Sáng / Tối
“Sao vậy?” Hoa Hoàng hậu mắt lạnh nhìn Liễu Quý phi đang tức giận đứng ngoài điện.
Thị vệ canh cửa vội bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng có chỉ ngoại trừ Hoàng hậu nương nương, ai cũng không gặp. Quý phi nương nương giá lâm, nhưng bọn thuộc hạ không thể không ngăn ngọc giá.” Hoàng hậu cũng hơi bất ngờ, nàng biết Mặc Cảnh Kỳ sủng ái Liễu Quý phi, trước đây vì Liễu Quý phi mà gây hấn với Thái hậu. Mới mấy năm không gặp, chẳng lẽ đã thất sủng rồi?
Nhưng Hoàng hậu cũng không để ý mấy chuyện này, gật đầu quay sang Hiền phi và Đức phi vừa được phong nói: “Hai muội đợi bên ngoài một lát, Bản cung vào xem một chút.” Hiền phi và Đức phi đều xuất thân thanh bạch nhưng tính tình chậm chạp, không hiểu phong tình nên Mặc Cảnh Kỳ không thích. Hôm nay đột nhiên được phong phi, cũng không vì được sủng mà kiêu ngạo, đương nhiên vâng lời Hoàng hậu.
“Thần thiếp cẩn tuân ý chỉ nương nương.” Hiền phi và Đức phi cùng nói.
Hoa Hoàng hậu gật đầu, không để ý Liễu Quý phi, chậm rãi bước vào tẩm điện.
Vừa vào tẩm điện đã thấy bên trong lạnh tanh không một người hầu, Hoàng hậu hơi nhíu mày, cũng hiểu. Hiện nay Thái hậu không quản, mình cũng không quản, Mặc Cảnh Kỳ lại bệnh nặng, dù là Hoàng đế cũng không thể tốt hơn. Hoàng hậu đương nhiên hiểu rõ tính tình Liễu Quý phi, không có chuyện thì nàng ta tuyệt đối không nghĩ đến việc thăm Mặc Cảnh Kỳ. Nhưng Hoàng hậu cũng không tức giận, nhiều năm như vậy chuyện gì cũng trải qua, tình cảm vợ chồng vốn không sâu, nay còn lại được mấy phần? Chỉ nghĩ đến con gái chưa kịp cập kê đã phải lưu lạc một mình bên ngoài, dù Hoàng hậu từ nhỏ được dạy lấy chồng là trời, trong lòng cũng không phải không oán hận.
Nghe tiếng bước chân, Mặc Cảnh Kỳ khó khăn quay đầu, thấy thiếu phụ duyên dáng sang trọng mặc phượng bào vàng trước mặt, ánh mắt hắn không khỏi chốc lát mê ly. Hoàng hậu vẫn luôn rất đẹp, hắn cũng biết. Dù Liễu Quý phi từng được xưng là tuyệt sắc Sở Kinh, Mặc Cảnh Kỳ sủng ái nàng nhưng chưa từng cho rằng Liễu Quý phi đẹp hơn Hoàng hậu. Chỉ là trong mắt hắn, Hoàng hậu là thê tử, hắn chỉ cần cho nàng đủ tôn trọng là được. Quan trọng hơn, thê tử hắn là người Hoa gia. Lúc lên ngôi nhờ nàng trợ lực, sau khi lên ngôi thì Hoa gia lại là đối tượng hắn cần đề phòng. Nên hắn rất ít chú ý dung mạo hoàng hậu, hắn chỉ cần biết nàng là Hoàng hậu. “Nàng đã đến rồi... Xem ra mấy ngày qua nàng sống cũng không tệ.” Mặc Cảnh Kỳ nói, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác bi thương. Hắn nằm trên giường sắp chết. Mẫu hậu không quan tâm, huynh đệ, thần tử, ái phi đều mong hắn chết, ngay cả thê tử cũng bình thản như hắn sống chết không quan trọng. Mặc Cảnh Kỳ đột nhiên bắt đầu hâm mộ Mặc Tu Nghiêu, hắn bị thương hủy dung nhan như vậy mà Diệp Li vẫn không rời. Ban đầu, vì không để hắn bị uy hiếp, Diệp Li chấp nhận bị người khác ép rơi xuống vách núi sống chết không rõ, mà Mặc Tu Nghiêu cũng vì thê tử một đêm tóc bạc. Mặc Cảnh Kỳ biết, hắn vĩnh viễn không có được những thứ này.
