Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thịnh Thế Đích Phi

Chương 394: Mật tín bất ngờ

Ngày cập nhật : 2026-04-14 10:35:57

Nhìn lão Mộc Dương Hầu cả người như hóa đá, Tần Phong rủ mắt, giọng nhàn nhạt: “Thuộc hạ mang Mộc Dương đi. Mộc Hầu gia còn chút thời gian, hãy từ từ suy nghĩ.”

Dứt lời, hắn phất tay. Hai thị vệ ngoài cửa lập tức tiến vào, nâng thi thể Mộc Dương rời đi.

“Đợi đã!” Lão Mộc Dương Hầu hoảng hốt kêu lên, “Các ngươi muốn đem Dương nhi đi đâu?”

Tần Phong khẽ nhíu mày: “Vương phi có lệnh, đem Mộc Dương an táng tử tế.”

Vốn mệnh lệnh của Vương gia không phải vậy, nhưng việc lớn đã định, chút thay đổi này chắc chắn Vương gia sẽ không để tâm.

Lão Mộc Dương Hầu không đáp, chỉ chết lặng nhìn. Tần Phong quay người bước đi.

“Vì sao… Rốt cuộc các ngươi làm thế nào?” Phía sau đột nhiên vang lên tiếng gào tuyệt vọng già nua, “Mật thám trong phủ Mộc Dương Hầu… rốt cuộc là ai?”

Tần Phong thoáng kinh ngạc quay đầu, không ngờ đến giờ lão còn nghĩ tới chuyện này.

“Dao Cơ.” Hắn thản nhiên đáp.

Lão Mộc Dương Hầu ngẩn người. Lão từng nghi ngờ Dao Cơ, nhưng cuối cùng vẫn gạt bỏ ý nghĩ ấy. Dù nữ nhân có hận nam nhân đến mấy, cũng không thể mang con ruột trở về hại chính cha đẻ của nó.

Dường như nhìn thấu nghi hoặc của lão, Tần Phong nói tiếp: “Mộc Liệt không phải con trai Mộc Dương.”

“Cái gì?” Lão Mộc Dương Hầu lại một lần nữa ngây ra như phỗng, “Nữ nhân kia… nhi tử của nữ nhân kia… Thì ra là thế… thì ra là thế…”

Biết lão đã hiểu lầm, Tần Phong cũng lười giải thích thêm. Hắn chỉ liếc lão một cái rồi quay người rời đi. Cánh cửa địa lao nặng nề khép lại, bên trong lập tức vang lên tràng cười điên cuồng, nhưng trong tai Tần Phong, tiếng cười ấy chỉ giống tiếng khóc thảm thiết.

Hắn khẽ thở dài, lắc đầu bước ra ngoài.

Cách ngàn dặm, trong đại trướng, Mặc Tu Nghiêu thần sắc u ám, ngồi sau án thư xuất thần. Phượng Chi Dao bước vào, thấy dáng vẻ ấy liền nhíu mày: “Sao vậy? Còn chưa đầy một tháng đã nhớ Vương phi rồi?”

Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt liếc hắn: “Người cô đơn sao hiểu được người có thê tử?”

Phượng Chi Dao tức đến trừng mắt. Hắn cô đơn là do ai hại? Mấy năm nay chưa từng được một khắc yên bình. Hắn tiện tay ném mật tín lên bàn: “Tần Phong đưa tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=394]

Xem ra Vương phi chẳng nhớ ngươi chút nào, ngay cả một câu hỏi thăm cũng không có.”

Mặc Tu Nghiêu đưa tay nhận lấy, phun một chữ: “Cút.”

Mở thư ra xem, u ám giữa đôi mày hắn lập tức tan biến. Hắn tiện tay vò thư thành bột phấn, vung tay rải đi. Phượng Chi Dao quen thuộc với Mặc Tu Nghiêu nhiều năm, thấy sắc mặt hắn lập tức biết có tin vui, tò mò hỏi: “Chuyện tốt gì mà khiến ngươi cao hứng thế?”

