cuộc. Hay Liễu Quý phi cho rằng, những năm này Định Vương phủ không có biểu hiện gì thì đã quên mối thù ban đầu?

"Mối thù giữa Mặc Cảnh Kỳ và Định Vương phủ không liên quan đến Bản cung." Liễu Quý phi đứng bên bàn, ngoan cố nói.

Diệp Li mỉm cười không nói. Phạm tội nhưng không liên quan đến người nhà, những lời này ở thời đại này là không thể thực hiện, người bị liên lụy chỗ nào cũng có. Huống chi, dù thực sự vô tội, Định Vương phủ cũng tuyệt đối không nâng đỡ một người mang huyết mạch của Mặc Cảnh Kỳ. Nhìn Liễu Quý phi, Diệp Li nhẹ giọng nói: "Nếu chuyện đã nói xong, xin mời Liễu Quý phi trở về. Mấy ngày chúng ta ở trong kinh sẽ không tham dự bất kỳ chuyện gì của triều đình, cũng mong Liễu Quý phi đừng đến quấy rầy chúng ta nữa."

Liễu Quý phi lắc đầu, kinh ngạc nhìn Mặc Tu Nghiêu hỏi: "Tại sao?"

Mặc Tu Nghiêu nhíu mày, rõ ràng không hiểu ý Liễu Quý phi. Liễu Quý phi khẽ cắn môi nói: "Tại sao chàng luôn không chịu nhìn ta? Chỉ cần chàng muốn, dù là gì ta cũng có thể mang đến trước mặt chàng, so với Diệp Li thì ta có gì không tốt? Nàng ta có thể yêu chàng hơn ta sao? Nàng ta sẽ vì chàng mà chết à? Ta cũng có thể vì chàng làm như vậy mà! Chẳng lẽ vì ta họ Liễu nên chàng mới không thèm nhìn ngó đến ta?" Tựa hồ càng nói càng kích động, dường như muốn trút hết những uất ức nhiều năm. Đến cuối cùng, Liễu Quý phi gần như thét lên. Mặc Tu Nghiêu nhíu mày, giơ tay che tai Mặc Tiểu Bảo. Nhưng Mặc Tiểu Bảo vẫn bị tiếng thét bất ngờ đánh thức. Trong lòng Mặc Tu Nghiêu, bé mơ màng giơ tay dụi mắt, ngơ ngác nhìn khuôn mặt méo mó của người nữ nhân áo trắng trước mặt.

"Tại sao đối xử với ta như vậy? Tu Nghiêu, rõ ràng ta là người yêu chàng nhất, ta mới là người quen chàng sớm nhất mà? Ta gặp chàng còn sớm hơn Tô Túy Điệp, tại sao chàng nhất định không chịu liếc nhìn ta?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=267]

Liễu Quý phi trút hết nỗi lòng.

Diệp Li bưng chén trà đưa lên miệng, suy nghĩ một chút lại đặt xuống, tỏ tình mãnh liệt như vậy dù ở kiếp trước cũng tuyệt đối nổi bật. Trái lại, nàng thật không ngờ Liễu Quý phi bên ngoài lạnh lùng như tuyết mà trong lòng lại dữ dội đến vậy. Rất tiếc, mãnh liệt như vậy nhưng nàng không cách nào thưởng thức, không chỉ không thưởng thức được mà còn rất tức giận. Thế giới này rốt cuộc làm sao vậy? Đàn ông tầm thường thì thôi đi, nhưng thật vất vả nàng mới nhặt được một người đàn ông tốt như vậy, trời xanh lại khó dung đến thế sao?

Bịch một tiếng đặt chén trà xuống bàn, âm thanh chát chúa nặng nề khiến mọi người giật mình. Diệp Li lạnh lùng nhìn Liễu Quý phi nói: "Quý phi nương nương, dù ngươi muốn tỏ tình, tốt xấu gì cũng phải tôn trọng đích thê ta đây một chút chứ? Ngay trước mặt ta nói những lời này, ngươi coi Diệp Li ta là gỗ sao?"

Đã nói ra, Liễu Quý phi đương nhiên không thèm đếm xỉa, làm sao có thể quan tâm Diệp Li có tức giận hay không? Huống hồ nàng cũng chưa từng sợ Diệp Li tức giận. Nhìn Diệp Li cười lạnh: "Bản cung đang nói chuyện với Tu Nghiêu, liên quan gì đến ngươi? Ngươi thật sự cho rằng mình là Định Vương phi thì Bản cung sẽ nhượng bộ ngươi ba phần?" Diệp Li cúi mắt, bình tĩnh ngắm nghía ngón tay mình, trong mắt bắt đầu dậy sóng. Nàng luôn cảm thấy vì đàn ông mà cãi nhau với nữ nhân là chuyện rất mất mặt, nhưng có một loại nữ nhân chỉ có thể dùng một chữ để hình dung, chính là — hèn hạ.