“Hoàng thượng tuyên thần thiếp đến có chuyện gì?” Hoa Hoàng hậu lạnh nhạt hỏi.
Mặc Cảnh Kỳ nhìn nàng cười: “Trẫm sắp chết, chẳng lẽ không nên gặp nàng một lần?”
Hoàng hậu nhíu mày, hơi kỳ quái nhìn Mặc Cảnh Kỳ, “Hình như Hoàng thượng hơi khác, người không sợ chết?”
Mặc Cảnh Kỳ rất sợ chết, chuyện này Hoàng hậu hiểu hơn ai hết. Mặc Cảnh Kỳ bất đắc dĩ cười: “Đương nhiên sợ, nếu có thể sống thì ai muốn chết? Nhưng khi sắp chết thật ra cũng không sợ lắm. Hiện tại mỗi lần ngủ, Trẫm đều có cảm giác lần sau sẽ không tỉnh lại. Nếu cứ ngủ như vậy, thì Trẫm có thể làm sao?”
Hoàng hậu trầm mặc, nghe Mặc Cảnh Kỳ tự miệng nói sắp chết, trong lòng nàng cũng không gợn sóng. Nhàn nhạt nhìn hắn: “Lúc này Hoàng thượng thả thần thiếp ra, lại phong Chu muội muội và Trịnh muội muội làm phi, sợ không đơn giản vậy? Hoàng thượng có ý gì, không ngại nói thẳng.”
Mặc Cảnh Kỳ bất đắc dĩ cười: “Nhiều năm...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thinh-the-ich-phi&chuong=269]
Chỉ có nàng mới nói chuyện trực tiếp như vậy với Trẫm.”
“Liễu Quý phi nói chuyện cũng rất thẳng.” Hoàng hậu nói.
Nhắc đến Liễu Quý phi, ánh mắt Mặc Cảnh Kỳ hơi trầm. Nhìn Hoàng hậu thở dài: “Hiện tại Trẫm không muốn nói chuyện này. Hoàng hậu... Một khi Trẫm chết, nếu Lê Vương kế vị, có lẽ còn đối xử tử tế với hoàng tẩu. Nhưng nếu Thái tử kế vị, Liễu Quý phi sẽ thành Thái hậu. Hoàng hậu có thể tưởng tượng lúc đó nàng và Hoa gia sẽ thế nào? Ân oán giữa Liễu gia và Hoa gia, giữa Hoàng hậu và Liễu Quý phi... Ừ, giữa hai người không tính ân oán, nhưng Liễu Quý phi đơn phương nhìn nàng không vừa mắt. Đến lúc đó, nàng phải làm sao?”
“Hoàng thượng rốt cuộc muốn nói gì?” Hoa Hoàng hậu trầm giọng.
Nói nhiều một hơi, Mặc Cảnh Kỳ cũng hơi mệt, thở gấp một chút mới tiếp tục: “Lục hoàng tử do Trịnh Chiêu viện sinh ra năm nay chín tuổi. Trịnh Chiêu viện xuất thân hàn vi, Trẫm muốn ghi tên Lục hoàng tử dưới danh nghĩa nàng. Đợi Trẫm đi rồi, nàng cầm chiếu thư... Đưa Lục hoàng tử lên ngôi. Đến lúc đó có Hoa gia cùng Đại trưởng công chúa Phúc Hi và Chiêu Dương cô cô ủng hộ, dù Cảnh Lê hay Liễu gia không cam lòng cũng không dám vọng động. ...Sau này nhờ chính các nàng.” Nói xong, Mặc Cảnh Kỳ nhắm mắt nghỉ.
Hoàng hậu hơi nhíu đôi mi thanh tú, nhàn nhạt: “Lời hoàng thượng nói, thứ cho thần thiếp không thể tuân theo.”