“Vương phi và Lữ tướng quân đã đánh tan quân Mặc Cảnh Lê, sắp trở về rồi? Không thể nào…” Mặc Cảnh Lê không phải não heo, không thể thất bại nhanh vậy.

Mặc Tu Nghiêu chỉ nói một câu: “Mộc Dương chết rồi.”

“Chỉ thế mà là chuyện tốt?” Phượng Chi Dao trợn mắt. Mộc Dương dù là nhân tài mới nổi của Đại Sở, cũng không đáng để Định Vương để tâm đến thế.

Mặc Tu Nghiêu không đáp, Phượng Chi Dao trầm ngâm giây lát mới kịp phản ứng, sắc mặt khẽ biến: “Phủ Mộc Dương Hầu… xong rồi?”

Rất ít người biết Mặc Tu Nghiêu hận Mộc Dương Hầu đến tận xương, Phượng Chi Dao là một trong số đó. Mặc Cảnh Kỳ chết, Nhậm Kỳ Ninh chết, Hách Liên Chân cũng chết, giờ đến lượt Mộc Dương Hầu. Chỉ là Mộc Dương chết có phần oan uổng. Năm xưa ở kinh thành, Phượng Chi Dao và Mộc Dương từng có chút giao tình, trong lòng không khỏi tiếc thay.

Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt gật đầu.

Phượng Chi Dao suy nghĩ, nói: “Lão Mộc Dương Hầu là một trong ít người có đầu óc dưới trướng Mặc Cảnh Lê. Phủ Mộc Dương Hầu xong, chỉ sợ Mặc Cảnh Lê không trụ được bao lâu. Như vậy Vương phi bên kia xong việc, dễ dàng điều binh sang phía tây, cùng chúng ta vây kín đại quân Tây Lăng.”

Hắn cúi đầu tính toán, không giấu được vẻ vui mừng. Nếu vậy, chiến sự năm nay có lẽ có thể kết thúc.

Mặc Tu Nghiêu lại lạnh nhạt: “Chưa hẳn. Binh mã dưới trướng Mặc Cảnh Lê vẫn nhiều hơn Lữ Cận Hiền. Huống chi còn có Lôi Đằng Phong… Lôi Đằng Phong đã rời Sở quân, trở về Ngọc Danh quan rồi. Đợi A Li giải quyết xong Mặc Cảnh Lê, e rằng Ngọc Danh quan đã bị Lôi Đằng Phong phong tỏa kín.”

Phượng Chi Dao nhíu mày: “Ngươi không phải đã phái Hà Túc mang hai mươi vạn quân đi Ngọc Danh quan sao?”

Mặc Tu Nghiêu cười cười nhìn hắn: “Ai bảo ngươi Hà Túc đi Ngọc Danh quan?”

Phượng Chi Dao cắn răng: “Vậy xin hỏi Vương gia tôn quý! Hà Túc mang hai mươiạn quân đi đâu?!”

Hắn tức đến gân xanh nổi lên. Binh lực Mặc gia quân ở Tây Lăng vốn đã ít, đang giằng co ác liệt với Lôi Chấn Đình, vậy mà Mặc Tu Nghiêu còn điều mất hai mươiạn quân. Nếu thật sự đi vòng sau lưng Lôi Chấn Đình thì thôi, đằng này lại không đi!

Nhìn bộ dạng hổn hển của Phượng Chi Dao, tâm tình Mặc Tu Nghiêu rất tốt: “Ngọc Danh quan cách chúng ta hơn ngàn dặm, đường núi hiểm trở. Còn Lôi Đằng Phong từ Hàn Cốc quan đến đó chỉ chưa đầy ba trăm dặm, toàn đường bằng. Dù Hà Túc xuất phát trước, Phượng Tam, ngươi bảo hắn làm sao đến trước Lôi Đằng Phong được? Ngươi nghĩ với tài trí của Lôi Đằng Phong sẽ để lại lỗ hổng cho chúng ta sao? Từ đầu Lôi Chấn Đình phái con trai đến chỗ Mặc Cảnh Lê chính là để phòng bị việc này.”