"Bản phi không cần ngươi nhường. Bản phi chỉ muốn cảnh cáo ngươi, chính ngươi hèn hạ thì thôi đi, đừng hèn hạ đến nỗi bám lấy đàn ông của Bản phi. Danh tiếng Vương gia nhà ta ngươi đền không nổi!" Diệp Li lạnh lùng nói.

"Càn rỡ! Ngươi dám mắng Bản cung?" Liễu Quý phi giận tím mặt. Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai dám mắng nàng hèn hạ.

Diệp Li nhíu mày cười nói: "Chẳng lẽ ngươi còn cảm thấy mình cao quý sao? Đàn ông thích tam thê tứ thiếp, ngươi dính vào thì Bản phi tạm coi như các ngươi ngưu tầm ngưu mã tầm mã, nhưng đàn ông không thích ngươi mà ngươi còn dính vào, vậy hiển nhiên là hạ tiện! Có biết tại sao Vương gia chúng ta không thích ngươi không?" 

Liễu Quý phi chưa kịp nói, Mặc Tu Nghiêu đã ở bên nhỏ giọng nhắc nhở: "A Li, Bản vương không hôi. Bản vương và A Li đều thơm như nhau..." Nghe lời Mặc Tu Nghiêu, sắc mặt Liễu Quý phi càng khó coi, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Li vẫn mang theo nghi ngờ. Dù biết Diệp Li sẽ không nói điều gì tốt, nhưng nàng thật sự không hiểu tại sao Mặc Tu Nghiêu không thích nàng? Dù không thể bằng Diệp Li, ít nhất nàng tuyệt không kém Tô Túy Điệp, vậy lúc đầu tại sao nàng lại thua nữ nhân kia?

Diệp Li lạnh lùng cười một tiếng, chậm rãi phun ra mấy chữ: "Bởi vì ngươi — hèn hạ. Nếu ngươi vẫn giữ vẻ lạnh lùng cao quý, nói không chừng Vương gia chúng ta còn có thể liếc mắt nhìn ngươi. Nhưng ngươi chẳng những hèn hạ, đã làm vợ, làm mẹ người ta còn không biết liêm sỉ đuổi theo đàn ông của người khác tỏ tình, thì ngươi còn phải thêm một chữ — đãng." Nói xong, Diệp Li thở dài một hơi. Đời này nàng chưa từng dùng lời lẽ ác độc như vậy mắng người. Dù là Diệp Oánh hay Tô Túy Điệp cũng không khiến nàng nổi giận đến thế. Nói xong, Diệp Li nhắm hờ mắt im lặng.

Một chén trà đưa tới trước mặt, Mặc Tu Nghiêu nhìn nàng, trong mắt mang nụ cười thản nhiên: "A Li nói mệt rồi sao, uống trà."

Diệp Li sững sờ, không nhịn được cười. Thật ra nàng không thích thất thố trước mặt Mặc Tu Nghiêu, nhưng đã vậy thì thôi. Nhận lấy trà uống một ngụm, Diệp Li đặt chén xuống, giang tay về phía Mặc Tiểu Bảo. Mặc Tiểu Bảo vui vẻ nhào vào lòng mẹ, mắt cười cong lên nói nhỏ: "Mẫu thân oai phong." 

Diệp Li nhẹ nhàng cốc đầu bé: "Không được học theo." Trẻ con thích bắt chước người lớn, nếu một ngày nào đó Mặc Tiểu Bảo cũng đầy miệng hèn hạ đãng phụ, nàng sẽ hối hận cả đời.

"Ngươi..." Liễu Quý phi tức đến run người, chỉ tay vào Mặc Tu Nghiêu run rẩy: "Chàng... Chàng mặc kệ nàng ta sỉ nhục ta như vậy sao?"

Mặc Tu Nghiêu ngước mắt, nghi ngờ: "Sao ái thê của Bản vương lại sỉ nhục ngươi? Vừa rồi nàng chỉ đang chỉ điểm cho ngươi thôi. Không phải ngươi nói ngươi sẽ vì Bản vương làm mọi chuyện sao? Hiện tại Bản vương chỉ cần ngươi làm một việc." 