Nghe vậy, Mặc Cảnh Kỳ giật mình mở mắt nhìn chằm chằm Hoàng hậu thần sắc bình tĩnh, nghiến răng: “Vì sao?”
Hoa Hoàng hậu cúi mắt, lạnh nhạt: “Hoàng thượng chỉ nói chuyện triều đình mà quên chuyện bên ngoài. Thần thiếp tuy là nữ tử thâm cung nhưng vẫn biết chút ít, Bắc Cảnh xâm phạm biên giới, Tây Lăng, Bắc Nhung nhìn chằm chằm. Một khi Lục hoàng tử lên ngôi, Lê Vương và Liễu gia nhất định không phục, đến lúc đó Hoa gia sẽ bị cuốn vào tranh đấu triều đình. Đến lúc đó... Kết cục sẽ thế nào? Thần thiếp thân là hoàng hậu, việc phò tá ấu chúa cũng là nên làm, nhưng nếu Hoàng thượng muốn kéo Hoa gia xuống nước, thì xin thứ cho thần thiếp kháng chỉ.”
“Hoa gia cũng là thần tử Đại Sở!” Mặc Cảnh Kỳ lạnh lùng.
Hoàng hậu: “Hoàng thượng nói đúng, tổ tiên Hoa gia vì Đại Sở chinh chiến sa trường, vì chinh chiến chết cũng không ít. Hoa gia không dám oán hận, nhưng cuối cùng Hoa gia nhận được gì? Thật ra... Cục diện hôm nay, dù Thái tử kế vị hay Lục hoàng tử kế vị, kết quả có khác gì? Ấu chúa lên ngôi không thực quyền. Triều đình lục đục đấu đá, vậy ai quản giang sơn Đại Sở? Ban đầu... Chuyện Định Vương phủ, Hoàng thượng đã sai.”
“Vậy nàng nói nên làm thế nào?” Mặc Cảnh Kỳ nhìn chằm chằm nàng, lạnh nhạt. Hoàng hậu không để ý, bình tĩnh: “Đã vậy, Hoàng thượng nếu không muốn truyền ngôi cho Thái tử, thì truyền cho Lê Vương đi. Lục hoàng tử vô tội, kính xin Hoàng thượng bỏ qua cho hắn.” Những năm này nàng dù bị cấm túc thời gian dài nhưng cũng nghe nói. Lục hoàng tử thông minh lanh lợi, rất được sủng ái. Nhưng sủng ái của Mặc Cảnh Kỳ thì không phải người bình thường có thể tiếp nhận. Có Liễu Quý phi và Liễu gia bên cạnh quạt gió, Lục hoàng tử bị dạy thành chỉ biết vui chơi. Chính đạo nên học không học, hoàng tử như vậy đăng cơ làm vua ngược lại là hại hắn.
“Càn rỡ!” Mặc Cảnh Kỳ giận dữ, kèm trận ho khan dữ dội, sắc mặt đỏ như máu, “Sao Trẫm không biết Hoa gia từ lúc nào đã đứng về phe Lê Vương?”
Hoàng hậu bình tĩnh: “Hoa gia không đứng về phe nào. Bất kể Hoàng thượng truyền ngôi cho hoàng tử nào, cũng sẽ gây đấu đá không ngừng. Nếu Hoàng thượng thật sự vì giang sơn Đại Sở, tự nhiên biết thế nào là tốt nhất. Huống hồ... Hoàng thượng đã phong Lê Vương làm Nhiếp Chính Vương, Lê Vương hiện nay thế lớn, Hoa gia đấu thắng được Lê Vương sao? Nói cho cùng... Hoàng thượng muốn Hoa gia chôn theo.”
Mặc Cảnh Kỳ nhịn, để lồng ngực khí thuận một chút mới nói: “Nàng và Mặc Tu Nghiêu từ nhỏ tình nghĩa thắm thiết, chỉ cần nàng làm Hoàng thái hậu rồi cầu Mặc Tu Nghiêu, hắn tuyệt đối không khoanh tay. Nàng chỉ cần dạy dỗ Lục hoàng tử cho tốt, tương lai hắn tất hiếu thuận nàng, cũng sẽ đối xử tử tế Hoa gia.”