Phượng Chi Dao ngẩn người, cố gắng bình tĩnh lại: “Ý ngươi là… từ đầu ngươi chưa từng định đoạt Ngọc Danh quan?”

Mặc Tu Nghiêu nhún vai, cười: “Biết rõ không thể, cần gì miễn cưỡng?”

“Vậy Hà Túc đang ở đâu?” Phượng Chi Dao cảm thấy gân xanh trên trán muốn nổ tung.

Mặc Tu Nghiêu cười nhẹ: “Không ở Ngọc Danh quan, đương nhiên là ở nơi khác.”

Phượng Chi Dao nghi hoặc nhìn địa đồ treo tường, do dự một lát mới hỏi: “Hàn Cốc quan?”

Mặc Tu Nghiêu mỉm cười không đáp. Phượng Chi Dao chỉ biết ngẩng đầu nhìn trời, nuốt ngược lại đống lời mắng vào bụng, thở dài: “Có Vương phi và Lữ tướng quân kiềm chế, Lôi Đằng Phong chưa chắc đã kịp chạy về Ngọc Danh quan.”

Mặc Tu Nghiêu gật đầu: “Dù vậy, hai đạo quân cũng chỉ xêm xêm thời gian. Hơn nữa… đến lúc ấy chỉ sợ đại quân Vân Đình đã bị tiêu diệt. Lữ Cận Hiền và A Li cũng không thể để Mặc Cảnh Lê bao vây.”

Phượng Chi Dao gật đầu, coi như chấp nhận suy tính của hắn: “Nói cách khác, chúng ta phải cùng Lôi Chấn Đình liều mạng một trận?”

Mặc Tu Nghiêu cười lớn: “Như vậy mới thú vị chứ? Sau Lôi Chấn Đình, Bản vương khó tìm được đối thủ xứng. Phượng Tam, ngươi không thấy hai năm qua chúng ta quá thuận lợi sao?”

Phượng Chi Dao im lặng. Hai năm liên tiếp đại thắng, Mặc gia quân như có thần trợ, quả thực thuận lợi đến mức khiến người ta quên rằng chiến trường không bao giờ mãi thuận buồm xuôi gió. Lôi Chấn Đình là binh pháp kỳ tài hiếm có, muốn tốc chiến tốc thắng như trước là chuyện không thể.

Mặc Tu Nghiêu vỗ vai hắn, cười: “Đừng gấp. Chúng ta nhất định thắng. Chỉ là không sớm thì muộn.”

Phượng Chi Dao gật đầu, bật cười: “Đương nhiên. Nếu thua Lôi Chấn Đình, ngươi sẽ bị người đời cười đến rụng răng.”

Mặc Tu Nghiêu liếc xéo: “Chuyện cười của Bản vương, không phải ai cũng có tư cách xem.”

Trên chiến trường Hàn Cốc quan, cục diện vốn nghiêng hẳn về Sở quân. Mặc gia quân dù dũng mãnh vẫn khó xoay chuyển thế yếu vì binh lực chênh lệch. Đáng tiếc Mặc Cảnh Lê chưa kịp đắc ý thì một đạo quân đen hùng hậu quỷ dị xuất hiện, như sóng dữ cuồn cuộn ập tới. Tướng sĩ Mặc gia quân vốn đã kiệt sức thấy viện binh lập tức phấn chấn phản công. Thế áp đảo của Sở quân lập tức bị lật ngược, hai bên lại rơi vào giằng co ác liệt.

Trên thành quan, nhìn cảnh ấy, sắc mặt Mặc Cảnh Lê đen như đáy nồi. Các tướng lãnh vừa rồi còn hùng hồn chỉ điểm giang sơn giờ im thin thít, không dám chọc giận hắn.

“Đó là ai?” Mặc Cảnh Lê nhìn chằm chằm vị tướng áo đen tung hoành giữa chiến trường, trầm giọng hỏi.

Tướng bên cạnh nhìn kỹ, trầm ngâm rồi bẩm: “Bẩm Hoàng thượng, đó là tân tướng Mặc gia quân, Hà Túc.”

“Hà Túc?” Mặc Cảnh Lê nhíu mày, cái tên này khá xa lạ.