Liễu Quý phi hơi bối rối nhìn Mặc Tu Nghiêu, trong lòng cảm thấy bất an, không khỏi lắc đầu. Mặc Tu Nghiêu thong thả nói: "Sau này đừng xuất hiện trước mặt Bản vương nữa."

Diệp Li nhìn vẻ không dám tin của Liễu Quý phi, cười khẽ nói: "Liễu Quý phi, ngươi nói ngươi có thể vì Tu Nghiêu làm mọi chuyện. Vậy... bây giờ ngươi có dám ra đường lớn, lớn tiếng nói cho mọi người biết người ngươi yêu là Định Vương không?"

Liễu Quý phi chưa kịp hồi phục sau lời nói vô tình của Mặc Tu Nghiêu đã bị Diệp Li làm cho sửng sốt. Phản xạ quay lại nhìn Mặc Tu Nghiêu. Nếu Mặc Tu Nghiêu chịu tiếp nhận nàng, đương nhiên nàng dám nói, nhưng nếu Mặc Tu Nghiêu không tiếp nhận nàng, nàng lại nói ra những lời này, thì sau này dù nàng là mẹ của Thái tử cũng sẽ mất hết thể diện. Thấy thần sắc nàng, Diệp Li liền hiểu, cười giễu: "Xem ra Liễu Quý phi cũng không yêu vương gia sâu đậm như lời nói."

Liễu Quý phi không thể phản bác, hồi lâu mới trấn tĩnh nhìn Mặc Tu Nghiêu, trong mắt oán hận càng nặng: "Ngươi... ngươi sẽ phải hối hận."

Mặc Tu Nghiêu nhíu mày, thần sắc lạnh nhạt. Liễu Quý phi nhìn một nhà ba người trước mặt, nơi này không có chỗ cho mình, rốt cuộc gượng gạo giữ vẻ kiêu ngạo quay người xuống lầu. Vừa rồi vì nói chuyện, Liễu Quý phi để tất cả cung nữ thái giám lui xuống lầu một. Lúc này hồn bay phách lạc từ trên lầu đi xuống, đến bậc thang cuối chân mềm nhũn ngã xuống, dọa một đám cung nữ thái giám vội vàng xô nhau đến đỡ Liễu Quý phi dậy. Lầu dưới nhất thời loạn thành một đám.

Dù không bị thương, Liễu Quý phi cũng nhờ cú ngã này mà hồi tỉnh: "Nương nương, người không sao chứ?"

Liễu Quý phi quay đầu liếc nhìn cửa cầu thang trống rỗng, nghiến răng: "Hồi cung!"

Trên lầu, Mặc Tu Nghiêu cười tủm tỉm nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Diệp Li, tâm tình rất tốt nói: "A Li tức giận?" 

Diệp Li liếc hắn một cái: "Vương gia rất vui?" 

Mặc Tu Nghiêu giơ tay khẽ chọc trán, cười hài lòng: "Cũng không tệ. Lần đầu Bản vương biết thì ra A Li cũng có lúc nói lời ác độc như vậy."

"Đau lòng?" Diệp Li nheo mắt hỏi.

"Sao lại thế? Độc tốt! Không có độc nhất, chỉ có độc hơn, lần sau gặp lại A Li cứ mạnh mẽ mắng nàng ta, mắng ngay trước mặt mọi người, như vậy nàng ta sẽ không dám mơ tưởng phu quân của nàng nữa!" Mặc Tu Nghiêu vội vàng tỏ rõ lòng mình. 

Diệp Li cười mà không cười nhìn hắn: "Mơ tưởng? Chẳng lẽ không phải tại Vương gia trêu hoa ghẹo nguyệt?" 

Mặc Tu Nghiêu vẻ mặt đau khổ: "Nhà có người đàn bà đanh đá, Bản vương không dám..."

"Người đàn bà đanh đá..."

"Lỡ lời... Nhà đã có hiền thê, Bản vương không muốn." Mặc Tu Nghiêu nghiêm túc nói. 

Nhìn bộ dáng cố tình trêu đùa của Mặc Tu Nghiêu, Diệp Li bất đắc dĩ cười: "Đa tạ Vương gia khen ngợi." 

Mặc Tiểu Bảo từ trong lòng Diệp Li lên tiếng, chỉ vào Mặc Tu Nghiêu: "Mẫu thân, phụ vương lừa người, do phụ vương trêu hoa ghẹo nguyệt. Lần trước phụ vương còn nói sẽ khiến các nữ tử trong thiên hạ phải quỳ gối trước mị lực của phụ vương!"