Hoàng hậu không khỏi cười khổ, lắc đầu thở dài: “Nói hồi lâu, thì ra đây mới là mấu chốt. Hoàng thượng, người nói vậy... chỉ sợ ngài chưa từng hiểu rõ Định Vương? Thần thiếp đã từng nói với người, Định Vương phủ sẽ không mưu đồ bất chính, nhưng ngài không tin. Hôm nay thần thiếp nói cho ngài biết, Định Vương phủ sẽ không buông tha ý đồ báo thù, nói vậy ngài không tin sao? Hay Hoàng thượng thấy mấy năm nay Định Vương không động tĩnh liền cho rằng hắn không chấp nhất mối thù? Thù giết cha... không đội trời chung. Chỉ sợ Nhiếp chính Vương tiền nhiệm sống lại cũng không khuyên nhủ được Định Vương. Những năm này hắn không động, chỉ đại biểu hắn có thể nhẫn. Hắn càng nhẫn càng thể hiện... hắn càng hận ngài.”
Cuối cùng quay đầu nhìn Mặc Cảnh Kỳ, Hoàng hậu nói: “Nếu Hoàng thượng không còn gì nói, thần thiếp xin cáo lui. Đúng rồi, Liễu Quý phi còn ở ngoài cửa cầu kiến.” Nói xong không nhìn Mặc Cảnh Kỳ còn muốn nói gì, xoay người rời đi. Trong đôi mắt bình tĩnh không chút bi thương, chỉ còn nhàn nhạt tiếc nuối. Tiếc nuối mười mấy năm vợ chồng, đến cuối cùng hắn vẫn muốn lợi dụng nàng.
Sau lưng, khóe mắt Mặc Cảnh Kỳ nhìn bóng người vàng sáng không chút lưu luyến rời đi, trong mắt phức tạp vô cùng. Hồi lâu, rốt cuộc không nhịn được đau ngực nôn ra một ngụm máu.
Ngoài cửa, thấy Hoàng hậu đi ra, mọi người vội tiến lên. Hoàng hậu nhàn nhạt: “Thân thể Hoàng thượng hơi khó chịu, Đức phi, Hiền phi hai người ở cửa tạ ơn rồi về đi.”
Đức phi và Hiền phi một năm cũng không gặp Hoàng đế một hai lần, những năm này sớm quen, cũng không mấy thất vọng. Nghe lời hoàng hậu ở cửa quỳ tạ ơn hoàng ân, liền đi theo Hoàng hậu về. Ngược lại Liễu Quý phi nhìn chằm chằm cửa điện đóng chặt hồi lâu mới phẩy tay áo bỏ đi.
Tin tức trong cung rất nhanh truyền ra ngoài, lúc Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly đang thương lượng có nên đi bái kiến Đại trưởng công chúa, thì Trác Tĩnh liền tiến vào.
“Xảy ra chuyện gì?” Diệp Li nhướng mày hỏi.
Trác Tĩnh cung kính: “Mới nhận tin, Mặc Cảnh Kỳ phóng thích Hoàng hậu, sau đó sắc phong Chu tần làm Đức phi, Trịnh Chiêu viện làm Hiền phi.”
Nghe vậy, Mặc Tu Nghiêu nhíu mày, dựa ghế thản nhiên: “Xem ra Mặc Cảnh Kỳ sắp chết.”
Diệp Li và Trác Tĩnh không khỏi nhìn hắn, Diệp Li hỏi: “Lời này là thế nào?”
Mặc Tu Nghiêu cười: “Mặc Cảnh Kỳ muốn an bài hậu sự, đương nhiên sắp chết.”
Trác Tĩnh không hiểu, “Nhưng Mặc Cảnh Kỳ không phải đã sắc phong con trai Liễu Quý phi làm Thái tử rồi sao? An bài hậu sự liên quan gì đến Hoàng hậu và Chu Trịnh nhị phi?”