“Hà Túc nguyên là thủ hạ Mộ Dung Thận, từ một binh sĩ bình thường chỉ tám năm đã thăng tới Tổng binh một phương. Khi Bắc Nhung và Bắc Cảnh xâm lược, hắn không theo lệnh nam hạ, ngược lại tụ hơn hai mươiạn quân chặn cánh sườn Trường Hưng, ngăn cản đại quân Bắc Cảnh. Sau đầu nhập Định Vương phủ, rất được Vương phi tín nhiệm. Có tin đồn… Hà Túc vốn là người của Định Vương phi.”

Mặc Cảnh Lê trầm giọng: “Ý ngươi là, Hà Túc là quân cờ Diệp Li cài vào Đại Sở từ mười mấy năm trước!”

Tướng lĩnh không dám đáp.

Mặc Cảnh Lê nhìn xuống dưới. Hai mươiạn quân tinh nhuệ gia nhập khiến Mặc gia quân càng đánh càng hăng, Sở quân dần lộ vẻ suy tàn. Hắn hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi, để lại các tướng hai mặt nhìn nhau.

“Lý tướng quân, cái này…” Hoàng thượng bỏ đi, nhưng không ai biết nên đánh tiếp hay thu quân.

Lý tướng quân bất đắc dĩ thở dài: “Thu binh.”

Ngoài Hàn Cốc quan, nhìn Sở quân dần rút vào trong thành, Vân Đình vốn còn đang anh dũng giết địch bỗng mềm nhũn ngã ngồi xuống đất, nằm luôn lên đống thi thể. Thấy Hà Túc đến gần, hắn cố nặn ra nụ cười: “Huynh đệ, đa tạ ngươi. Ta còn tưởng lần này tiêu đời rồi.”

Nói xong, mí mắt bắt đầu đánh nhau.

Hai ngày nay Vân Đình kiệt sức. Đây là lần đầu hắn thực sự chỉ huy độc lập, áp lực cực lớn. Mặc Cảnh Lê không biết trúng gió gì, bất chấp phía sau trống rỗng, liều mạng triệu quân phụ cận vây công. Trừ hai bữa cơm nguyên vẹn, còn lại toàn là chém giết. Nếu Hà Túc đến chậm nửa canh giờ, Vân Đình thật không dám chắc mình trụ nổi.

Hà Túc mặc kệ dơ bẩn, ngồi luôn xuống đất: “Vương phi phân phó ngươi phải chết thủ tại đây?”

Vân Đình mơ màng lắc đầu.

Hà Túc nhướn mày: “Vậy ngươi liều chết làm gì? Nếu ta không tới, Vương phi và Lữ tướng quân cũng chưa kịp, ngươi chết đúng là chết ngu. Nơi này chẳng phải cứ điểm quân sự trọng yếu gì, lui sau vài chục dặm cũng chẳng sao.”

“Ta… lần đầu lãnh binh… sao có thể bại? Chết cũng không lùi…” Vân Đình lẩm bẩm, đầu nghiêng một cái, ngủ luôn.

Binh sĩ đến dọn chiến trường thấy Vân Đình nằm dưới đất, khó xử nhìn Hà Túc.

Hà Túc đứng dậy phủi bụi, khoát tay cười: “Không sao, Vân tướng quân quá mệt. Mang hắn về nghỉ ngơi.”

“Vâng.”

Hai binh sĩ khiêng Vân Đình về doanh, hắn ngủ ngon lành, khóe miệng còn nhếch lên ngọt ngào.

Cách Hàn Cốc quan không xa, đại doanh Lữ Cận Hiền vừa trải qua một trận ác chiến. Nhận được mật tín từ Hàn Cốc quan, ông cười lớn: “Khó trách Vương phi không sốt ruột, hóa ra đã biết Vương gia phái viện binh. Tiểu tử Vân Đình này quả nhiên cần dạy dỗ.”

Diệp Li cười nhạt: “Lần đầu độc lập lãnh binh, khó tránh khẩn trương. Đại tướng quân không cần trách hắn nặng lời, có thể chống đỡ nhiều ngày như vậy đã rất khó được.”