Diệp Li nhướng mày mỉm cười nhìn Mặc Tu Nghiêu, Mặc Tu Nghiêu hận không thể kéo đứa con đang cười khiêu khích mình ra ném xuống lầu. Rốt cuộc không nhịn được, Mặc Tu Nghiêu túm Mặc Tiểu Bảo vào lòng, hai tay nắm chặt mặt bé dùng sức véo.

"Tiểu tử thối! Phá hư tình cảm cha mẹ thì có lợi gì cho con? Con nói con không muốn mẹ kế, vậy con cho rằng cha dượng sẽ đối tốt với con chắc? Cừu gia của lão tử đầy thiên hạ, một người đàn ông tùy tiện đi qua cũng sẽ bóp chết con có biết không?" Mặc Tiểu Bảo vui quá hóa buồn, bị sỉ nhục nước mắt ròng ròng. 

Diệp Li che mặt, trợn mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu: "Chàng rốt cuộc nói linh tinh gì với Tiểu Bảo vậy?"

Mặc Tu Nghiêu nhìn chằm chằm Mặc Tiểu Bảo nước mắt ròng ròng: "Bản vương nói cho nó biết, trừ cha mẹ ruột, nó đi theo ai, mạng nhỏ cũng tiêu đời. Từ sáng đến tối chỉ muốn phá hư này nọ."

"Mẫu thân, hu hu... con sai rồi... cứu mạng..." Không ngăn được Mặc Tu Nghiêu, Mặc Tiểu Bảo đành cầu cứu Diệp Li. Diệp Li mỉm cười nhận lấy Mặc Tiểu Bảo từ lòng Mặc Tu Nghiêu, nhẹ nhàng vỗ về: "Xem con sau này còn dám nói bậy không."

"Đừng đừng đừng... không dám." Mặc Tiểu Bảo vội vàng vùi vào lòng Diệp Li, sợ cha lại có cơ hội véo bé. Trên lầu hai trống rỗng, dù còn vang tiếng oánh oẹ của Mặc Tiểu Bảo nhưng vẫn lạ thường yên tĩnh và ấm áp.

Bên ngoài cửa sau trà lâu, sắc mặt Liễu Quý phi âm trầm bước lên kiệu hoa mười sáu người khiêng, lạnh lùng nói: "Đến phủ thừa tướng."

Trong kiệu, trên chiếc giường êm rộng lớn, Đàm Kế Chi thoải mái nằm đó thưởng thức trái cây tươi trên bàn nhỏ. Thấy Liễu Quý phi vào, cười nói: "Hoàng gia quả nhiên là chỗ tốt, mới tháng hai đã có thể thưởng thức hoa quả tươi ngon như vậy." Liễu Quý phi mặt lạnh vung tay hất đổ bàn trái cây nhỏ xuống đất. Một số thứ lăn ra ngoài kiệu. Nhưng người bên ngoài không ai dám hỏi hay dừng lại, như không có chuyện gì xảy ra.

Đàm Kế Chi lạnh nhạt liếc nàng: "Mặc Tu Nghiêu cự tuyệt ngươi."

Liễu Quý phi mặt lạnh không nói, đương nhiên nàng sẽ không nói cho Đàm Kế Chi biết vừa rồi bị sỉ nhục trên lầu. Nhưng Đàm Kế Chi là ai? Hắn làm tâm phúc bên Mặc Cảnh Kỳ mười năm mà chưa từng bị nghi ngờ. Hắn còn có thể âm thầm khiến thánh nữ Nam Cương nghe lời. Năng lực và mưu kế bao nhiêu không nói, ít nhất khả năng phán đoán và xem mặt hiểu lòng người trên đời không mấy ai hơn hắn. Chỉ cần nhìn sắc mặt Liễu Quý phi, Đàm Kế Chi liền biết tuyệt đối không chỉ đơn giản là Mặc Tu Nghiêu cự tuyệt, hơn nữa bản thân Định Vương phi cũng không phải đèn cạn dầu, chỉ cần suy nghĩ một chút Liễu Quý phi sẽ làm gì, hắn liền đoán được đại khái chuyện gì đã xảy ra.

"Bị Định Vương phi lăng mạ? Hoặc nghiêm trọng hơn một chút... bị Định Vương phi chế giễu. Định Vương còn giúp nàng ta?" Sự thật còn nghiêm trọng hơn hắn nghĩ, Diệp Li trực tiếp mắng.