Mặc Tu Nghiêu vỗ tay cười: “Mặc Cảnh Kỳ người này bệnh đa nghi nặng, hơn nữa có thù tất báo. Mấy ngày nay Lê Vương và Liễu gia tranh đấu, sao hắn không thấy. Hơn nữa thêm chuyện Liễu Quý phi hôm nay... Mặc Cảnh Kỳ tuyệt đối không truyền ngôi cho Thái tử. Không muốn truyền cho Thái tử, cũng không muốn truyền cho Mặc Cảnh Lê, vậy đương nhiên hắn muốn tìm người thừa kế khác.”
Trác Tĩnh bừng tỉnh: “Lục Hoàng tử do Trịnh Chiêu viện sinh.”
Mặc Tu Nghiêu gật đầu, cười: “Còn một nguyên nhân. Mặc Cảnh Kỳ đã biết Bản vương đang ở kinh thành. Hắn cũng biết Bản vương cùng hoàng hậu và Hoa quốc công giao tình không nhỏ, nể mặt Hoa lão quốc công và Hoàng hậu, nói không chừng Bản vương sẽ bỏ qua chuyện trước, thậm chí giải quyết chuyện trước mắt.”
Diệp Li hỏi: “Vậy chàng sẽ làm thế à?”
“Hắn nghĩ cũng thật hay. Hắn vẫn cho rằng Bản vương là bồ tát thiện tâm không dính khói lửa sao?”
Đứng dậy, Mặc Tu Nghiêu cười: “Bản vương cũng nên vào cung gặp hắn một lần, vạn nhất chậm trễ không gặp được.”
Diệp Li cũng đứng lên: “Cùng đi.”
Trong Lê Vương phủ cũng nhận được tin, nghe thuộc hạ bẩm báo, Mặc Cảnh Lê cười lạnh, “Vị hoàng huynh này của Bản vương thật không vừa. Chỉ một lát mà hắn đã làm nhiều chuyện giày vò ta.”
Công chúa Tê Hà tựa bên người Mặc Cảnh Lê hỏi: “Vương gia có tính toán gì?”
Mặc Cảnh Lê nhíu mắt, lạnh lùng: “Vào cung, Bản vương muốn gặp mẫu hậu.”
Bên ngoài tẩm điện, Thái hậu trang trọng đi tới, thị vệ canh cửa đương nhiên không dám ngăn, vội lui qua một bên cung kính mời Thái hậu vào.
Thái hậu vào liền thấy Mặc Cảnh Kỳ nằm mê man trên giường, chăn trước ngực nhuộm vệt máu, vội tiến lên kêu: “Hoàng nhi... Hoàng nhi, con thấy thế nào?” Chốc lát sau, Mặc Cảnh Kỳ từ từ mở mắt, nhìn Thái hậu cười nhạt: “Mẫu hậu cuối cùng cũng tới.” Không hiểu sao trong lòng đột nhiên chột dạ, liền quay mắt không dám nhìn thẳng. Mặc Cảnh Kỳ không để ý, cười nhạt ôn hòa chưa từng có, Thái hậu nhìn thấy trong lòng kinh hãi. Nhìn vết máu trước ngực Mặc Cảnh Kỳ, Thái hậu đứng dậy giận: “Những cẩu nô tài hầu hạ chạy đâu? Sao chăn mềm trên người Hoàng thượng không đổi?”
“Quên đi, mẫu hậu. Là Trẫm muốn an tĩnh, mới để bọn họ lui.” Mặc Cảnh Kỳ bình tĩnh ngắt lời Thái hậu.
Thái hậu hơi lúng túng, lại ngồi xuống nhìn Mặc Cảnh Kỳ đau lòng: “Hoàng nhi, nơi nào khó chịu? Mau nói cho ai gia...”
Mặc Cảnh Kỳ: “Không sao, nhi thần vẫn chờ mẫu hậu, nhi thần có việc muốn phó thác mẫu hậu, kính xin mẫu hậu nể tình nguyện cuối cùng của nhi thần.”
Rốt cuộc vẫn là mẹ con, nghe vậy Thái hậu không nhịn được, lão lệ rơi. Nắm tay Mặc Cảnh Kỳ liên tục: “Hoàng nhi, con có lời gì muốn nói với ai gia thì cứ nói, ai gia nhất định làm cho con. Hoàng nhi số khổ của ta...”