Lữ Cận cười gật đầu, kỳ thực rất hài lòng với đồ đệ mới thu, chỉ nói vậy để Diệp Li nghe thôi. Thấy nàng không có ý phạt, ông cũng yên tâm.

Bỏ chuyện Vân Đình sang một bên, Lữ Cận Hiền trầm giọng: “Chỉ cần một trận nữa, Triệu Liêm sẽ không chịu nổi. Khi đó chúng ta có thể thẳng tiến Hàn Cốc quan, cùng Vân Đình, Hà Túc tiền hậu giáp kích Sở quân.”

Diệp Li gật đầu: “Đại tướng quân nói phải. Nhưng dù vậy, Mặc Cảnh Lê vẫn còn khoảng năm mươiạn quân, chưa kể có thể bổ sung thêm. Muốn dọn dẹp hắn trong chốc lát e là không dễ.”

Lữ Cận Hiền cười: “Vương phi chớ lo. Chỉ cần chúng ta nắm toàn cục, hắn có thêm trămạn quân cũng chẳng sao. Trước đây để hắn chiếm tiên cơ, giờ chúng ta đã đoạt lại chủ động.”

Huống chi khi hợp quân với Vân Đình, tổng binh lực cũng gần năm mươiạn, căn bản không cần sợ Mặc Cảnh Lê.

Diệp Li áy náy cười: “Là ta quá nóng vội.”

Nàng kinh nghiệm chiến trường thực chiến không nhiều, mấy lần trước đều tốc chiến tốc thắng. Lữ Cận Hiền muốn kéo dài dây dưa với Mặc Cảnh Lê, nàng hơi chưa quen, nhưng cũng hiểu vấn đề của mình, cố gắng điều chỉnh.

Lữ Cận Hiền cười: “Vương phi nói quá lời. Nếu toàn lực cũng không phải không được, nhưng muốn như Hồi Phong cốc, toàn diệt sạch thì khó. Để tàn binh Sở quân chạy thoát, chẳng bao lâu chúng lại ngóc đầu. Chi bằng chậm rãi, đánh đến hắn bất động mới thôi.”

Diệp Li gật đầu: “Ta hiểu, đa tạ Đại tướng quân nhắc nhở.”

Lữ Cận Hiền vội xua tay. Diệp Li mỉm cười, trong lòng lại lặng lẽ tính toán: bố trí ở Nam Kinh năm xưa, đã đến lúc vận dụng. Lữ tướng quân nói không sai, nếu chỉ vì mắt trước mà để Mặc Cảnh Lê có cơ hội trở mình, chi bằng dứt khoát một lần giải quyết.

Trong đại trướng Sở quân, Mặc Cảnh Lê đang phê tấu chương đột nhiên rùng mình một cái, không khỏi kéo chặt áo choàng, vẻ mặt nghi hoặc.

Hai ngày sau, Mặc gia quân và Sở quân cánh tây lại quyết chiến. Sở quân rốt cuộc không chống nổi, đại thế tan rã không thể vãn hồi. Chủ soái cánh tây Triệu Liêm trọng thương bị bắt.

Giao chiến với Sở quân không giống Tây Lăng hay Bắc Nhung. Dù sao ngoài tầng lớp cầm quyền giao phong, tướng sĩ hai bên và dân chúng Đại Sở, Tây Bắc kỳ thực không khác nhau mấy. Chưa từng có ai nghĩ sau khi Mặc gia quân và Đại Sở đoạn tuyệt, họ sẽ trở thành kẻ thù không chết không thôi. Vì vậy năm đó dân chúng Đại Sở chạy nạn đến Tây Bắc mới được tiếp nhận không chút khúc mắc, bởi họ vốn là người một nhà.

Cho nên trận chiến kết thúc, song phương đều lưu lại chút nhân nhượng. Giết hại lẫn nhau chẳng ai vui vẻ gì. Mặc gia quân hay Sở quân, thường không giết tù binh hay trọng thương địch nhân. Khi Sở quân không thể thắng, tướng sĩ buông vũ khí đầu hàng cũng không chút chướng ngại tâm lý.

Triệu Liêm thất bại khiến Mặc Cảnh Lê cực kỳ nóng nảy. Đối mặt Mặc gia quân do Lữ Cận Hiền và Diệp Li thống lĩnh từng bước ép sát, hắn “quyết đoán” vứt bỏ binh mã ở Hàn Cốc quan, tự mình chạy trước khi Diệp Li còn chưa kịp đuổi tới. Điều này khiến Mặc gia quân á khẩu. Vân Đình đầu óc cứng nhắc, chết cũng không lùi, vậy mà Mặc Cảnh Lê lại lùi quá nhanh. Hàn Cốc quan là nơi hiểm yếu, nếu chỉ huy thỏa đáng, giữ được hai ba tháng không thành vấn đề, đến lúc ấy viện quân Sở quân cũng tới.

Mặc Cảnh Lê bỏ quan tuy đả kích nặng sĩ khí Sở quân, nhưng lại mang đến không ít phiền toái cho Diệp Li. Nếu hắn chạy về Giang Nam thì tốt, nhưng với tính tình hắn, chắc chắn sẽ chờ viện quân rồi quay lại quấy rối, kéo dài thời gian giao chiến.

Quả nhiên chưa đầy nửa tháng, viện quân Sở quân từ phương bắc kéo tới, Mặc Cảnh Lê lập tức tái xuất. Lần này hắn không liên minh với Tây Lăng nữa, mà trực tiếp lấy thân phận Hoàng đế Đại Sở ban bố chiếu thư, cáo tri thiên hạ Định Vương phủ phản nghịch, Mặc Tu Nghiêu mưu đồ diệt Đại Sở để lên ngôi, liệt kê bốn mươi chín tội trạng, tuyên bố thảo phạt Định Vương phủ là thuận thiên ứng người, đại nghĩa quang minh.

Chiếu thư đến tay Mặc gia quân, Diệp Li chỉ liếc qua rồi đưa cho Vân Đình. Vân Đình xem xong khinh thường hừ một tiếng, tiện tay dùng nó kê chân bàn. Nếu Vương gia có hứng với ngai vàng, đã sớm đăng cơ, còn cần chờ Mặc Cảnh Lê phát chiếu thư chinh phạt? Huống chi hắn nghĩ người trong thiên hạ đều mù sao? Mặc gia quân chưa từng lấy một tấc đất Đại Sở. Khi Định Vương phủ đoạn tuyệt quan hệ với triều đình, về mọi mặt đều đứng vững vàng.

Nói đến đây Vân Đình không khỏi cảm thán Vương gia mưu tính sâu xa. Trung Nguyên tự xưng lễ nghi chi bang, sĩ phu và dân chúng cực kỳ trọng lễ. Nếu năm đó Định Vương phủ trực tiếp xuất binh đánh Đại Sở, dù cuối cùng thống nhất thiên hạ, sử sách cũng khó tránh chỉ trích Định Vương. Hiện tại lại khác.

“Khởi bẩm Vương phi, có mật tín của Phượng Tam công tử!” Ngoài trướng, thị vệ bẩm báo.

Diệp Li khẽ nhíu mày: “Phượng Tam? Mang vào.”

Phượng Chi Dao luôn đi cùng Mặc Tu Nghiêu, bình thường không tự mình viết thư cho nàng. Trừ phi… xảy ra chuyện ngoài khả năng khống chế của hắn.

Tim Diệp Li trầm xuống, đưa tay tiếp nhận mật tín.

Ổn định tinh thần, nàng mở thư, chỉ lướt qua một cái, tay cầm thư đã run rẩy, phong thư rơi xuống đất. Cả người nàng mềm nhũn ngã ngồi xuống ghế.

“Vương phi?!” Vân Đình và mọi người hoảng hốt, vội vàng tiến lên.

Trên nền giấy trắng, nét chữ Phượng Chi Dao hơi rối loạn, loáng thoáng chỉ vài chữ: Vương gia trọng thương, mau trở về.

Bình Luận

0 Thảo luận