"Câm miệng!" Liễu Quý phi tức giận. Chỉ cần nghĩ đến sự sỉ nhục trên trà lâu, Liễu Quý phi hận không thể chém Diệp Li thành trăm mảnh. Nhưng nàng không giết được Diệp Li, ít nhất hiện tại không giết được. Nên chỉ có thể nhịn, chỉ có thể ép mình tạm thời ghi nhớ chuyện này.

Đàm Kế Chi nhún vai, nếu nàng không muốn nói, hỏi: "Định Vương không có ý giúp, vậy Quý phi nương nương có kế hoạch gì?"

Liễu Quý phi hừ lạnh: "Con trai Bản cung danh chính ngôn thuận là Thái tử, dù Mặc Tu Nghiêu không giúp thì sao? Chỉ cần Hoàng nhi lên ngôi..." Đến lúc đó, nàng sẽ trả lại sỉ nhục hôm nay gấp trăm lần. 

Đàm Kế Chi nhướng mày: "Danh chính ngôn thuận thì sao? Hoàng đế Tây Lăng hiện nay không phải là Hoàng đế danh chính ngôn thuận sao? Vậy thì sao?"

"Sao Hoàng nhi Bản cung có thể giống Hoàng đế Tây Lăng? Sau lưng Bản cung còn có Liễu gia." Liễu Quý phi nói.

Đàm Kế Chi bĩu môi, vậy càng xui xẻo. Dù lật đổ Lê Vương, vẫn còn Liễu gia kia kiềm chế Tân hoàng.

"Nương nương chớ quên, phương Nam là địa bàn Lê Vương. Hơn nữa, Lê Vương là Nhiếp chính vương chân chính, nắm binh quyền. Thành thật mà nói... Lê Vương so với Nhiếp chính vương tiền nhiệm Mặc Lưu Danh căn bản không đáng kể. Tuy năng lực ông ấy mạnh hơn, nhưng không có lòng soán vị. Còn Lê Vương tuyệt đối nhìn chằm chằm ngôi vị hoàng đế. Quý phi nương nương có tự tin cam đoan Lê Vương kia sẽ không mạnh mẽ ép vua thoái vị sao?"

Liễu Quý phi nhíu mày: "Sẽ không... Trong tay Hoàng thượng chắc chắn có điểm yếu của hắn."

"Làm sao ngươi biết?"

Liễu Quý phi cười lạnh: "Ngươi cho rằng Mặc Cảnh Lê là ai, vị trí Nhiếp chính vương như thế nào lại đưa cho hắn? Rõ ràng hắn đã nắm chắc phần thắng, cuối cùng lại bị Hoàng thượng phong làm Nhiếp chính vương, ngược lại Hoàng nhi của Bản cung thành Thái tử. Tất nhiên là trong tay Hoàng thượng có điểm yếu chí mạng của hắn. Bất đắc dĩ lùi một bước mới thành cục diện hôm nay. Nếu có thể biết điểm yếu đó là gì thì..."

"Nương nương đã mấy ngày chưa đi thăm Hoàng thượng?" 

Đàm Kế Chi hỏi.

Liễu Quý phi nhíu mày: "Hắn cũng không tuyên Bản cung vào, giờ hắn nằm trên giường bệnh thì có gì tốt mà nhìn."

Đàm Kế Chi trong lòng lắc đầu, lúc đầu Mặc Cảnh Kỳ cưới người nữ nhân này tuyệt đối là tám đời xui xẻo cộng thêm mắt chó. Mặc Tu Nghiêu chướng mắt nàng tuyệt đối là quyết định sáng suốt: "Nương nương nên về thăm Hoàng thượng một chút. Chỉ sợ... Hiện nay trong suy nghĩ của Hoàng thượng chưa chắc còn tin Nương nương và Liễu gia. Đến lúc đó... đừng để ngao cò tranh nhau, khiến ngư ông đắc lợi."

Mặc Cảnh Kỳ vốn đa nghi, nay nằm trên giường bệnh càng nghi ngờ thần quỷ. Thái độ Liễu Quý phi hiện nay, nếu ngày trước có thể là bẩm tính lạnh nhạt, nhưng trong mắt Mặc Cảnh Kỳ bây giờ không chừng chính là mong hắn chết sớm. "Cũng tiện thể xem có thể biết được Mặc Cảnh Kỳ rốt cuộc nắm điểm yếu gì của Lê Vương hay không."

Liễu Quý phi trầm tư giây lát gật đầu: "Bản cung đã biết."

Bình Luận

0 Thảo luận