Mặc Cảnh Kỳ: “Sau khi nhi thần qua đời, ấu chúa lên ngôi trong triều khó tránh không thuận. Hiện nay Cảnh Lê quyền cao chức trọng, lời hoàng huynh hắn không nghe, dù nghe cũng vô ích. Chỉ cầu mẫu hậu nể mặt tân hoàng là tôn nhi của người mà quan tâm...”
Lời chưa nói hết, Thái hậu đã ngừng khóc, ngắt lời: “Hồ đồ, con thật muốn truyền ngôi cho con trai Liễu tiện nhân kia? Con có biết bọn chúng làm gì không? Mặc Tu Nghiêu mới hồi kinh, nàng ta liền ba ba chạy đi bái tế tổ tiên Định Vương phủ. Chuyện bái tế này nàng ta là phi tần hậu cung sao quyết định? Nàng ta bái tế tổ tiên ai? Lại còn giữa đường mời Định Vương uống trà ôn chuyện, căn bản mất hết mặt mũi hoàng gia. Nữ nhân như vậy, nếu Hoàng thượng thật truyền ngôi cho con trai nàng, có thể tưởng tượng sau này thế nào? Sao nàng ta có thể tận tâm phò tá tân hoàng, chỉ sợ sớm đi lấy lòng Mặc Tu Nghiêu. Hoàng thượng... con thật hồ đồ...”
“Mẫu hậu...” Mặc Cảnh Kỳ tự giễu cười, thở gấp một hơi ngắt lời Thái hậu, hỏi: “Mẫu hậu có ý gì?”
Thái hậu do dự, nói: “Hoàng nhi, đây đều là số mệnh... Cảnh Lê cũng là đứa bé ngoan. Hiện nay hắn đã là Nhiếp chính vương, con cũng biết tình huống Tây Lăng. Nếu thật biến thành vậy chẳng phá hư tình chú cháu? Cuối cùng họa từ trong nhà ra. Đã vậy, chẳng... Chẳng bằng truyền ngôi cho Cảnh Lê, tương lai có thế nào ai gia cũng liều chết che chở nhóm tôn nhi.”
“Mẫu hậu!” Mặc Cảnh Kỳ tức giận, trợn mắt: “Mẫu hậu! Người có biết bộ dáng Trẫm hiện nay chính do Mặc Cảnh Lê làm?”
“Hoàng nhi...” Thái hậu nhíu mày nhìn Mặc Cảnh Kỳ, đương nhiên bà biết, bà cũng hận con út ác độc hạ thủ. Nhưng chuyện đã vậy, bà đã mất một con trai, chẳng lẽ còn mất đứa khác? Lựa chọn này mọi người đều tốt. Nếu thật ép Cảnh Lê khởi binh, đến lúc đó triều đình mới lập ấu chúa sao ngăn?
“Ha ha...” Ngước nhìn Thái hậu đang nhíu mày, Mặc Cảnh Kỳ đột nhiên cười to. Nhưng tiếng cười giống tiếng nức nở thống khổ thê lương. Cười đủ, Mặc Cảnh Kỳ mới ngẩng đầu, chỉ Thái hậu: “Mẫu hậu... Người đúng là mẫu hậu tốt của Trẫm... Ha ha...”
Nhìn bộ dáng con trai, Thái hậu cũng gạt lệ: “Hoàng nhi, con không trách mẫu hậu, mẫu hậu cũng vạn bất đắc dĩ.”
“Hắn cho người lợi ích gì?” Mặc Cảnh Kỳ đột nhiên hỏi.
Thái hậu sững sờ, sắc mặt khó coi. Chống lại ánh mắt Mặc Cảnh Kỳ, mọi thứ vừa rồi càng giống vở kịch khó coi. Mặc Cảnh Kỳ gật đầu: “Trẫm hiểu, ha hả... Trẫm không có được thì các ngươi ai cũng đừng mong! Cút ra!”
“Hoàng nhi, con...”
“Cút!”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận